_Chương 45___
Sau khi về nhà, Uông Nhất Sơn cũng không buông tha cho cô, trong nhà tắm, trên giường, hung hãn không biết bao nhiêu lần. Dù Hứa Triển có tỏ ra đau đớn, khóc lóc xin tha, nhưng Uông Nhất Sơn vẫn ghì chặt cô xuống giường, cử động thắt lưng không giảm tốc độ. Thậm chí, anh ta không cho cô tắm, cứ giữ nguyên trận địa hỗn độn như vậy mà đi ngủ.
Ngày hôm sau, Hứa Triển tranh thủ giờ nghỉ trưa đi ra hiệu thuốc mua một vỉ thuốc tránh thai. Nhưng còn chưa kịp uống, tên vệ sĩ theo sau đã "lễ phép" chặn cô trong ngõ, tịch thu vỉ thuốc!
Lúc về đến nhà, Uông Nhất Sơn tóm lấy Hứa Triển, ấn đầu cô vào bồn tắm đầy nước. Sau khi Hứa Triển uống mấy ngụm nước, anh ta mới kéo lên.
"Tôi đưa cho em cái gì, em phải nhận lấy!"
Hứa Triển phun nước trong miệng ra rồi cười. Cũng đúng, ngoài chấp nhận ra thì còn có thể làm gì được nữa? Chỉ có điều...Anh ta đừng tưởng, có được thân xác cô là có được trái tim cô!
Uông Dương không tóm được chân con, đâu còn hưng phấn nổi.
Ngay lúc con dâu đi, ông ta tức giận hất sạch bát đĩa trên bàn xuống. Địch Diễm Thu cũng thờ ơ không thèm đoái hoài.
Suy cho cùng, Uông Dương là gã thích ỷ lại vào vợ. Lúc đầu, ông ta chú ý đến Địch Diễm Thu, ngoài vì nhan sắc xinh đẹp, còn vì mớ tài sản hậu ly hôn của cô ta nữa.
Việc làm ăn bị con trai kiểm soát, ông ta không còn là chủ tịch tối cao nữa, muốn lấy ít tiền cũng phải xem sắc mặt con. Còn nhớ lần trước, ông ta nhắm được một chiếc du thuyền xa hoa, đơn đặt hàng cũng làm xong rồi, vậy mà khi bảo thư ký đi lấy tiền thì nhận được hồi đáp rằng, Uông tổng đã đặt một chiếc máy bay riêng, nên phải chờ kí sổ sau.
Cuối cùng, chiếc du thuyền của ông bố không đấu lại nổi máy bay của ông con. Thật sự là khiến ông ta mất mặt rồi. Nhưng hôm sau, ông ta nhận được chìa khóa chiếc du thuyền, hóa ra là Địch Diễm Thu lặng lẽ mua tặng ông ta.
Uông Dương chơi đùa phụ nữ, chỉ toàn mất tiền chứ chưa bao giờ có người phụ nữ nào chủ động tặng quà cho ông ta chứ đừng nói là cả món quà lớn thế này. Đúng là, trái tim của một lão già, cũng hơi rung động.
Theo lý thuyết, chỉ khi cục trưởng Thiệu thân bại danh liệt mới ly hôn người phụ nữ này, trong xã hội thượng lưu, lời gièm pha chính là liều thuốc cực độc khiến người ta phải mai danh ẩn tích. Cũng trên lý thuyết, Địch Diễm Thu hoàn toàn có thể lăn lộn trong thương giới, nhưng cô ta nhanh chóng bám lấy Uông Dương. Dù gì thì cũng là vợ của kẻ tham ô, chủ động rời bỏ mới là khôn ngoan. Vì thế, những lời đàm tiếu châm chọc lại hóa thành những lời nể phục người đàn bà này.
Về phần Uông Dương, việc cưới Địch Diễm Thu quả thật là một vụ làm ăn có lời, mà khi Địch Diễm Thu sinh con thì đối với ông ta vẫn là trăm lợi không hại. Hơn nữa, con của Địch Diễm Thu sinh ra còn nhỏ, người chính thức đứng ra nói chuyện, không phải chính là ông ta sao?
Như hoàng đế thời xưa, hầu như ai cũng có khả năng tiên đoán, sinh cả đống con rồi ung dung ngồi xem chúng đấu đá và nghĩ mưu tính kế để lấy lòng cha chỉ vì địa vị của mình. Đâu có giống ông ta bây giờ, phải sống dựa vào thằng ranh con Uông Nhất Sơn!
Đặc biệt, khi Uông Nhất Sơn bày trò cưới xin với con bé nghiệt chủng kia, ông ta vô cùng khó chịu. Điều này lại khiến Uông Dương cảm thấy, quyết định sinh thêm con thật sự là sáng suốt! Quyền lực trong tay Uông Nhất Sơn, ông ta có thể đoạt lại rồi!
Khi vị chủ tịch quyết tâm làm lễ đính hôn, trong tập đoàn chợt nổi lên cơn sóng ngầm, ngay cả phòng văn thư bé tẹo cũng cảm thấy cơn bão đang vờn quanh ở tầng trên.
Địch Diễm Thu chính thức lên vũ đài trong cuộc họp ban quản trị. Uông Dương chính thức ngả bài với con trai, nhanh chóng thu mua cổ phiếu nhỏ lẻ, nhất là khi Địch Diễm Thu có 8% cổ phần, tiếng nói của Uông Dương lại càng có trọng lượng hơn. Mấy cuộc họp ban quản trị đều rõ ràng có ý muốn lôi Uông Nhất Sơn xuống ngựa.
Nhờ vào phe ủng hộ trong tập đoàn, lão già Uông Dương càng kiêu ngạo hơn. Tên tiểu nhân Trịnh Nghiễm Đông thì lại càng đắc chí. Bộ phận tài vụ của hắn vờn Uông con năm lần bảy lượt, không có chỉ đạo của Uông bố thì không chịu nôn tiền ra. Việc này hại Uông Nhất Sơn mấy lần suýt thất bại thê thảm.
Ngay lúc tất cả mọi người đều đoán Uông Nhất Sơn sẽ phản kích thì họ lại vô cùng bất ngờ, anh ta nộp đơn từ chức cho bố mình.
Con trai vốn không chịu nghe lời nhưng lại có bàn tay kiếm tiền siêu hạng, Uông Dương chỉ muốn Uông Nhất Sơn bớt kiêu ngạo đi một chút nên đương nhiên không dễ dàng thả cái bừa cào tiền này được. Sau khi ung dung nghe một màn giáo huấn thấm thía của bố, Uông Nhất Sơn quyết định nghỉ dài hạn, sau đó sẽ trở về. Uông Nhất Sơn cũng không để ý đến bố, sau khi một mình tiến hành nốt công việc liền tuyên bố từ chức với hội đồng quản trị.
Uông Nhất Sơn rút lui, đương nhiên cũng không để Hứa Triển ở lại cái động sói này. Anh ta thay cô xin nghỉ dài hạn rồi kéo cô đi Tây Ban Nha.
Đi cùng hai người họ còn có Lý Phong và Quách Lâm Lâm.
Lúc thấy Lý Phong dắt tay Quách Lâm Lâm xuất hiện ở sân bay, Hứa Triển thật sự vô cùng kinh ngạc.
Tranh thủ lúc làm xong thủ tục, hai người đàn ông vào phòng chờ hút thuốc, Hứa Triển hỏi cô nàng kia với vẻ mặt nghiêm trọng: "Lý Phong làm gì cậu rồi, sao cậu lại theo anh ta?"
Quách Lâm Lâm vừa ăn bánh pudding vừa trừng mắt nhìn cô, "Ôi Hứa Triển, nghe cậu nói thế mà tớ buồn ghê gớm. Tại sao tớ với Lý Phong lại thân thiết được nhỉ? Ngày nào anh ấy cũng đến trường tìm tớ, vừa đến là đã kéo tớ đi chơi khắp nơi, cậu nói xem anh ấy muốn làm gì?"
Hứa Triển thật muốn phun nước vào cô nương này.
"Cậu thộn à! Một gã đàn ông bám đuôi một cô gái, cậu nói xem anh ta muốn làm gì!"
Quách Lâm Lâm phụng phịu nuốt miếng pudding, cái cằm hơi run rẩy, "Đương nhiên là tớ biết, nhưng mà...người ta vốn không thích tớ, thậm chí...thậm chí nhìn thấy tớ không mặc quần áo, anh ấy cũng chỉ như nhìn thấy một đống thịt...chép miệng một cái rồi đi ra!"
Lần này, hai tay Hứa Triển đưa lên bóp cổ Quách Lâm Lâm, "Cậu còn dám cởi quần áo cho anh ta nhìn!"
Quách Lâm Lâm bị bóp cổ đến mức phải liệng bỏ đồ ăn đi, tóm lấy tay Hứa Triển, cuống quýt giải thích, "Không...Không phải như cậu nghĩ đâu...Khụ khụ...Lúc bọn tớ về khách sạn hôm đi tìm cậu ý...Khụ...Tớ vào phòng tắm thay quần áo nhưng quên khóa cửa, anh ấy vô tình xông vào."
Nhưng Hứa Triển không thấy yên, mắt thấy Quách Lâm Lâm sắp đi vào con đường giống mình, cô hận không thể bổ cái đầu khờ khạo của cô nàng ra nghiên cứu.
"Này! Buông tay ra! Cô làm gì đấy!"
Đúng lúc này, Lý Phong đã hút hết thuốc, liếc mắt thấy cảnh tượng hỗn loạn đó, anh ta vừa hét lên vừa nhanh chân chạy đến, tóm vai Hứa Triển và đẩy cô ra, rồi căng thẳng kiểm tra cái cổ mũm mĩm kia.
Quách Lâm Lâm thấy Hứa Triển đang tức nghẹn, vội vàng giải thích, "Bọn em đang đùa mà! Anh làm gì mà nói năng hung dữ với Triển Triển thế!"
Hứa Triển thì lại thở phì phò gào lên với Lý Phong: "Một đứa ngây thơ như nó không dây vào anh được đâu, anh tránh xa nó ra!"
Không đợi Lý Phong trừng mắt, Uông Nhất Sơn đã kéo cô vào một gian hàng nước giải khát, gọi đồ uống rồi nói: "Em có cảm thấy, người ta là hoàng tử và lọ lem, còn em là bà mẹ độc ác không?"
Hứa Triển còn chả thèm cười lạnh, "Anh với bạn anh tự thấy mình tốt như vậy sao? Các anh mà là hoàng tử cái nỗi gì? Dính thêm cái nốt ruồi đen lên xem có diễn được vai ác không nhé?"
Uông Nhất Sơn rót nước hoa quả ép vào cốc, đưa đến trước mặt Hứa Triển, "Anh cũng không nói mình là hoàng tử, nhưng anh là một con rồng hung dữ. Em cứ đường hoàng đứng giữa tòa thành của anh, ai dám xưng hoàng tử, chán sống mà đến cứu em, anh sẽ khiến kẻ đó chết không có chỗ chôn!"
Không thể nói lý với kẻ điên, Hứa Triển liếc xéo anh ta một cái, trong lòng đang thầm tính xem làm thế nào để cho cô nàng Quách Lâm Lâm kia tỉnh ngộ.
Điểm đến của họ là thủ đô Tây Ban Nha – Madrid. Khách sạn họ chọn ở ngay gần cung điện hoàng gia. Cửa ban công đối diện cổng vào của cung điện, cả khu sân rộng tràn ngập hơi thở châu Âu cổ xưa thu hết vào tầm mắt.
Tên cầm thú Uông Nhất Sơn luôn dâng trào cảm hứng mỗi khi đến một địa điểm mới, việc đầu tiên phải làm là kéo Hứa Triển lên thử giường xem cứng mềm thế nào.
Lăn lộn trên giường không tính, ngay cả ban đêm, anh ta cũng ghì Hứa Triển vào ban công, để quần áo của cô khá chỉnh tề, nhìn xuống dòng xe cộ bên dưới. Còn anh ta thì đứng sau cô, quần cũng chỉ cởi một chút, rồi nhanh chóng vùi mình vào Hứa Triển.
Chỉ bằng mấy lần ra vào hung hãn của Uông Nhất Sơn, hai chân cô đã nhũn ra. Hứa Triển muốn phát cáu nhưng hung khí đó lại càng căng trướng. Khi cảm nhận được sự co rút quen thuộc của cô, Uông Nhất Sơn mới tuôn dòng chảy nóng bỏng vào nơi sâu thẳm trong người Hứa Triển; còn Hứa Triển cũng cảm nhận được dòng chảy đó, bỗng chốc vọt thẳng lên thiên đường.
Hứa Triển biết Uông Nhất Sơn là cao thủ, trong cuộc sống bị anh ta kìm hãm, ngay cả một phản ứng nhỏ của cô, anh ta đều có thể vững vàng điều khiển.
Sau lần bỏ trốn, phải tốn rất nhiều thời gian, cô mới khiến anh ta giảm bớt sự phóng đãng đi. Nhưng bây giờ, anh ta giống như người trúng kịch độc mà được giải trừ, Hứa Triển cảm thấy thân thể mình đã bị anh ta "cải tạo" cho không bình thường nữa rồi.
"Anh điên rồi, sao lại đứng đây làm chuyện này! Đừng...đừng bắn vào trong..." Hứa Triển ngã vào lòng người đàn ông đứng sau, cảm thấy thứ anh ta lưu lại trong người mình đang chậm rãi nhỏ xuống sàn ban công. Mấy ngày nữa là đến kỳ nguy hiểm của cô rồi, nếu cứ như thế này, cô thật sự không dám tưởng tượng đến hậu quả.
Uông Nhất Sơn ôm chặt lấy cô, để yên cho làn gió mát của ban đêm thổi đi mùi vị ân ái.
"Ở đâu mà không thể chứ? Chẳng lẽ chúng ta không quang minh chính đại? Anh muốn cho cả thế giới này biết, em là của anh!"
Hứa Triển cục cằn nói: "Thế sao không thu vào đĩa đi! Rồi đem bán! Tôi thấy anh có tướng làm trai bao lắm!"
Uông Nhất Sơn nghiêm nghị nói: "Tên trai bao này để cho một mình em chơi, chẳng lẽ không được?"
Đúng lúc này, điện thoại di động của Uông Nhất Sơn đổ chuông.
Anh ta bế Hứa Triển lên giường rồi ra khỏi phòng ngủ nhận điện thoại.
Hứa Triển dùng khăn giấy lau chùi phía dưới cho mình rồi tiện tay lấy máy tính ở đầu giường, mở hòm thư của công ty. Một bản sao thư hiện lên ở vị trí cao nhất.
Mở bức thư ra, Hứa Triển bỗng ngồi thẳng dậy.
Trong bức thư là những lời khuyên nhủ máy móc gửi đến toàn thể nhân viên của công ty, không nên vì việc Trịnh Nghiễm Đông bị cảnh sát đưa đi điều tra mà xôn xao, càng không được bàn tán trong công ty, một khi phát hiện có ai phát tán tin đồn sẽ xử lý triệt để. Hơn nữa, bức thư còn gửi lời xin lỗi đến nhân viên vì tiền lương phát chậm, mong mọi người thông cảm.
Đây là bản sao gửi cho toàn bộ công ty, nên ngay cả khi xin nghỉ, Hứa Triển cũng nhận được.
Hứa Triển kinh ngạc. Tính ra, họ rời khỏi công ty đã gần hai tuần, trong hai tuần này đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ Trịnh Nghiễm Đông làm hại cô gái nào rồi bị báo cảnh sát? Nhưng tại sao công ty lại không trả được tiền lương?
"Trịnh Nghiễm Đông dính dáng đến việc thay bố lợi dụng tập đoàn để rửa tiền tham ô, đang bị cảnh sát điều tra, nếu như tội danh thành lập, căn cứ vào số tiền hắn rửa, hẳn là không tránh được mười năm tù. Đến lúc đấy, ông già nhà hắn không làm chỗ dựa được, hắn vào tù sẽ tha hồ đi gãi ngứa cho đại ca trong đấy."
Uông Nhất Sơn nghe xong cuộc điện thoại, thấy Hứa Triển nhìn bức thư với vẻ kỳ quái thì lạnh nhạt trả lời.
Hứa Triển đã hơi hiểu ra, "Tất cả chuyện này...đều là anh sắp xếp? Nhưng mà, như thế thì, chẳng phải là tập đoàn cũng bị ảnh hưởng sao?"
Uông Nhất Sơn cởi quần, ngả xuống giường.
"Anh từ chức rồi, tài khoản được sang tên trước khi anh ra nước ngoài. Anh có muốn suy nghĩ thay hội đồng quản trị cũng lực bất tòng tâm. Bây giờ, bất kể là tiền bẩn không rõ lai lịch hay tiền do công ty kiếm được đều đã bị cảnh sát đóng băng để điều tra. Bố anh nắm quyền quản lý công ty, đương nhiên sẽ phải giải thích với cảnh sát, chẳng phải chính ông ấy muốn nắm quyền hay sao? Anh chỉ tốt bụng tạo điều kiện cho người thích lo liệu mọi việc có cái làm thôi!"
Đây chính là chiêu giết người không thấy máu của người đàn ông này. Quả thực, anh ta đã ném một hòn đá chết ba con chim! Vừa dạy cho Trịnh Nghiễm Đông một bài học vì dám léng phéng đến "thứ" của anh ta, vừa ép ông bố già phải hạ uy, lại vừa chứng minh được cho thành viên hội đồng quản trị rằng, nếu công ty không có anh ta thì thật sự sẽ tê liệt!
Hứa Triển ngẫm nghĩ một lúc rồi đột nhiên cười, cũng phải, Uông Dương quá xui rồi, càng nghĩ càng vui, "Có điều...Anh làm con kiểu gì đấy hả? Bố súc sinh, đẻ con ra, cũng là súc sinh!"
Uông Nhất Sơn hơi nhướng mắt, tia chớp chói lòa trong mắt rọi thẳng vào Hứa Triển.
Mặc dù anh ta không nói gì, nhưng Hứa Triển có thể hiểu được ý của anh ta —— Lão súc sinh kia cũng là bố Hứa Triển, trong người cô cũng đang chảy dòng máu nhơ nhớp giống họ, chỉ có chết mới rửa sạch sẽ được!
Chương 46___
Quách Lâm Lâm biết việc mình ở bên cạnh Lý Phong khiến Hứa Triển không vui nên đã kể hết mọi chuyện cho cô nghe, rằng người nào đó che ô cho cô nàng, lúc lại ân cần rót nước. Dáng vẻ đó thật khiến Hứa Triển không chịu nổi nữa, đành phải gằn giọng nói: "Đủ rồi, làm như tớ là gậy chia cắt uyên ương ý. Nếu cậu tình nguyện theo Lý Phong thì tớ không ngăn cản, chỉ có điều, đừng vì mấy lời ngon ngọt của anh mà không phân biệt nổi phương hướng, đến lúc ấy thì đừng có khóc với tớ!"
"Đâu có đâu, tớ chỉ là bạn thân với Lý Phong thôi, so anh ấy với cậu thì vẫn quý cậu hơn mà."
Quách Lâm Lâm thấy Hứa Triển đồng tình thì như mở cờ trong bụng, liên mồm thề thốt, chỉ còn thiếu nước thò đuôi ra ngo ngoe nữa thôi.
Lý Phong ngồi bên cạnh có vẻ ăn rất ít, chỉ thỉnh thoảng kéo cô nàng kia về phía mình, đến cuối cùng, anh ta dứt khoát chào tạm biệt đôi Uông Nhất Sơn rồi lôi Quách Lâm Lâm đi.
Chuyến du lịch tình nhân lần này không hề xa hoa quá đáng, Uông Nhất Sơn chọn toàn thứ bình dân, không lái xe, nhập gia tùy tục.
Giao thông ở Barcelona rất tốt, nhất là ngồi xe công cộng, quả thật là một sự hưởng thụ. Chỉ cần một vé là được đi thăm cả thành phố, đặc biệt là lúc đi qua khu phố cổ, những chiếc xe buýt không cửa chạy cực chậm, khách du lịch có thể nhảy lên xe bất cứ lúc nào.
Lúc Uông Nhất Sơn kéo Hứa Triển lên xe buýt, vẻ rạng ngời của một chàng trai phương Đông đã khiến mấy bà cô vừa cười vừa huýt sáo.
Uông Nhất Sơn cũng mỉm cười gật đầu với một người phụ nữ có mái tóc hoa râm, rồi ôm Hứa Triển vào lòng, cùng ngồi xuống ghế thư thái ngắm những công trình cổ ở hai bên đường, lại còn thoải mái vẫy tay với một cô nàng nóng bỏng đứng ở gần cửa.
Lúc đi qua quảng trường, từ trong một con hẻm nhỏ truyền ra giọng hát trầm ấm của một cô gái. Giọng ca ấy có lúc chợt vút cao, khi lại hạ thấp mềm mại như làm nền nhạc cho cảnh tượng bồ câu bay trắng quảng trường, lướt qua tháp chuông của ngôi thánh đường mang phong cách Gothic. Ánh sáng rạng rỡ khiến người ta thật sự chìm đắm trong khung cảnh tuyệt diệu này.
Còn cô gái trong lòng, với mái tóc dài đã được tết lỏng thành hai bím xinh xinh, vài lọn tóc xõa bên má bị gió thổi nhẹ lên, vờn trêu qua chóp mũi và bờ môi Uông Nhất Sơn.
Hai người không ai nói gì, lắc lư đều đều theo nhịp xe chạy, lẳng lặng tiến về phía trước...
Bỗng nhiên, điện thoại trong túi áo Uông Nhất Sơn đổ chuông, phá vỡ bầu không khí này. Uông Nhất Sơn nhìn số, không nhận mà chuyển chế độ rung rồi sau đó lại dứt khoát chuyển chế độ im lặng. Tai không nghe, lòng không phiền.
Nhưng di động của anh ta vừa yên lặng thì điện thoại của Hứa Triển lại đổ chuông. Cô lấy điện thoại ra xem, là số của công ty.
Uông Nhất Sơn duỗi tay ra giật lấy điện thoại của Hứa Triển, cũng chuyển sang chế độ im lặng.
Hứa Triển hỏi: "Sao thế? Tìm anh để chùi mông hộ à?"
Uông Nhất Sơn không trả lời mà chỉ tóm gọn một bím tóc rồi tết lại cho cô.
Có điều, đáp án nhanh chóng tự động đến.
Bữa tối diễn ra ở một quán ăn gia đình. Sau khi thưởng thức xong món cá nướng rượu vang, hàu tỏi, bánh mì ôliu, Uông Nhất Sơn đã ngà ngà, kéo Hứa Triển lại hôn mãnh liệt ngay trước đài phun nước của khách sạn.
Đối với người Tây Ban Nha, hôn nhau ở nơi đông đúc là chuyện quá đỗi bình thường. Hứa Triển không làm gì được, đành để mặc cho đầu lưỡi anh ta càn quấy trong miệng.
"Đừng...Anh...Anh không ngửi thấy mùi tỏi à?" Hứa Triển cố nén cơn tức. Vừa rồi, hầu hết tỏi đã trôi vào bụng anh ta, ăn xong mà vẫn còn mùi. Muốn hôn hít kiểu rồ-man-tíc ở ngoài đường, chẳng lẽ anh ta không thể về súc miệng đi đã hay sao?
Uông Nhất Sơn thì lại nghiêm mặt, "Em không cảm thấy đó là mùi vị của tình đầu à?"
Có cái vị tình đầu nào như thế này không? Hứa Triển muốn nổi giận với anh ta nhưng chân lại giẫm phải chỗ nước bắn ra từ đài phun, loạng choạng một cái mà đã đã đập đầu vào bậc thang. Uông Nhất Sơn vội vàng kéo cô dậy, "Sao thế? Bị anh hôn đến mức không đứng vững nổi à?" Vì nghịch sáng, Hứa Triển có thể thấy rõ khuôn mặt Uông Nhất Sơn.
Nỗi hoảng hốt kéo đến trong phút chốc. Không biết là ở đời này hay đời trước, hình như cũng từng có một người đàn ông ôm cô dưới ánh đèn đường, miệng còn mùi tỏi, ngây ngô hôn cô. Mà khi đó, cô lại mơ hồ có cảm giác mới lạ, mơ hồ vui mừng thầm trong lòng...
"Tiểu Sơn!" Phía sau họ truyền đến giọng nói của một người đàn ông.
Hai người trở lại hiện thực. Địch Diễm Thu và Uông Dương đang đứng trước cửa khách sạn mà họ ở!
Tại quán bar ở tầng một của khách sạn, không có nhiều khách cho lắm. Uông Dương và Uông Nhất Sơn ngồi ở một góc, còn Địch Diễm Thu ngồi uống nước hoa quả trong một quán cà phê ngay bên cạnh.
Cô con dâu Hứa Triển không thể đối diện với cặp bố mẹ chồng này nên đành lên phòng.
Hai bố con lâu ngày không gặp, còn chưa mở miệng đã bày ra bộ dạng gươm súng sẵn sàng.
"Công ty gọi cho anh bao nhiêu cuộc điện thoại, tại sao anh không nghe?"
Uông Dương mệt lả vì những chuyện không hay của tập đoàn trong mấy ngày qua, vậy mà thằng con trai của ông ta lại làm ngơ như người ngoài cuộc, còn để ông ta phải cất công đi mời, sao mà ông ta không tức cho được? Vì vậy, vừa mở miệng là ông ta đã cao giọng, nói như súng liên thanh.
"Con từ chức rồi, những chuyện đã nói với bố không phải là bố không hiểu đấy chứ?"
"Cho dù anh đã từ chức thì vẫn là con của Uông Dương! Hơn nữa...tại sao anh vừa đi, Trịnh Nghiễm Đông đã xảy ra chuyện? Anh muốn nói gì với tôi không?"
Đối mặt với bộ dạng hùng hổ của bố, Uông Nhất Sơn vẫn lạnh nhạt, "Con nghĩ là đã nói với bố rồi, Trịnh Nghiễm Đông là thái tử, muốn nịnh nọt hắn thì cứ đưa tiền là được rồi, cần gì phải cho vào tập đoàn, đúng là quả bom hẹn giờ chết người..."
"Bom hẹn giờ?" Không đợi Uông Nhất Sơn nói hết, Uông Dương đã rống to lên, "Nếu mày biết là bom hẹn giờ, sao còn cho nó vào bộ phận tài vụ?"
Uông Nhất Sơn nghe thấy thế, hai tay đan vào nhau, chống cằm, đôi mắt phượng hơi híp lại mà nhìn bố, "Người muốn hắn đến bộ phận tài vụ không phải là con, mà là vợ yêu của bố, Địch Diễm Thu ấy. Lúc đó, cô ta mang chữ ký của bố đến, nói là được bố sai đi tìm con, hy vọng con cân nhắc người có khả năng. Con không hề ra đề nghị nào hết, chỉ nói những chức vụ còn trống với cô ta thôi. Sau này tiến hành tổng kiểm tra, chính là cô ta tự thân tuyển trưởng bộ phận tài vụ, con là phận dưới, chỉ muốn thỏa mãn tâm nguyện của dì Địch mà thôi. Sau này, con đã bảo thư ký sao chép phần tài liệu đó, để ở văn phòng con, phòng thư ký, bộ phận lưu trữ cũng có ba bản, vào ngày điều động đã gửi vào hòm thư của các bộ phận liên quan. Chắc chắn khi cảnh sát điều tra sẽ biết rằng việc hắn ta nhờ cửa sau mà được lên chức không liên quan gì đến con."
Uông Dương biết Địch Diễm Thu lấy danh nghĩa của mình để tiến hành một lượt tẩy trừ từ trên xuống dưới tập đoàn, đây vốn là chuyện hai người đã thương lượng trước, coi như là tiến vốn cho con sau này. Chỉ là không ngờ Uông Nhất Sơn lại có phòng bị từ trước, đào sẵn một cái hố chôn ông ta!
Dựa vào chức vị của anh ta, chẳng phải ngớ ngẩn mà đi tuyển trưởng bộ phận tài vụ kiểu đó!
Nhưng, Trịnh Nghiễm Đông đã ăn phải tim gan ruột báo gì mà lại có thể lợi dụng sổ sách của công ty để rửa tiền từ bên ngoài? Tuy nhiên, con trai ông ta đã nói, dù sao thì đây cũng là chuyện nan giải, thân làm bố mà vẫn phải hạ mình để cho vị tiểu tổ tông này mau mau về thay mình dập lửa.
"Được rồi, Tiểu Sơn, lần này là lỗi của bố, không chịu nghe lời anh khuyên bảo. Nhưng bây giờ, chưa nói đến việc danh tiếng của tập đoàn bị ảnh hưởng, ngay cả nguồn tài chính cũng bị đóng băng rồi. Đây cũng là gia nghiệp anh bỏ ra không ít tâm huyết, anh không thể thấy chết mà không cứu được!"
Uông Nhất Sơn vẫn chống cằm, nhưng ánh mắt lại hiện lên vẻ dữ dằn khiến Uông Dương phải thầm run sợ.
"Điều kiện tiên quyết là, tất cả quyền hành thuộc về con! Nếu như có kẻ muốn hưởng mà không muốn làm thì con sẽ phá nát sản nghiệp này, kể cả phải ném xuống cống, cũng quyết không để cho người ngoài xơ múi được gì của Uông Nhất Sơn!"
Uông Dương sững sờ, gương mặt như già đi cả chục tuổi.
Ông ta biết, đứa con trai này chưa bao giờ nói chơi, nói được là làm được, đó mới là phong cách trước sau như một của anh ta.
"Nói đi, điều kiện của anh là gì?" Uông Dương nhăn mặt hỏi.
"Chuyển 30% cổ phần của bố sang tên con. Sau đó, bố có thể về nhà đi du thuyền, sống vui vẻ với vợ yêu, an nhàn hưởng tuổi già."
Uông Dương đã đoán trước rằng anh ta sẽ ngoạm một miếng to, nhưng không ngờ lại nhiều đến thế. Như vậy thì có khác gì hoán đổi thái dương, nhấc ông ta ra xa quyền lợi trong tập đoàn.
"Khốn kiếp! Mày nói mơ à! Cho 30% thì chẳng phải tao chỉ còn 10% sao? Bố mày chưa chết, mày đã muốn tạo phản hả?"
Lúc ông ta gào lên, mấy vị khách trong quán bar đều liếc mắt nhìn.
Uông Nhất Sơn bỗng lôi chiếc ipad mini từ trong túi áo ra, chạm nhẹ vài cái lên màn hình, những đường cong của thị trường chứng khoán hiện ra trước mặt Uông Dương.
"Xem giá trị của số cổ phiếu bố giữ khư khư đi. Hai ngày nữa thôi, đống cổ phiếu đấy chỉ có thể đem ra chùi đít, chỉ sợ giấy đó không đủ mềm. Thêm nữa...mấy hôm nay, hẳn là phía ngân hàng thúc giục rất ác liệt? Thời gian trước, công ty mới mua được vài miếng đất, có lẽ phải gán cho ngân hàng để mà quay vòng vốn. Một khi ngân hàng kiện lên tòa án, hậu quả thế nào, chắc là ngài chủ tịch biết rõ ràng. Mặt khác, hẳn là bố không biết, trong số tiền Trịnh Nghiễm Đông đem đi rửa còn có một phần tiền mà Địch Diễm Thu kiếm được mấy năm qua từ lão chồng. Bà mẹ kế này của con đang mang thai vất vả, nếu đau đớn vì mất số tiền mồ hôi nước mắt đó thì lại càng bất lợi cho cái thai. Nghĩ đi nghĩ lại, sau khi sinh hai đứa bé, dì Địch còn chẳng mua nổi tã lót, bố làm bố mà không đau lòng, thì thân làm anh trai con cũng thấy không yên tâm!...Cho nên, tốt hơn là bố cần hiểu rõ sự việc đi, ngộ nhỡ cảnh sát tìm đến nhà, đúng là mất mặt cho thằng con trai này!"
Nói đến đây, Uông Nhất Sơn đặt ipad xuống, mỉm cười với bố, "Bố, không phải bố từng dạy con, hài lòng với cái mình có mới vui vẻ sao? Bố làm bố không thể bất nhân, con làm con càng không thể bất nghĩa. 10% trong tay bố gộp với 8% của Địch Diễm Thu, lợi nhuận hằng năm cũng gọi là kha khá. Hơn nữa, hàng tháng con sẽ gửi tiền cho bố, đủ để bố mở mày mở mặt với bạn bè...Bố thấy ổn chưa?"
Uông Dương không nói gì, hít thở sâu một lúc mới nói với con trai: "Mày với mẹ mày tính tình y như nhau, đều là kẻ kiêu ngạo!"
Lúc Uông Dương ra khỏi quán bar, Lý Phong và Quách Lâm Lâm mới đi mua sắm về có nhìn thấy.
Mặc dù Lý Phong có chào một câu – "Bác!", nhưng ông "bác" này đang chịu nỗi đau như hổ bị xẻ thịt, đâu còn tâm trạng mà ôn chuyện với thằng cháu. Ông ta đùng đùng nổi giận kéo Địch Diễm Thu rời đi.
Lý Phong đưa Quách Lâm Lâm về phòng Hứa Triển và đã quay lại, rồi anh ta xoay người ngồi xuống trước mặt Uông Nhất Sơn, "Sao thế? Ông ngả bài với bố rồi à?" Uông Nhất Sơn gật đầu, tỉnh bơ hỏi: "Tay giám đốc mà ông sắp xếp ổn chứ?"
Lý Phong cười gật đầu, "Ông nhanh trí đấy, chỉ cần một tháng đã lôi được Trịnh Nghiễm Đông với Địch Diễm Thu vào. Số tiền mà Trịnh Nghiễm Đông rót vào, cộng thêm phần của Địch Diễm Thu, tổng cộng là một trăm năm mươi triệu, chia thành hơn một trăm tài khoản nhỏ rồi gửi vào các công ty vớ vẩn ở Mỹ Latinh. Cho dù cảnh sát có tìm ra số tiền này cũng như muối bỏ biển thôi. Bạn thân à, lần này có vẻ quyết tâm cao nhỉ?"
Uông Nhất Sơn không tỏ vẻ đắc ý như Lý Phong đoán, anh ta chỉ xua tay vẻ mệt mỏi rồi hỏi: "Việc tôi nhờ ông tìm luật sư chuẩn bị tài liệu có ổn không? Khi về nước tôi sẽ ký, bảo anh ta đừng để sơ suất gì."
Lý Phong thấy anh ta phản ứng như vậy thì liền thu nụ cười lại . Dù có ngỗ nghịch đến đâu thì con trai cũng có lúc sùng bái bố, đáng tiếc, Uông Nhất Sơn không có ông bố làm hết trách nhiệm. Từ lâu, Lý Phong đã giúp người anh em này bỏ những mơ mộng về bố, cảm nhận được nỗi nhục đến từ chính cuộc sống phóng đãng của ông bố ấy.
Trận quyết đấu lần này của Uông Nhất Sơn trông thì có vẻ toàn thắng, đáng tiếc, đây cũng là trận chiến mà cả hai bên sẽ cùng chịu thiệt.
"Ông thật sự muốn chuyển 70% cổ phần cho mẹ con bà Hứa Thu Mạn sao?" Lý Phong trêu ghẹo, "Mùi vị lo cho gia đình có vẻ không dễ chịu gì nhỉ, mà cô vợ của ông hình như cũng chẳng thương cho chồng tí nào. Cô nàng không xiêu lòng vì tình cảm của ông à?"
Cái bóng cô đơn của người đàn ông hắt lên tấm cửa thủy tinh, anh ta uống một hơi cạn sạch ly rượu vang đỏ, vỗ vỗ vai Lý Phong rồi ra khỏi quán bar và đi vào thang máy.
Đội trưởng Lý xoay người nhìn theo bóng dáng mạnh mẽ của thằng bạn thân, trong lòng không khỏi cất tiếng thở dài: "Đàn ông đích thực, cần tàn nhẫn với mình một chút!"
Chương 47___
Uông Dương thở hồng hộc đi ra khỏi khách sạn, Địch Diễm Thu nhìn vẻ mặt chồng thì biết ngay là thất bại. Khi ngồi vào xe, Địch Diễm Thu không hỏi han Uông Dương mà lại nghĩ đến lúc lướt qua Hứa Triển.
Gần đây, mỗi lần nhìn thấy Hứa Triển, trực giác của phụ nữ khiến cô ta cảm thấy có một kiểu mất tự nhiên, mà khi thấy Hứa Triển tết tóc hai bên, cô ta đã như mắc nghẹn một sợi tóc nhưng lấy ra được —— Hứa Triển và bà nội của Uông Nhất Sơn trong tấm ảnh quá giống nhau, nhất là khi để cùng một kiểu tóc, quả thực như một người!
Nếu như mắt thẩm mỹ của già trẻ nhà họ Uông cực kỳ thống nhất thì mới có được sự trùng hợp như vậy, nhưng nếu như không phải...Địch Diễm Thu quyết định, sau khi trở về phải điều tra thân thế của Hứa Triển.
Về phần người đàn ông này...Cho dù cô ta đã mang thai nhưng vẫn phải ra tay phác họa chân dung đức ông chồng...Xem ra, vì mình, nên đưa ra quyết định...
Sau cuộc gặp gỡ với bố, Uông Nhất Sơn lẳng lặng về phòng. Ngày hôm sau, lúc Hứa Triển tỉnh lại thì đã không thấy bóng dáng người kia đâu. Sau đó, cô biết được từ Lý Phong, anh ta đã đi London.
Ba người họ kết thúc kì nghỉ và về nước.
Hứa Triển chẳng muốn hỏi Uông Nhất Sơn đi làm gì, chỉ nghĩ đến việc được hưởng cuộc sống tự do trong mấy ngày liền, cô đã thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cuộc sống của cô trở nên nhẹ nhàng hơn. Khi trở lại làm việc, cô được nghe đồng nghiệp kể về bộ dạng chật vật của Trịnh Nghiễm Đông lúc bị cảnh sát bắt, cũng coi như cô đã được giải hận.
Không lâu sau, Hứa Triển nhận được chỉ thị thuyên chuyển công tác, cô bị gọi lên tầng cao nhất làm trợ lý thư ký cho Uông Nhất Sơn.
Phòng chủ tịch của Uông Dương đã được sửa thành phòng tập thể hình, thư ký của ông ta cũng không thấy mặt mũi đâu nữa, thậm chí, thư ký của Uông Nhất Sơn là Hà Văn Văn cũng lặn mất tăm.
Một người phụ nữ tầm hơn bốn mươi tuổi họ Hồ mỉm cười đón Hứa Triển, chỉ bàn làm việc cho cô rồi giao những công việc cụ thể.
Đến cuối tuần, tranh thủ lúc Uông Nhất Sơn chưa về, cô vội đến thăm mẹ.
Mẹ cô đã ly thân với ông bố dượng, đưa cậu em trai cô đến ở trong một khu nhà ở gần công viên Lâm Giang.
Hứa Triển đi xem phòng ngủ của mẹ và em trai, chi phí ăn mặc cũng không ít. Sẵn tính làm chị, cô lật mấy quyển vở trên bàn em trai, bài văn nào cũng lạc đề, sai chính tả, xem đến trang cuối cùng thì lông mày Hứa Triển đã nhíu chặt lại.
Đúng lúc này, Hứa Thu Mạn bưng hoa quả vào cho cô.
"Nhất Sơn nói đã làm các thủ tục ly hôn với tòa án rồi, sang tuần là có kết quả." Lúc mẹ cô nói câu này, bà đã khóc.
Hứa Triển vội vàng rút giấy ăn ra, lau nước mắt cho mẹ, "Mẹ! Mẹ xem, ly hôn là chuyện tốt, sao mẹ phải khóc!"
Hứa Thu Mạn thở dài, "Mẹ thấy có lỗi với em con. Lúc biết mẹ ly hôn với bố nó, nó trốn trong phòng một ngày...Thật ra, mẹ với dượng con cũng chung sống nhiều năm rồi, vẫn có thể tiếp tục, Triển Triển...Hay con nói với Uông Nhất Sơn, mẹ...không cần ly hôn nữa."
Nếu đổi lại là một bà cô khác nói như vậy, Hứa Triển sẽ phun nước, mắng cho người đó tỉnh ngộ. Nhưng người trước mặt đây là mẹ cô, không phải người khác, từ trước đến nay, bà luôn là người suy nghĩ cho cô. Một người mà chỉ vì bị hại mới có con nhưng vẫn thương yêu thì đối với con trai sau này cũng vậy.
Trên đời này, người không có tư cách mắng mẹ nhất, chính là cô!
Vì vậy, thấy mẹ do dự, nhìn vẻ mặt áy náy của mẹ, mọi lời không hay tràn ra đến mép rồi, cô đành nuốt trở lại.
"Mẹ, đợt trước mẹ có gọi điện cho con bảo là em con đánh nhau ở trường ạ?"
Bà Hứa gật đầu, còn nói thêm: "Em con bây giờ càng ngày càng hư, con nói xem, nếu mẹ lại nói chuyện mẹ ly hôn với bố nó ra, liệu nó có..."
Hứa Triển đứng dậy, cầm lấy quyển vở cô vừa xem, giở đến trang cuối cùng và đưa cho mẹ.
Hứa Thu Mạn chăm chú nhìn vào mấy chữ cẩu thả được viết đi viết lại trên trang giấy cuối cùng —— "Hứa Thu Mạn! Đồ rơm rác! Hứa Thu Mạn! Đồ rơm rác..." Những con chữ như lời nguyền rủa tràn ngập cả trang giấy.
Bàn tay cầm quyển vở của bà run rẩy, nước mắt trào ra, bà vo trang giấy với những lời nguyền rủa hỗn láo lại.
"Gia Tân...nó...sao nó có thể...Hôm qua, nó chưa làm xong bài nên mẹ không cho nó đi chơi với bạn, bắt nó viết hết bài mới được ăn cơm...Nó..." Hứa Thu Mạn không nói ra lời, chỉ biết ôm con gái khóc nức nở.
Cho dù mẹ không nói nhưng Hứa Triển cũng có thể tưởng tượng ra cảnh thằng em trai hung hăng viết những chữ này.
"Mẹ, mẹ đừng khóc nữa, chắc nó không hận mẹ đâu. Mẹ xem, những gì nó viết, chẳng phải là câu Trương Đại Hiền hay chửi mẹ trước mặt bọn con sao? Cho nên, bây giờ em con cần một sự giáo dục hẳn hoi, chứ không phải là được một ông bố thô lỗ khai trí. Mẹ và ông ta ly hôn, có lẽ nó nhất thời nghĩ không thông, nhưng chỉ có thế thì nó mới thoát khỏi tầm ảnh hưởng xấu của bố nó. Mẹ không muốn con trai mẹ bắt nạt một cô gái khác, hay làm thằng đàn ông chỉ chuyên sỉ nhục vợ phải không?"
Hứa Thu Mạn nghe con gái nói một lúc mới gật đầu.
Hôm đó, Hứa Triển đến trường bổ túc đón em trai.
Vừa thấy chị đến, Trương Gia Tân mừng rỡ chạy tới, "Chị, chị đến rồi? Mang cái gì về cho em không?"
Khi nó thấy hai tay chị gái trống không, nó không nén được vẻ mặt thất vọng, "Mẹ nó! Không có gì hả? Chẳng bằng anh rể, lần nào đến cũng mang quà cho em cả mẹ."
Nghe em trai nói vậy, Hứa Triển mới biết Uông Nhất Sơn làm bộ làm tịch như thế nào với người nhà mình.
Hứa Triển nghĩ đến mục đích của mình ngày hôm nay thì nén sự hờn giận lại, kéo Trương Gia Tân vào một quán cà phê ở gần đó và gọi hai cốc đồ uống lạnh.
Nhìn em trai ngày càng có vẻ mặt giống Trương Đại Hiền, cô đi thẳng vào vấn đề: "Mẹ muốn ly hôn với dượng, em sống cùng bố em hả?"
Trương Gia Tân đang say sưa uống nước hoa quả, nghe chị nói thế thì sửng sốt, sau đó thô lỗ ném cốc xuống đất, "Choang" – một tiếng, cái cốc vỡ vụn.
"Không đấy! Dựa vào cái gì chứ!"
Hứa Triển xin lỗi người chủ quán vừa chạy ra, hứa sẽ bồi thường cái cốc rồi mới quay lại lạnh lùng nói với em trai: "Không cái gì? Không muốn mẹ ly hôn, hay không muốn sống cùng bố?"
"Sao mẹ em phải ly hôn? Không phải chính là anh rể mua nhà cho bà ấy sao? Không quan tâm đến bố em, vong ân bội nghĩa..."
"Bốp", lần này không phải tiếng cốc vỡ, mà là tiếng giòn tan của phát tát Trương Gia Tân bị chị tặng cho.
Trương Gia Tân ôm mặt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái xanh của chị gái. Từ nhỏ đến lớn, chị gái chưa bao giờ đánh nó, chỉ vì bênh nó mà ủn đám trẻ con vào vũng bùn...
"Nhớ cảm giác này không? Bố mày từng đánh mày, đánh chị, nhưng người bị đánh nhiều nhất thì chính là mẹ! Mày sống bao nhiêu năm nay thì phải biết, một gia đình bình thường, không bao giờ có kiểu chồng cứ dăm bữa nửa tháng lại lôi vợ ra đánh chửi! Kẻ đánh vợ là kẻ bần cùng của xã hội, chỉ ra oai được trong xó nhà thôi, nực cười!"
Hai mắt thằng bé đỏ lên, nó tức tối nhìn chị, không phục mà nói: "Ai bảo mẹ không đi làm, như bố em nói ý, kiếm tiền đã đủ mệt rồi, về là lại phải nghe mẹ làu bàu..."
"Câm mồm! Mẹ ở nhà ăn không à? Hồi xưa, mẹ sinh mày rất khó khăn, từ đấy là bệnh tật liên miên. Ở nhà, kể cả bị sốt, mẹ vẫn phải giặt giũ cơm nước! Ăn không tiền của bố mày à? Bao nhiêu năm sống còm cõi trong nhà họ Trương, mẹ chưa bao giờ phải để lão Trương Đại Hiền mua cơm cho! Trương Gia Tân! Mày trở nên như thế này từ bao giờ hả? Thằng bé ôm chị, nói sẽ bảo vệ chị và mẹ đâu rồi?"
Vừa nói, cô vừa ném quyển vở lên bàn.
"Rốt cuộc là mẹ đã phạm phải tội tày đình gì hả? Không phải là mẹ vẫn cố hết sức cho mày đi học sao? Làm như thế mà vẫn đáng bị mày chửi ác như thế đấy! Bởi vì mẹ bị bố mày khinh rẻ, cho nên ngay cả sự kính trọng của con trai cũng không được nhận sao? Mày biết không, ngay lúc mày viết những chữ này, cuộc đời mày thế nào là có thể đoán được rồi! Vài chục năm sau, mày chỉ có thể sống nhờ rượu, lay lắt sống qua ngày, vợ con mày sẽ như mày trước kia, cả ngày bị ăn đánh..."
"Chị...Đừng nói nữa..."
Ngay khi Hứa Triển ném quyển vở xuống, Trương Gia Tân đã hối hận cúi gằm mặt, không ngừng lau nước mắt, "Bố...bố nói, chị không cùng bố với em, cho nên sau khi mẹ ly hôn, mẹ với chị sẽ không quan tâm đến em với bố nữa...Em sợ...Tại em hy vọng, em...Chúng ta còn có thể như trước đây, một nhà bốn người, không xa nhau."
Hứa Triển thấy em khóc thì thở dài một hơi. Cô nói những lời tuyệt tình là vì muốn thức tỉnh em trai, nhưng dáng vẻ khóc lóc của nó khiến cô mềm lòng.
Cô kéo em trai lại, đưa tay lau nước mắt cho nó, "Đồ ngốc! Mặc dù chúng ta không phải là chị em cùng một bố, nhưng còn có chung mẹ cơ mà! Việc ly hôn là vì muốn cho mẹ được sống như người bình thường, có tự trọng, sao mẹ và chị lại bỏ mặc mày được chứ? Mà nếu mày không muốn cuộc đời như dượng thì phải cố gắng học đi, chứ không phải lồng lộn như con tinh tinh trước mặt người ta. Bây giờ không phải là xã hội nguyên thủy, nắm đấm không giải quyết được cái gì cả. Chị hy vọng, dù mày có vào được đại học hay không thì cũng phải là người có hiểu biết, làm thằng đàn ông biết tôn trọng phụ nữ, như thế mới khiến người khác nể phục được."
Sau khi khuyên bảo em trai, Hứa Triển đưa mẹ và thằng bé đi ăn cơm. Nhìn em xin lỗi mẹ, Hứa Triển biết, bản tính thằng bé không xấu, nhưng do hoàn cảnh xấu tác động. Hơn nữa, đã lâu rồi cô không nói chuyện với em, cũng khó trách nó sẽ bị lây tính xấu. Cô chỉ hy vọng, sau này, nó sẽ quên đi hình ảnh Trương Đại Hiền, chăm chỉ học hành và nên người.
Mặc dù cô không muốn nói cám ơn với Uông Nhất Sơn, nhưng chuyện giúp mẹ cô ly hôn, coi như là anh ta được việc.
Một tháng sau, Uông tổng từ London trở về, cơn sóng gió trong tập đoàn đã êm xuôi. Nhân viên trên dưới tập đoàn cũng không biết rõ chuyện gì đã xảy ra, hình như Uông tổng không làm gì nhưng đã về làm lãnh đạo, đảm nhiệm chức chủ tịch, chính thức trở thành người đứng đầu tập đoàn.
Thấy Uông Nhất Sơn đi vào với vẻ mệt mỏi, Hứa Triển nhìn không chớp mắt, rồi nhanh nhẹn đứng dậy và cúi đầu như những thư ký khác, sau đó tiếp tục xử lý tài liệu.
Nhưng, vừa ngồi xuống ghế, còn chưa gõ được chữ nào, cô đã bị gọi vào phòng chủ tịch.
Uông Nhất Sơn đã cởi bỏ chiếc áo khoác âu phục, nới lỏng cà vạt, chỉ mặc chiếc sơmi trắng phối cùng chiếc gile xám, gác hai chân lên bàn, ung dung ngắm cô thư ký đứng ở cửa.
Người con gái tròn một tháng nay không gặp, bây giờ, mái tóc dài của cô được buộc gọn sau đầu, để lộ ra đôi tai đầy đặn, sợi dây chuyền bạch kim loang loáng ẩn hiện trên xương quai xanh, sau vạt áo sơmi. Bên dưới là chiếc váy bút chì màu đen dài đến đầu gối, tôn lên được phần thắt lưng quyến rũ của cô. Chiếc quần tất da chân đen ôm lấy đôi chân thon thả, dưới cùng là đôi giày cao gót đỏ.
Bộ quần áo trang nghiêm này lại dấy lên ngọn lửa dục vọng đã kìm hãm cả tháng nay của Uông Nhất Sơn.
"Lại đây!"
Hứa Triển giẫm đôi giày cao gót xuống, chậm rãi đến trước bàn.
"Cởi cúc áo sơmi ra."
Mệnh lệnh gì thế này? Hứa Triển xoay người định đi.
"Đứng lại! Dám ra ngoài, anh sẽ xé tờ đơn ly hôn Trương Đại Hiền mới ký!"
Lời nói của Uông Nhất Sơn thành công níu bước chân của Hứa Triển lại.
"Ngoài uy hiếp ra, anh còn giở thủ đoạn nào với lão ta không?"
Hứa Triển xoay người lại, vừa chậm rãi cởi cúc áo, vừa châm chọc nói.
Uông Nhất Sơn không có tâm tư trả lời cô, lúc này, đôi mắt hau háu của anh ta đang nhìn chằm chằm vào mảng da thịt lộ ra sau vạt áo sơmi.
"Bây giờ, cởi váy của em ra."
Đã quen với đủ trò biến thái của anh ta, Hứa Triển thầm cười lạnh, nhưng lại nảy ra ý khác. Cô nhấc mông ngồi lên bàn, giơ một chân, hất rơi chiếc giày cao gót, để lộ ra những móng chân được sơn đỏ, rồi nhẹ nhàng duỗi chân và đặt vào giữa hai chân Uông Nhất Sơn, ngón chân khéo léo cọ xát vào thứ đang dần cứng lên trong quần anh ta.
"Chủ tịch Uông, người ta không quen cởi quần áo trước mặt đàn ông, hay là ngài chịu khó một chút đi?" Vừa nói dứt lời, một chân đã nâng lên vai Uông Nhất Sơn, xuyên qua khoảng cách giữa hai chân và lớp tất mỏng có thể nhìn thấy rõ chiếc quần lót đen viền hoa, mà xuyên qua lớp vải mỏng manh, chính là nơi khiến người ta mất hồn.
"Yêu tinh! Đến đây với anh!"
Ngoài miệng thì nói lời khinh thường, nhưng Uông Nhất Sơn thật sự muốn nuốt cô nàng này vào bụng. Anh ta cố kiềm chế cảm giác khô nóng sắp bùng nổ phía bụng dưới, đưa một tay vuốt ve bàn chân đang "nhóm lửa" cho mình, lần theo bắp đùi vào váy Hứa Triển, sau đó dùng ngón tay vén mép quần lót ra, trêu chọc cánh hoa ướt át của cô. Hứa Triển giãy giụa hai chân nhưng ánh mắt thì lại đầy ý khiêu khích.
"Chủ tịch, hài lòng chưa?"
Câu trả lời của chủ tịch rất dứt khoát. Tức khắc, tất cả đống tài liệu trên bàn đều bị gạt xuống đất.
Hứa Triển bị đẩy ngã xuống bàn, tất cả cúc áo đều bị cởi bỏ, chiếc áo lót đen bị đẩy lên trên ngực, váy cũng bị kéo lên đến hông. Một chân cô đặt trên vai anh ta, một chân khác chống trên mép bàn, còn quần tất bị Uông biến thái xé rách đũng, tiện cho hành động lưu manh của anh ta.
Không màn dạo đầu, mạnh mẽ xông vào. Đã một tháng nay Hứa Triển không làm, giờ chỉ cảm thấy cơn đau buốt, nhưng nhanh chóng bị người đàn ông cường tráng làm cho khóc không thành tiếng. Cô chỉ có thể dang rộng hai chân, ngón chân quắp chặt lại.
"A..." Mái tóc xõa tung, cô càng giãy thì áo lót càng bó chặt. Nụ hoa hồng đang bị Uông Nhất Sơn ngậm vào miệng, mút mạnh, phối hợp cùng sự tấn công dưới thân.
Hứa Triển cắn môi, khép hờ mắt, bắt buộc mình phải tỏ ra say mê, cất tiếng rên khẽ.
Đàn ông bị nghẹn một tháng, đương nhiên không dễ dàng buông tha. Sau ba bốn tư thế khác nhau trên chiếc bàn rộng rãi, rốt cuộc, Uông Nhất Sơn cũng rạp xuống người cô, giải phóng mình...
Hai chân Hứa Triển kẹp trên lưng Uông Nhất Sơn, cô cũng không ngừng thở hổn hển.
Đợi Hứa Triển sửa sang lại áo váy, buộc lại tóc, dọn dẹp lại bàn làm việc, Uông Nhất Sơn mới thỏa mãn đi vào phòng tắm nhỏ tắm nước lạnh.
Hứa Triển nghe thấy tiếng nước chảy, liền vội vàng mở tập tài liệu trên bàn Uông Nhất Sơn, rút mấy tờ ra xem. Đáng tiếc, toàn là tiếng Anh. Không thể xem ngay được, Hứa Triển nhanh chân về phòng, lấy di động của mình rồi lại vào trong và chụp ảnh.
Đáng tiếc, quần lót đã bị tên cầm thú xé nát, bên dưới dính dính nhầy nhầy, tất chân cũng rách, khiến bước đi của cô không được bình thường.
Chị Hồ ở ngoài phòng thư ký thấy Hứa Triển cứ ra ra vào vào, bước đi lại không tự nhiên, liền hạ mí mắt vẻ hiểu chuyện: Thời đại này, mấy cô gái toàn ỷ vào nhan sắc để đi đường tắt. Hà Văn Văn đã thế, xem ra Hứa Triển này cũng vậy. Không biết, cô nàng sẽ chống đỡ được bao lâu?
e
Bạn thấy sao?