Chương 26: Chương 57+58+59+60

_Chương 57___

Hứa Triển bị mấy tiếng lạch cạch trong bếp và tiếng ê a của Nặc Nặc đánh thức.

Mẹ thật sự là một "sinh vật" kỳ lạ, thường ngày dù có sấm sét dữ dội thế nào cũng không tỉnh, nhưng giờ chỉ bởi tiếng khóc của con mà đã tỉnh ngay dậy.

Hứa Triển nghe thấy tiếng con khóc thì lồm cồm bò dậy, mặc thêm áo rồi ra khỏi phòng ngủ. Đèn trong thư phòng vẫn sáng, nhìn qua khe cửa là có thể nhìn thấy hình ảnh của ván mạt chược trên màn hình máy tính.

Uông Nhất Sơn đúng là tinh lực dồi dào, lăn lộn một chặp trong nhà tắm, gần nửa đêm không ngủ mà lại lên mạng chơi trò chơi!

Cô đến trước cửa phòng của con, liếc mắt đã thấy Uông Nhất Sơn đang bế Nặc Nặc trong lòng. Anh dùng đủ cách mà không thể đút được núm bình sữa vào miệng thằng bé. Cu cậu cứ lè lưỡi đẩy núm nhựa ra.

Hứa Triển thấy cách bế con của Uông Nhất Sơn không chuẩn liền bước vội vào, đón lấy thằng bé từ tay Uông Nhất Sơn, ru ru vài cái, thử độ ấm của sữa rồi đút núm bình sữa vào miệng nó.

Nặc Nặc từ từ giãn mày ra, mút sữa chùn chụt.

Xem ra là thằng bé tỉnh lúc nửa đêm vì đói. Hứa Triển bực tức lườm tên đầu sỏ. Nếu anh không...giở trò lưu manh khiến cô không kịp có sữa...thằng bé đâu phải đói thế này?

Trong lòng đang tức giận nên ngoài miệng cũng không phải khách sáo: "Nếu anh thấy tiện thì dọn ra ngoài ở đi. Tôi nghĩ là trước khi chúng ta làm xong thủ tục ly hôn, cũng cần có một thời gian ly thân."

Uông Nhất Sơn cau mày, anh có thể hiểu được cái nhìn chằm chằm của Hứa Triển. Cô nàng này mà đã nổi tính ngang bướng thì có chín con trâu cũng không kéo lại nổi. Thời gian gần đây, mỗi khi Hứa Triển bài xích mình, anh đều tỏ ra hờ hững nhưng trong lòng thì lại rất căng thẳng.

Hứa Triển cũng cau mày, cô hiểu tính tình Uông Nhất Sơn, cứ hễ không thuận ý mình là lại lôi người ta "lăn lộn vài vòng". Bây giờ anh thành kẻ trắng tay, ly hôn với anh có thể tưởng tượng là một chuyện vô cùng kinh khủng.

Nhưng không ngờ, lúc này, Uông Nhất Sơn lại ra phòng khách, nhặt áo rồi mặc vào, sau đó xoay người đi ra cửa.

Hứa Triển không ngờ lại thuận lợi như vậy, đến khi cánh cửa khép lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Sau khi ăn no, Nặc Nặc lại tiếp tục giấc ngủ ngon lành.

Hứa Triển nhẹ nhàng đặt thằng bé vào nôi ở gần giường, ngẩng đầu nhìn thì đã là hai giờ đêm.

Cô đi đến trước bàn trong phòng khách, thấy điện thoại và ví tiền của Uông Nhất Sơn vẫn còn nguyên. Cô chậm rãi đi đến cạnh cửa sổ và nhìn xuống, dưới ngọn đèn nhờ nhờ của tiểu khu, có một người đang ngồi im như tượng, không hề nhúc nhích.

Thời điểm này, gió đêm vô cùng lạnh, vậy mà người ngồi dưới kia chỉ mặc một chiếc áo mỏng. Hứa Triển lập tức xoay người lấy ví và điện thoại đem xuống cho anh.

Nhưng cánh cửa mới vừa mở ra đã nặng nề khép lại.

Cô bị làm sao thế này? Sao lại mềm lòng với Uông Nhất Sơn? Ý của cô vốn là, đợi trời sáng rồi sẽ liên hệ với chỗ thuê nhà, sau đó mới bắt anh đi, vậy mà anh lại chạy ra khỏi nhà ngay nửa đêm, phát hiện ra không mang tiền mà cũng không về lấy, định giả vờ đáng thương cho ai xem chứ!

Nghĩ như vậy, cô gọi điện cho Lý Phong, gọi anh đến đón bạn thân về. Nhưng không hiểu đội trưởng Lý đang bận gì mà điện thoại đổ hết hồi chuông vẫn không có người nghe.

Hứa Triển nghĩ mình đã hết tình hết nghĩa rồi, vì vậy liền về giường nằm. Đáng tiếc, cứ nhắm mắt là trong đầu cô lại hiện lên bóng dáng tên đáng ghét kia đang ngồi trên băng ghế dài dưới ngọn đèn đường.

Đột nhiên, một tiếng sấm rền vang, tiếp sau đó là một ánh chớp sáng lóa, tiếng mưa rơi cũng vội vã kéo tới một cách có tiết tấu.

Trở mình mấy lượt, cuối cùng, cô ngồi bật dậy, ngó qua cửa sổ.

Có phải phát súng đợt trước bắn vào đầu anh ta không? Đần đến thế là cùng! Mưa to như thế mà vẫn ngồi im trên ghế!

Hứa Triển không nhịn được nữa, đành phải cầm ô và chìa khóa, lê dép xuống tầng.

Bước đến trước bức điêu khắc, Hứa Triển giơ ô lên, nghiến răng nói: "Làm gì đấy? Muốn bị sét đánh chết à?"

Uông Nhất Sơn ngẩng đầu, thều thào nói: "Ngoài chỗ này ra, anh làm gì còn nhà?"

Ngay lúc anh hơi ngẩng mặt, một giọt nước mưa vô tình chảy qua khóe mắt anh khiến vẻ ngang ngược biến mất hẳn. Dưới vầng sáng nhạt, lần đầu tiên anh để lộ dáng vẻ thật sự của một người hai mươi mấy tuổi, nỗi hoang mang và yếu đuối không che giấu nổi.

Anh có ngày hôm nay! Đáng lắm!

Nhưng dáng vẻ như con chó không chủ khiến Hứa Triển mềm lòng.

Đúng vậy, sau khi tỉnh lại khỏi cơn mê man thập tử nhất sinh, anh từ một công tử nhà giàu thành kẻ không tiền của, cảm giác bất lực này rất dễ hiểu.

Có điều...Đây cũng được coi là quả báo. Dù Uông Dương không phải là bố đẻ anh, nhưng những hành vi xấu xa đó là học từ ai? Bây giờ anh đã đoạn tuyệt quan hệ với Uông Dương, mất đi quyền thế, đối với Uông Nhất Sơn mà nói thì đây là cuộc sống mới. Hy vọng, bóng dáng của cậu bé mười hai tuổi kia sẽ một lần nữa xuất hiện trên anh...

Có lẽ do biết mình không còn uy phong, thói quen ra lệnh cho người khác không thể tiếp tục, anh rụt người lại, "Tại anh thấy trong lòng hơi khó chịu, để mưa xả một lúc cũng hay. Em mau lên nhà đi, đừng để bị ốm rồi lây cho con. Lý Phong bảo với anh là tối nay cậu ta đi công tác, ba ngày nữa mới về, đợi cậu ta về rồi anh sẽ vay tiền đi thuê nhà...Nếu em thấy anh chướng mắt, trời sáng là anh sẽ đi, bây giờ cổng tiểu khu chưa mở, tẹo nữa mở anh sẽ ra ga ngồi tạm vài hôm..."

Tình cảnh khổ sở đó đã khơi dậy cảm giác tội lỗi trong Hứa Triển, cô còn cảm thấy mình giống bà mẹ kế trong truyện cổ tích. Cô kéo cổ tay anh, "Đợi ba ngày nữa rồi anh ta đến nhặt xác anh luôn à? Đứng dậy! Lên nhà, đừng có ngồi đây mà dọa ma người ta!"

Lần này, Uông Nhất Sơn không từ chối, một người cao đến mét tám lại bị một cô gái bé nhỏ kéo đi.

Sau khi lên nhà, lúc cô gái nhỏ cầm khăn lông lau đầu cho anh mà như đang trút giận, Uông Nhất Sơn nhẹ nhàng ôm eo cô. Bàn tay đang lau tóc hơi dừng lại, rồi cô nói: "Anh vào giường ngủ đi, tôi ngủ ở salon."

Uông Nhất Sơn thôi nghĩ ngợi, chậm rãi buông tay ra và bình tĩnh nói, "Thôi để anh ngủ salon!"

Hứa Triển không khách sáo với anh. Sau khi cô vào phòng ngủ, Uông Nhất Sơn nằm trên ghế lắng nghe tiếng động bên trong. Chỉ chốc lát, tiếng thở đều đều đã truyền ra.

Anh đứng dậy cầm di động và đi vào thư phòng, đóng cửa rồi mở máy tính trên bàn ra.

Sau khi đóng cửa sổ trò mạt chược, anh lập tức mở một cửa sổ khác. Trên màn hình hiện ra vài người đang ngồi ngay ngắn, cùng nhau nhìn về phía Uông Nhất Sơn.

"Xin lỗi các vị, để mọi người chờ lâu rồi. John, anh tiếp tục báo cáo xem tiến trình thu mua mấy công ty con của Uông thị đến đâu."

Cái "chờ lâu" của Uông Nhất Sơn là hơn hai tiếng, nhưng mấy người này đều không để lộ vẻ bất mãn trên mặt.

Người đàn ông tên John lập tức nói: "Tổng giám đốc, vì Uông thị bị ảnh hưởng từ vụ rửa tiền nên tài chính có trục trặc. Hơn nữa, trước đây cậu triển khai nhiều ngành, cho nên hiện giờ, Uông thị không thể không thu hẹp phạm vi kinh doanh, bán tống bán tháo những công ty nhỏ đi. Vì chúng ta ra giá cao hơn các công ty khác nên người đại diện bên họ là Địch Diễm Thu đã liên hệ với bên chúng ta rồi, hợp đồng thu mua cũng đã soạn xong, cậu xem..."

Uông Nhất Sơn ngậm một điếu thuốc, "Trước tiên không ký hợp đồng với họ, lấy cớ là còn phải cân nhắc, nghĩ cách để Địch Diễm Thu đích thân sang trụ sở ở London đàm phán. Hiểu chưa?"

Người đàn ông gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu lệnh của ông chủ.

Lúc này, Uông Nhất Sơn lại nói với cô gái: "Lý Tưởng, đã quen với vị trí mới chưa?"

Cô gái vừa bị điểm danh chính là Lý Tưởng – thành viên của phòng văn thư bị đuổi việc vì sự kiện "phòng họp thối nát". Cô nhanh nhảu đáp, "Tổng giám đốc Uông, nhờ anh chiếu cố, công việc của tôi rất thuận lợi."

Uông Nhất Sơn gật đầu, "Cô đã làm ở Uông thị một thời gian, cũng từng hỗ trợ quản lý hồ sơ, hẳn là biết tình hình gia đình của vài nhân viên. Bây giờ tôi muốn cô bí mật liên lạc với bộ phận hậu cần của Uông thị, giúp đỡ mấy gia đình của nhân viên vệ sinh đang gặp khó khăn, bao nhiêu tiền cũng được, chúng ta cần họ làm tai mắt."

Lý Tưởng lập tức nhận lệnh.

Sau cuộc họp qua mạng, Uông Nhất Sơn rụi tắt điếu thuốc rồi ấn một dãy số điện thoại, "Alô, thế nào rồi? Có bắt được không?"

Phía bên kia điện thoại là một tay vệ sĩ của anh, "Bắt được rồi, thằng ranh này cũng chạy nhanh thật! Thế nào mà đến được tận Quý Châu! Lúc đầu còn mạnh mồm không chịu nhận, nhưng sau khi bị nhổ hai cái răng cửa thì nó cũng chịu khai. Người thuê bọn nó không lộ diện mà chỉ liên lạc qua điện thoại, là phụ nữ...Nhưng mà...Trong điện thoại của bọn nó có ảnh để nhận diện người, chính là ảnh chụp lễ cưới của cậu và cô Hứa. Tôi đã xem đi xem lại băng ghi hình hôm đó, xét góc chụp thì người chụp ảnh này chỉ có một, đó là Địch Diễm Thu."

Uông Nhất Sơn lạnh lùng xoay xoay con dao dọc giấy, "Nếu nó đã khai thì đánh gãy tay rồi giao cho Lý Phong đi. Có điều, anh phải "dạy" thằng ranh đấy, nói với nó là, trong nhà còn người già trẻ nhỏ, nó phải vào tù là đáng cho tội của nó, đừng nên nói nửa lời không cần thiết, nếu không, kết cục của nó đảm bảo sẽ thảm hơn nhiều đồng bọn của nó!"

Làm xong mọi việc thì mặt trời đã ló lên khỏi phía đông.

Uông Nhất Sơn day thái dương rồi ra khỏi thư phòng.

Lúc này, trong nhà vô cùng yên tĩnh. Thằng nhỏ đang ngủ trong phòng của nó, còn cô vợ nhỏ của anh cũng đang say giấc.

Từ nhỏ đến lớn, ngay cả hiện giờ, anh chưa từng sống trong một gia đình bình thường, nhưng ngay lúc này, Uông Nhất Sơn lại cảm thấy cuộc sống đơn giản thế này chính là không khí gia đình trong mơ của anh.

Nhất định là Hứa Triển cũng cảm thông cho anh khi bỗng dưng không có bố, từ xưa đến nay cô vẫn vốn là thế, mạnh miệng nhưng mềm lòng. Không ai biết rằng, khi anh được thông báo rằng mình không phải là con của Uông Dương, anh đã mừng như điên, thậm chí còn tiếc rằng chuyện này đến quá muộn.

Nếu sớm biết thế...anh đâu cần chịu bao nhiêu năm bị giày vò, cần gì phải ép buộc người con gái anh yêu nhất.

Anh vẫn nghĩ rằng có thể giữ chặt sinh mệnh của chính mình trong tay, không ngờ là số phận lại vô tình thay đổi.

Nếu như tất cả có thể lặp lại, anh sẽ phải làm thế nào đây?

Khi gặp lại, anh sẽ đứng trước cổng trường, kiên nhẫn chờ cô tan học, mời cô đi ăn một bữa lãng mạn có hoa có nến, thậm chí còn có thể quỳ xuống trước mặt cô xin cô làm bạn gái anh. Tóm lại, bất cứ thứ gì con gái thích, anh sẽ không do dự mà làm ngay...

Đáng tiếc...Không có cái "nếu có thể lặp lại" đó...Cho nên, sai lầm vẫn là sai lầm. Nhưng, bất kể còn bao nhiêu trắc trở, đời này, người đàn ông bên cạnh cô, chỉ có thể là anh, Uông Nhất Sơn!

Cuộc sống tiết kiệm đã quá quen thuộc với Hứa Triển.

Sau khi tính toán một hồi, Hứa Triển hít mạnh một hơi. Chỉ còn hơn một vạn tiền mặt, không còn món tích góp nào khác.

"Óc anh là óc lừa hả? Ngay cả việc quản lý tài sản cỏn con cũng không làm được!" Từ tập đoàn về, Hứa Triển gào lên với Uông Nhất Sơn đang chơi điện tử trước tivi.

Cứ nghĩ với 40% cổ phần kia, có thể lấy được trước tiền lãi, ai ngờ, Địch Diễm Thu lại nói với cô rằng, việc kinh doanh của tập đoàn không tốt nên ban quản trị đã quyết định hoãn chia lợi nhuận cổ phần trong năm nay, tạm ứng trước thì lại càng không thể. Có điều, nếu Hứa Triển đồng ý bán cổ phần, cô ta sẽ đưa cho Hứa Triển tiền mặt ngay lập tức.

Hứa Triển sao có thể đồng ý, 40% cổ phần đó là tài sản duy nhất của cô, ít bớt đi một chút cũng không được!

Nhưng thằng bé cần tiền đi khám; mua sữa, sản phẩm dinh dưỡng, hay bỉm cũng đều cần đến tiền. Bây giờ thằng bé còn nhỏ, không thể rời cô được, cô cũng không thể ra ngoài xin việc, mời mẹ cô đến trông thì cô lại không dám, riêng chuyện của em trai cô đã khiến bà phải nhọc lòng rồi.

Tổng kết là: Tiền trong nhà này, chỉ có ra chứ không có vào!

Thời gian cứ trôi đi, Hứa Triển ngày càng lo lắng.

Điều khiến cô chán nản nữa là Uông Nhất Sơn. Anh không hề có một chút tự giác nào của tầng lớp bình dân, ngày nào cũng ngồi ở nhà làm đống rác cỡ lớn, mà cứ hễ cô ra ngoài là anh lại sang cửa hàng ở gần tiểu khu mua mười cái đĩa về, nghe nói là đĩa game mới nhất.

Một cái đĩa đến tận hơn bảy mươi đồng! Một quyển sách lậu giá ba đồng đã xót ruột rồi! Vậy mà đây những mười cái đĩa! Hơn bảy trăm đồng cứ thế vỗ cánh bay.

Mặc dù anh tiêu tiền của cô, nhưng cô không thể dạy cho anh một bài, rốt cuộc, anh có hiểu cái gì gọi là "lâm vào đường cùng" không?

Hết ông lớn lại đến ông bé. Lúc Hứa Triển phát hiện con trai yêu sung sướng ị một bãi ra tã lót vải, cô do dự cầm cái bỉm cuối cùng trong nhà đi thay cho thằng bé.

"Con yêu, con cũng phải tiết kiệm chứ, mẹ sẽ mua cho con tã mềm, bọc lấy cái mông này là được rồi!"

"Hết bỉm à? Anh xuống kia mua." Uông Nhất Sơn nghe thấy lời cô nói, lập tức bỏ tay chơi điện tử xuống, chuẩn bị ra khỏi cửa.

"Anh dám?" Hứa Triển không biết rằng bộ dạng của cô bây giờ vô cùng hung hãn, "Bắt đầu từ bây giờ, nếu không được tôi đồng ý, anh mà tiêu một cắc nào trong nhà này thì đừng hòng ăn cơm! Ăn no tã của con anh đi!"

Mặc dù Hứa Triển không bắt Uông Nhất Sơn ăn thật, nhưng nhiệm vụ giặt tã là không trốn được.

Uông Nhất Sơn loay hoay gần một tiếng, lấy bàn chải cọ sạch cái tã bốc mùi của con trai, sau đó thì cũng đỡ được không ít cơm.

Bởi thế, chưa đến một tuần, sau khi mua một bịch bỉm to đùng, Uông Nhất Sơn hồ hởi nói với Hứa Triển, "Triển Triển, anh tìm được việc rồi!"

Chương 58___

Nghe Uông Nhất Sơn nói, công việc này là làm nhân viên cho một công ty mậu dịch. Vì ông chủ đó trước đây có quen biết nên rất hiểu năng lực của Uông Nhất Sơn, vừa vào làm là anh đã có chức vụ ngay và được nhận trước tiền lương.

Hứa Triển cầm tiền trên tay, nhìn thẻ tiền lương ghi con số một vạn đồng thì trầm mặc. Quả nhiên là có bằng cấp vẫn hơn, vừa tìm được công việc tốt, vừa được thăng chức, lại vừa nhận được số tiền lương khiến người khác hâm mộ. Đợi sau khi con trai đi nhà trẻ, liệu một người chưa tốt nghiệp đại học như cô có tìm nổi một công việc tốt như thế hay không?

Nghĩ vậy, cô lại càng ghét người đàn ông này hơn. Có số tiền lương đó, hẳn là có thể thuê một căn hộ không tồi chứ?

Hiện giờ, Uông Nhất Sơn như đã học được thuật đọc suy nghĩ, vừa nhìn thấy sắc mặt cô nàng thay đổi đã cướp lời: "Tại vì trong nhà đang thiếu tiền, anh xin ông chủ mãi mới đươc ứng trước ba tháng lương đấy. Đương nhiên, đây cũng không chắc là lương ba tháng. Thỉnh thoảng anh ra ngoài làm thêm sẽ có thêm tiền lương. Có điều, nếu tâm trạng không tốt, ảnh hưởng đến công việc, làm sai số liệu trong hợp đồng hay bản báo giá, có khi sẽ bị trừ lương. Hôm nay có một đồng nghiệp bị trừ hai nghìn..."

Nếu hiện tại anh là người duy nhất kiếm ra tiền trong nhà, thì việc duy trì được công việc chính là mục tiêu cao nhất. Hứa Triển dồn nén cơn giận trong lòng, lấy tiền ra rồi cất thẻ tiền vào ví.

Uông Nhất Sơn lại nghĩ ra chuyện gì đó, đột nhiên bổ sung: "Số đăng kí thẻ này là số di động của em, nếu công ty có chuyển tiền thưởng thì em sẽ nhận được tin nhắn, như thế thì tiện cho em quản việc chi tiêu trong nhà hơn."

Kiểu lấy lòng cẩn thận này khiến cơn lửa giận mới dâng lên trong lòng Hứa Triển hoàn toàn tiêu tan.

Mặt khác không nói, chỉ bàn riêng mặt kiếm tiền, Uông Nhất Sơn chưa bao giờ che giấu. Chỉ có điều, hồi đó, số cổ phần công ty hay vàng bạc châu báu đều khiến Hứa Triển thấy bẩn thỉu, như thể bán thân để hưởng lộc vậy. Vậy mà sau khi anh mất thân phận vàng ngọc, chỉ với một số tiền lương nho nhỏ mà tự tay anh đưa, cô lại có cảm giác như lúc nhận được "bức thư máu" năm nào, cũng có một chút đắc ý.

Vì đã có tiền vào nhà nên hai người quyết định đưa con trai đi siêu thị.

Hằng ngày, sau tám giờ, siêu thị có giảm giá cho mặt hàng đồ ăn. Đây là thời điểm mà Hứa Triển tuyệt đối không thể bỏ qua! Lúc này, cô đang đứng chỉ huy Uông Nhất Sơn lao vào chiến đấu anh dũng với các cô các chị để giành được củ cải trắng.

Vì đang trong thời kì cho con bú, chế độ dinh dưỡng của Hứa Triển rất cần chú ý. Thấy Uông Nhất Sơn đang đứng chọn yến huyết* và hải sâm ở quầy thực phẩm, Hứa Triển hung hăng đấm một cái vào lưng anh. "Hơn ba nghìn một cân hải sâm! Anh muốn tôi chết nghẹn à? Mau bỏ xuống cho tôi!"

* Yến huyết là tổ yến có màu đỏ, có lần mình nghe nói là bổ hơn tổ yến bình thường.

Uông Nhất Sơn vẫn giữ khư khư gói hải sâm to đùng, "Anh kí được một đơn hàng, ông chủ nói sẽ trích ba nghìn tiền thưởng, vừa đủ để mua hải sâm. Em và con đều cần tăng cường miễn dịch, mỗi ngày phải ăn một con hải sâm. Nếu không, hai mẹ con đổ bệnh, anh phải đi bán máu mới đủ tiền viện mất."

Cái cớ này không vớ vẩn chút nào. Máu gấu trúc! Chắc hẳn, nếu có khách mua, tiền bán máu đủ mua được hẳn hai cân hải sâm!

Hứa Triển thấy thế nên cũng xuôi, xót xa nhìn Uông Nhất Sơn thanh toán. Tuy nhiên, trong lòng cô đã thầm tính toán, băm nhỏ một con hải sâm ra, trộn với rau làm nhân vằn thắn, hẳn là có thể tiết kiệm dăm ba bữa.

Sau một hồi vất vả nhặt được đầy một xe đồ giảm giá, hai người ra khỏi siêu thị, đi về phía bãi đỗ xe ngoài trời.

Ngoài tiền lương, ông chủ của Uông Nhất Sơn còn cấp cho anh một chiếc Jetta. Tuy không có cảm giác phong cách như hồi còn lái xe thể thao cao cấp, nhưng chiếc xe này cũng coi như là bền chắc, ít ra thì khi đi đâu đó, con trai anh sẽ không bị nhiễm gió lạnh, không phải phơi nắng phơi sương cùng bố mẹ.

Tuy nhiên, mới đi đến bãi cỏ, hai người đã phát hiện ra một chiếc xe đỗ ngay bên cạnh, người đứng dựa vào chiếc xe thể thao đỏ xa hoa đang đắc ý nhìn họ.

Bạch Gia Nặc? Hứa Triển nhận ra người, cũng nhận luôn ra xe.

Xem ra, con ngựa sắt mà Uông Nhất Sơn yêu quý đã tìm được chủ có mắt nhìn.

Một Bạch Gia Nặc vốn luôn bị Uông Nhất Sơn o ép, rốt cuộc cũng có thể ngẩng cao đầu hãnh diện.

"Vừa rồi nhìn thấy hai người vào siêu thị từ xa, còn tưởng là nhìn lầm, thì ra là thật. Uông Nhất Sơn! Sao thế này? Nghèo đến nỗi phải lái Jetta?"

Uông Nhất Sơn không thèm liếc nhìn hắn lấy một cái, anh bình thản mở cốp xe, cất túi đồ ăn vào trong, lại đặt con trai vào ghế ngồi của trẻ em.

Thấy Uông Nhất Sơn không thèm phản ứng lại, Bạch Gia Nặc cũng không tiếp tục mà đưa mắt nhìn Hứa Triển.

Cô nàng này sinh con xong lại càng trở nên hấp dẫn hơn. Lúc này, mái tóc dày của cô được buộc gọn sau đầu, đường cong hút hồn ẩn hiện sau lớp vải, khuôn mặt nhỏ nhắn, còn làn da kia thì cần gì đến mĩ phẩm nữa đây. Bộ váy liền thân đơn sắc càng tôn lên nước da của cô, bầu ngực đầy đặn núp sau áo, đôi chân thon thả, thật sự khiến người ta nảy sinh ý muốn đè cô xuống. Trên chân cô đi đôi giày đồng màu, mõm giày hở để lộ ra mấy ngón chân, gợi ra đôi nét gợi cảm.

Nhìn cô sao giống phụ nữ mới sinh được?

Sạch sẽ! Bạch Gia Nặc chỉ có thể dùng từ đó để hình dung về khí chất của Hứa Triển.

Con mắt của Uông Nhất Sơn thật sự rất tốt. Không những xe tốt, mà ngay cả người phụ nữ anh để mắt đến cũng là một bảo bối khiến người ta thèm muốn.

"Cô vẫn còn theo nó à? Sao thế? Có gì khó khăn thì cứ nói, tôi sẽ giúp cô." Bạch Gia Nặc thong thả đi ra phía trước, giúp Hứa Triển thu chiếc xe đẩy trẻ em lại. Đến gần, hắn mới phát hiện ra, trên người của bảo vật này còn tỏa ra mùi sữa thơm, thật khiến hắn hận vì không thể ôm cô vào lòng để trêu chọc từng tấc da cô.

Nghe ra ý đồ chẳng tốt đẹp gì của Bạch Gia Nặc, Uông Nhất Sơn đóng sầm cốp lại, đi lên phía trước ôm người phụ nữ của mình và hỏi: "Vợ tôi mà cần anh giúp cái gì?"

Bạch Gia Nặc không nhịn được một tiếng cười khẩy.

Vợ? Có đúng là hai bên yêu nhau không? Người khác không biết, nhưng sao hắn lại không biết, trước đây, Hứa Triển đã bày trăm phương nghìn kế để thoát khỏi Uông Nhất Sơn!

"Nghèo đến nỗi phải bán xe lấy tiền nuôi vợ con sao? Nếu cậu còn là đàn ông, tốt nhất là trả tự do cho Hứa Triển đi, cô ấy không có nghĩa vụ phải chịu khổ cùng cậu!"

Uông Nhất Sơn liếc nhìn Hứa Triển. Đứng trước ý đồ gây sự của Bạch Gia Nặc, anh lại chịu thua trận, chậm rãi buông tay đang ôm Hứa Triển ra. Anh trầm mặc chui vào ghế lái, hai hốc mắt đỏ lên, huyệt thái dương giật giật.

Một người đàn ông nghèo đến mức này, ức hay không ức?

Bạch Gia Nặc càng được thể đắc ý, đưa tay kéo Hứa Triển lại, "Tiểu Triển, đừng do dự nữa, theo anh đi, anh tuyệt đối không giống Uông Nhất Sơn, sẽ không hạn chế sự tự do của em."

Một gã đáng thương, tiến hóa đến mức nào thì vẫn giữ lại thói quen của chó, đi đến đâu là đánh dấu địa bàn bằng nước tiểu đến đấy, coi cả thế giới này là đất của mình!

Bình thường, Hứa Triển không thích đứng tại trận đợi chó cắn, nhưng thấy Uông Nhất Sơn như chết đứng tại bãi nước tiểu của tên đê tiện họ Bạch, thật sự là tức đến phát điên lên. Cô hất tay Bạch Gia Nặc ra, hờ hững dùng miếng khăn giấy vừa lau nước bọt cho con trai để lau tay, nhìn lướt qua chiếc xe đỏ rồi nói bằng giọng châm chọc: "Anh Bạch, anh nghĩ đi đâu đấy? Chuyện giữa tôi và ông xã tôi, không phiền anh lo lắng. Có điều, tôi thấy là anh rất có hứng thú với đồ thải của Uông Nhất Sơn, tôi sẽ đưa cho anh số điện thoại của một nhà chuyên mua đồng nát ở nhà tôi, sau này chúng tôi có thải bỏ cái gì, anh sẽ dễ tìm được hơn, bổ sung cho bộ sưu tập."

Nói xong, cô vứt tờ khăn giấy xuống chân Bạch Gia Nặc, chẳng buồn để ý xem sắc mặt hắn ta khó coi đến mức nào, nhanh chóng lên xe và đóng sầm cửa lại.

Tiếng động cơ vừa vang lên, chiếc xe đã phóng đi.

Điều đáng tiếc là, Uông Nhất Sơn đi quá nhanh, không hề phát hiện ra, ở phía đối diện siêu thị, trong một góc vắng có một chiếc BMW Z4 màu trắng. Sau khi Uông Nhất Sơn và Hứa Triển rời đi, người đàn bà đeo kính râm trong xe liền nhấc di động: "Thế nào? Hứa Triển tình nguyện ở lại bên cạnh cậu ta? ...Được, tôi hiểu rồi, cậu đến đây đi, tôi có lời muốn nói với cậu."

Chỉ chốc lát, Bạch Gia Nặc đã đi về phía chiếc BMW, mở cửa rồi ngồi vào xe.

"Chị Địch, 40% cổ phần đó, em sợ là không đòi lại cho chị được đâu."

Người đàn bà tháo kính râm xuống, chính là mẹ kế của Uông Nhất Sơn – Địch Diễm Thu. Cô ta nhìn cái trán lấm tấm mồ hôi của Bạch Gia Nặc, rút khăn tay ra, thân thiết lau cho hắn. Bạch Gia Nặc cũng tự nhiên nắm tay chị Địch, tay khác thò vào trong cổ áo chữ V của cô ta, thỏa sức nắn bóp.

Nhìn vào kiểu thân mật đến mức này, không lăn vài vòng trên giường với nhau mới là lạ. Địch Diễm Thu quả thực đã khiến Uông Dương đeo cái danh bị vợ cắm sừng suốt đời.

"Sao mà lại nhụt chí thế. Con bé Hứa Triển kia có vẻ cũng rất tinh ranh...Vừa nãy chị có quan sát rồi, cậu có ý với con bé kia hả? Có muốn chị Địch giúp cậu không?"

Bạch Gia Nặc nở nụ cười xấu xa rồi đưa một tay luồn xuống phía dưới Địch Diễm Thu.

"Em không đủ khiến chị no à? Sao mà đã vội vàng đẩy em cho cô khác rồi?"

Địch Diễm Thu nở nụ cười duyên, cũng đưa tay sờ đũng quần Bạch Gia Nặc, "Chị không phải người thích nếm dấm chua, người đàn ông nào giúp chị, chị vô cùng cảm kích, còn muốn thỏa mãn tâm nguyện của người đó nữa kìa...Cho nên, cổ phiếu là của chị, Hứa Triển là của cậu, thắng lợi kép như vậy, Gia Nặc, cậu không phản đối chứ?"

Vừa rồi, Bạch Gia Nặc bị Hứa Triển trêu tức, đang lo không có chỗ phát tiết! Hắn hạ ghế thấp xuống, tốc váy của Địch Diễm Thu lên, kéo quần lót, tách hai chân cô ta ra rồi tiến thẳng vào.

Đúng là dâm đãng hơn điếm! Không đợi hắn chuyển động vài lần, cô ta đã chủ động quấn lấy hắn như một con rắn. Đúng vậy, người đàn bà đầy thủ đoạn này là một con rắn độc. Lại còn bày trò cảm kích? Bạch Gia Nặc thầm cười lạnh!

Có điều, hiện tại, con rắn độc này đang muốn cắn Uông Nhất Sơn, sao hắn không vui cho được. Nghĩ đến cô gái vừa hờ hững trêu tức mình, Bạch Gia Nặc nhắm mắt lại, coi như đang đè cô nàng đó dưới thân, tưởng tượng cảnh mình khiến cô nàng khóc không thành tiếng...

Không ai ngờ, phía trong chiếc xe xa hoa lại là một cảnh tượng khiến người ta phải buồn nôn...

Từ siêu thị về, tâm trạng Uông Nhất Sơn vô cùng tốt, suốt chặng đường về cứ líu ríu hát bằng giọng khó nghe. Về đến nhà, anh còn vào bếp giúp Hứa Triển rửa thức ăn.

Hứa Triển nhìn cách anh rửa rau mà như rũ rơm rạ, không nhịn được liền nói: "Anh mau ra ngoài chơi điện tử đi, đừng ở đây làm rối thêm nữa!"

Uông Nhất Sơn nhìn cô nàng lẻo mép bên cạnh, bất chợt đưa bàn tay còn dính rau lên vỗ nhẹ vào má cô, thừa lúc cô nhắm mắt do bị bắn nước, anh cúi xuống hôn cô một cái. Hứa Triển chưa kịp nói gì, anh đã xoay người đi ra ngoài rồi.

Ông xã! Đây là lần đầu tiên anh được nghe cô nói từ này, nỗi sung sướng khiến anh thấy Bạch Gia Nặc đỡ ngứa mắt một chút.

Đêm nay, không biết có thể "rèn sắt khi còn nóng", tạm biệt ghế salon, về giường thân thiết với Hứa Triển không đây?

Đúng lúc này, di động của Uông Nhất Sơn đổ chuông, là một dãy số lạ.

Đường dây được kết nối, đầu bên kia điện thoại là một giọng phụ nữ xa lạ: "Alô...có phải Uông Nhất Sơn đấy không?"

"Tôi đây, bà là ai vậy?"

"...Mẹ là mẹ con đây, mẹ muốn gặp con."

"..."

Tiết mục mẹ con hội ngộ, chắc chắn sẽ là vừa cười vừa khóc, mở mắt ngạc nhiên, cũng có sự ngượng ngập bối rối. Tuy nhiên, Uông Nhất Sơn không thuộc loại này.

Anh ngồi trong phòng khách của nhà ông ngoại, cẩn nhận nhìn bà mẹ trước mặt mình – Bạch Vân Chi.

Định cư ở nước ngoài lâu năm, kiểu cách ăn mặc của bà rất trang nhã mà lại đơn giản, có vẻ như bao nhiêu năm qua đã sống rất thoải mái.

Đôi mắt bà rất giống Uông Nhất Sơn, khóe mắt không hề có nếp nhăn, trông chỉ như một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi. Lúc này, gặp lại con trai, hai mắt bà ươn ướt, đôi môi mấp máy mãi mà không nói được câu nào.

Lúc này, trong phòng khách vô cùng im lặng. Ông ngoại không muốn quấy rầy phút hội ngộ của hai mẹ con sau bao nhiêu năm nên lấy cớ đi dạo trong vườn hoa cạnh đó.

Trái lại, Uông Nhất Sơn có vẻ niềm nở, chủ động bắt chuyện: "Về khi nào thế ạ? Sao không báo cho ông ngoại để ông cho người đi đón mẹ?"

Kiểu nói khách sáo này hoàn toàn biến bà trở nên như một vị khách từ xa đến. Bạch Vân Chi đang rối trong sự áy náy, không nói được câu nào.

"Lần này là mẹ ích kỷ nên mới về, Sơn Sơn, con trưởng thành rồi..."

Uông Nhất Sơn đưa cho mẹ một tách trà nóng, cắt ngang lời bà: "Uống trà đi ạ!"

Sau khi Bạch Vân Chi bối rối nhận lấy tách trà, Uông Nhất Sơn vừa cười vừa nói: "Uống xong rồi thì nên nói cho con biết, rốt cuộc, bố đẻ của con là ai?"

Chương 59___

Bạch Vân Chi đã biết chuyện Uông Nhất Sơn và Uông Dương đoạn tuyệt quan hệ từ trước đó. Bà thở dài, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện ra chút vẻ xấu hổ.

"Lão Uông Dương này, không để tâm đến tình nghĩa bố con cả chục năm, đoạn tuyệt quan hệ ngay lập tức, đúng là vô tình!"

Uông Nhất Sơn lắng nghe những lời kích động của mẹ, ý cười trên mặt càng đậm hơn.

Đây là mẹ anh. Quãng hồi ức lúc chín tuổi, anh vẫn còn nhớ như in trong đầu.

Khi đó, anh thấy mẹ rất xinh đẹp, quý phái, những đứa trẻ con khác cũng rất ganh tỵ với anh. Nhưng chỉ anh mới biết, anh ganh tỵ với những đứa khác, vì luôn có mẹ đỡ cặp sách hộ, vì mẹ chúng luôn âu yếm nhìn chúng ăn hết ly kem.

Bạch Vân Chi chỉ lo làm đẹp, chẳng mấy để ý đến con trai, mọi chuyện đều giao cho bảo mẫu. Cả ngày, bà chỉ lo đi nghe nhạc, hoặc đi uống trà với bạn bè. Tuy là vậy, trong lòng Uông Nhất Sơn vẫn luôn mong có cơ hội gần mẹ hơn. Thế nhưng, ngay cả khi ly hôn, trước khi bỏ đi, Bạch Vân Chi không hề nói lời tạm biệt với anh.

Lúc ấy, anh vẫn nghĩ, mình là mối ràng buộc mà Bạch Vân Chi muốn chối bỏ nhất...Thế nên, lúc còn nhỏ, anh vô cùng ngỗ nghịch. Anh coi mình là trung tâm, chỉ cần nhớ xem ai phụ bạc mình, ai khiến mình thua thiệt, chứ không cần nhận trách nhiệm vì ai, không cần chịu lỗi với ai.

Bạch Vân Chi nén cơn giận với ông chồng cũ, dụi mắt và nói: "Nhất Sơn, bố đẻ của con là một người có quyền chức cao. Năm đó, mẹ mang thai con nhưng lại không thể nào kết hôn với bố con được, mẹ sợ làm ảnh hưởng đến thanh danh của ông ngoại con, mà lúc đó Uông Dương lại theo đuổi mẹ, nên mẹ buông xuôi lấy ông ta cho rồi. Mẹ chịu ấm ức như vậy là vì muốn con không bị thiệt thòi! Nhưng mà, ông ta vẫn ra ngoài hái hoa ngắt cỏ, còn...hại mẹ cũng bị lây bệnh, mẹ không chịu được nữa, chỉ có thể bỏ nhà đi mà thôi. Mẹ tính là sắp xếp ổn thỏa xong sẽ đưa con về nhà ngoại. Có điều, sản nghiệp của Uông Dương ngày càng lớn, đưa con đi thì hời cho ông ta quá! Mẹ cứ nghĩ là con có thể thừa kế tài sản của ông ta, không ngờ..."

Dù có tính nhẫn nại, Uông Nhất Sơn cũng không nghe nổi những lời thanh minh của Bạch Vân Chi. Anh chặn lời than vãn của bà, vừa ngậm thuốc lá vừa nói: "Bao nhiêu năm nay, mẹ còn chẳng buồn liên lạc với ông ngoại, sao đến giờ lại quay về?"

Thế nhưng, Bạch Vân Chi lại có vẻ rất mừng, "Con trai, mẹ đã kết hôn ở nước ngoài, chú Đới Duy mở một công ty khá lớn. Mẹ với chú ấy vẫn chưa có đứa con nào, đến giờ thì chú ấy không thể sinh con được nữa, chú ấy muốn nhận nuôi một đứa con. Nhưng con cũng biết là chuyện nhận nuôi rất phức tạp, mẹ có con rồi, sao còn phải nhận nuôi một đứa khác. Mẹ mong là con sẽ sang Mĩ, vừa có thể sống cùng mẹ, vừa có thể giúp Đới Duy chuyện làm ăn."

Uông Nhất Sơn đứng dậy, anh cảm thấy, lần này đến đây thật vô nghĩa. Nếu có thể, anh mong rằng mình là một đứa trẻ bị ôm nhầm ở bệnh viện.

"Quý bà Bạch, hiện giờ, con đã qua cái tuổi phải dựa vào mẹ rồi, sống cùng ư? Miễn đi! Có điều, con chúc mừng mẹ đã tìm được mùa xuân mới. Điều kiện kinh tế của mẹ đã khá rồi, không bận gì thì về thăm ông ngoại đi! Hai cậu của con đều bận bịu công việc quan chức, người giúp việc dù có chu đáo đến đâu cũng không thay thế được sự quan tâm của con cái. Mẹ không đảm đương được trách nhiệm của một người mẹ, thì bù lại làm cô con gái tốt đi!"

Nói xong, Uông Nhất Sơn đứng dậy, để lại một mình Bạch Vân Chi còn đang xấu hổ, anh không hề quay đầu lại mà đi thẳng ra khỏi phòng.

Trên đường về nhà, Uông Nhất Sơn đỗ lại mua hoa quả và mua cho Trương Gia Tân đôi giày đá bóng hiệu Nike mẫu mới nhất, tiện đường đến thăm mẹ vợ luôn. Tuy trước đây anh có lấy mẹ con Trương Gia Tân ra để uy hiếp cô nàng kia, nhưng sự thật là trong lúc Hứa Triển bỏ trốn về phương nam, Uông Nhất Sơn không hề bạc đãi họ. Sau khi kết hôn, thỉnh thoảng anh lại về thăm Hứa Thu Mạn.

Lúc Hứa Thu Mạn mở cửa, miệng vẫn còn đang lầm bầm tính tiền chi tiêu, một lúc sau mới bảo Uông Nhất Sơn ngồi xuống sô pha.

Hồi anh và Hứa Triển xảy ra chuyện, sau khi tỉnh lại, anh gọi điện cho Hứa Thu Mạn, nói rằng hai người ra nước ngoài để Hứa Triển sinh con, chứ không hề cho bà biết tình hình con gái bị sinh non như thế nào.

Sau khi biết tường tận hành vi cầm thú năm đó của Uông Dương, Uông Nhất Sơn càng kính trọng người phụ nữ này hơn.

"Mẹ, con đến đón mẹ sang thăm Hứa Triển với thằng cu. Tối nay Giai Tân tan học, cả hai ăn cơm ở nhà con nhé!"

Hứa Thu Mạn liền gật đầu cười, rồi nhanh chóng cầm cái túi lớn đã chuẩn bị từ trước và một giỏ trúc đầy trứng gà.

"Đây là áo bông mua từ ngày xưa cho Gia Tân, cỡ thì chắc là khác nhưng vẫn dùng được. Còn đây là trứng gà mẹ mua ở trong thị trấn, mấy loại trứng trong siêu thị toàn là của gà ăn cám công nghiệp, không có dinh dưỡng...Chỗ trứng này thì khác, gà đẻ trứng này chỉ ăn châu chấu với cỏ thôi, gà quê xịn đấy..."

Uông Nhất Sơn mỉm cười nhận lấy túi đồ, để yên cho mẹ vợ thao thao bất tuyệt, còn mình thì tập trung lái xe đưa bà đến nhà.

Từ lúc bà Hứa Thu Mạn vào, căn hộ trở nên vô cùng náo nhiệt. Bà bế cháu ngoại, hôn lấy hôn để. Sau khi ly hôn với Trương Đại Hiền, cuộc sống an nhàn khiến những vẻ u sầu trên khuôn mặt bà tiêu tán đi rất nhiều.

Nhân lúc Uông Nhất Sơn đi đón Trương Gia Tân, bà Hứa do dự hỏi Uông Nhất Sơn có làm khó mẹ con Hứa Triển không.

Hứa Triển đã kể lại câu chuyện ly kỳ của Uông Nhất Sơn, cả câu chuyện bố con ân đoạn nghĩa tuyệt. Hứa Thu Mạn sững sờ nghe, sau lại như trút được gánh nặng.

"Một tên cầm thú như thế...đoạn tuyệt được cũng tốt...Nhưng mà, hiện tại hai đứa dựa vào cái gì để sống? Trước đây, Uông Nhất Sơn có đưa cho mẹ sổ tiết kiệm năm mươi vạn, nói là để sau này cho Gia Tân đi du học. Dựa vào thành tích học của em con, xem ra là không dùng được đến chỗ tiền này rồi, còn nữa...căn hộ mẹ đang ở rộng quá, hay là bán đi?"

Hứa Triển vuốt lông mày của mẹ, "Nhìn mẹ này, lại nhíu mày rồi. Bọn con còn trẻ, có chân có tay, đâu cần mẹ và em phải quan tâm. Uông Nhất Sơn đã tìm được việc làm rồi, cũng không tệ lắm, ông chủ ứng trước tiền lương cho anh ấy, nghe nói là sau này còn có tiền thưởng nữa! Mẹ nhìn túi hải sâm trên bàn kia kìa, bọn con có giống đang phải sống kham khổ không ạ?"

Hứa Thu Mạn biết con gái nói thế cho mình vui lòng thì thở dài, "Chỉ tội cho thằng bé kia, đang làm ông chủ, tự dưng phải đi làm cấp dưới cho người ta sai bảo, chắc là trong lòng khó chịu lắm. Vì con và thằng nhỏ, nó đã cố gắng nhiều rồi. Con ở nhà thu vén mọi chuyện cho tốt, đừng vì mấy chuyện tiền nong mà khiến nó nổi nóng. Mẹ thấy, bây giờ, Nhất Sơn rất biết lo cho gia đình. Nó không có gia nghiệp lớn, đối với phụ nữ mà nói, lại chẳng phải là chuyện tồi tệ, sống bình thản mới là phúc con ạ!"

Ý trong lời nói của mẹ, Hứa Triển có thể hiểu được. Nhưng...cuộc hôn nhân này bắt đầu từ một cái mầm kỳ dị, sao có thể nảy chồi thành một cây có tán xum xuê che rợp trời?

Đến tối, bà Hứa và cậu con trai cũng phải ra về.

Sau khi tắm xong, Hứa Triển ra ngoài, chợt phát hiện Uông Nhất Sơn đang ngồi trên giường, ánh mắt như sói nhìn chằm chằm vào cơ thể đang quấn khăn tắm của mình. Tỏ vẻ ai oán, bộ dạng cun cút như con chó con, anh hỏi: "Triển Triển, đêm nay...anh có thể ngủ ở đây được không?"

_Chương 60___

Hứa Triển rất muốn nói là "Không được.", nhưng cô lại nhớ ra, nửa đêm cô dậy uống nước, có mấy lần thấy Uông Nhất Sơn lăn từ trên ghế xuống đất, sau đó chẳng buồn leo lên ghế lại. Anh chỉ mặc độc chiếc quần lót, túm chăn cuộn tròn dưới sàn. Cô cũng hiểu rằng, chiếc ghế sô pha kia là quá nhỏ với một người đàn ông cao hơn mét tám.

Cho nên, vừa nghe thấy Uông Nhất Sơn nói thế, Hứa Triển liền nói: "Cũng được, anh ngủ ở đây đi." Nói xong, cô lấy một cái gối, định ra phòng khách.

Uông Nhất Sơn vội duỗi một tay ra, tóm lấy cổ tay Hứa Triển, "Em cũng ngủ ở đây đi."

Hứa Triển còn chưa kịp trả lời, anh đã nhanh nhảu nói tiếp: "Chỉ ngủ thôi, anh đảm bảo là không làm gì!"

Hứa Triển cắn môi, cúi đầu nhìn người đàn ông đang lắc lắc cánh tay mình. Mấy ngày ngủ dưới sàn, anh đã phải chịu khổ rồi, giờ anh là chủ lực kiếm tiền trong nhà, cũng nên được an giấc trên chiếc giường mềm mại.

Nghĩ thế, Hứa Triển lấy một chiếc chăn mỏng từ trong tủ quần áo ra, để hai chiếc gối cách xa nhau, sau đó nằm xuống một bên giường.

Chiếc giường rất rộng, giờ như dòng sông có hai bên bờ cách xa. Uông Nhất Sơn hơi híp mắt lại, rồi cũng nằm xuống một bên.

Trong bóng tối tĩnh mịch, hai người có thể nghe thấy tiếng thở của nhau.

Qua một hồi lâu, Uông Nhất Sơn bỗng vươn một ngón tay ra, nhẹ nhàng chạm vào ngón tay Hứa Triển. Cô khẽ rụt lại, muốn tránh đi, nhưng đã bị ngón tay kia quấn chặt lấy.

Hành động nhỏ đó lại khiến trong lòng Hứa Triển nảy sinh sự rung động khó tả.

Đột nhiên, cô nhớ lại tình cảnh bị rơi xuống hồ nước lạnh năm ấy.

Lúc đầu, cậu bé ngỗ nghịch chỉ mải vui sướng khi thấy người khác gặp nạn, nhưng sau thấy cô gần như chìm nghỉm nên đã kéo cô lên. Mấy thằng con trai khác thi nhau dọa nạt, nếu cô dám về mách bố mẹ, bọn chúng sẽ dìm cô xuống giếng!

Năm ấy đại hàn, cô khoác chiếc áo bông ướt sũng về nhà. Mẹ cô đưa em trai cô đi khám, chỉ có Trương Đại Hiền ở nhà. Lão ta mới nốc mấy ly rượu mà đã hùng hùng hổ hổ, thấy Hứa Triển vào nhà với cả người ướt như chuột lột, lão không nói nhiều mà cầm luôn cây chổi lông gà ở đầu giường, chẳng thèm hỏi phải trái gì đã vụt cô tới tấp.

"Mẹ mày nữa! Cái áo vừa mới mua đã để dính đầy bùn! Cút ra ngoài tìm mẹ mày đi! Đừng ở đây cho ngứa mắt tao!"

Bởi thế, còn chưa kịp cảm nhận sự ấm áp của căn phòng, Hứa Triển đã bị đá ra ngoài.

Cô vừa ngẩng đầu đã thấy Uông Nhất Sơn đang ngồi ở bậc thang nhìn mình.

"Anh...anh lại muốn làm gì nữa?" Khi đó, đúng là Hứa Triển hơi sợ cậu bé này.

Nhất định là cậu đã nghe thấy động tĩnh trong nhà, lúc này, cậu vẫn không nhúc nhích mà nhìn vào khuôn mặt còn hồng dấu tay của Hứa Triển.

Hứa Triển vội vàng chạy xuống cầu thang, nhưng chưa chạy được vài bước đã bị Uông Nhất Sơn đuổi theo, "Đi theo anh!"

Chỉ với một câu ngắn gọn, cô gái nhỏ đã bị một tên tiểu ma vương dẫn về nhà.

Khi đó, Uông Nhất Sơn không ở cùng Uông Dương mà thuê hai căn hộ đối nhau, vừa không làm ảnh hưởng đến việc ăn chơi đàn điếm của ông bố, vừa thỏa sức cho ông con làm bậy.

Đến lúc bị đẩy vào phòng tắm của căn hộ, Hứa Triển mới biết là anh chàng Uông Nhất Sơn muốn để cô tắm nước ấm.

Sau khi Hứa Triển tắm xong, Uông Nhất Sơn pha cho cô một cốc Nestlé nóng. Cô đã từng thấy loại đồ uống này trên tivi, hương vị ngọt ngọt chua chua khiến cô thấy Uông Nhất Sơn thuận mắt hơn rất nhiều.

Có phải, từ lúc đó, quan hệ của họ đã từ từ phát triển?

Mặc dù Uông Nhất Sơn học trong thành phố, nhưng cứ cuối tuần là lại về huyện, đến tận cổng trưởng đón cô rồi cả hai về căn hộ đó chơi điện tử và tán gẫu.

Khi đó, trong nhà Uông Nhất Sơn có rất nhiều truyện tranh Nhật Bản, cái gì mà "Cô gái điện ảnh", "ADN", hoàn toàn không phải là thứ mà người ngây thơ có thể đọc.

"Sao anh có thể đọc những thứ này chứ! Không biết xấu hổ!" Tuy rằng miệng nói như vậy, nhưng ánh mắt cô vẫn tò mò lần đến trang giấy, còn đang tiếc vì sao nam chính và nữ chính lại không đến được với nhau, cứ tới thời khắc mấu chốt là lại có người phá đám.

"Cái này thì có gì mà xấu hổ? Đầy đứa con gái tầm tuổi này đã hôn bạn trai rồi!" Thấy Hứa Triển mở to hai mắt vẻ ngạc nhiên, cậu chàng lại càng hăng say, "Ở sau trường anh ý, chẳng phải chỉ có hôn môi đâu, có thằng còn thò tay vào trong áo đứa con gái nữa kìa!"

Hứa Triển không khỏi tò mò, "Hôn môi là ý gì chứ? Bẩn chết đi được!"

Uông Nhất Sơn suy nghĩ một chút, "Có lẽ là do nước bọt của con gái ngọt! Nếu không thì tại sao bố anh lại thích gặm môi phụ nữ thế chứ!" Cô nàng nghe thấy thế thì liền chép miệng, định bụng thử nếm xem nước bọt của mình có vị gì.

Uông Nhất Sơn thấy hành động ngốc nghếch đó thì liền cảm thấy, cô bé quê mùa này còn xinh đẹp hơn hoa khôi trong trường gấp nhiều lần.

"Tự em không nếm được đâu. Hay là để anh hôn em thử xem?"

Hứa Triển nghe thế liền đỏ mặt, nhưng thật tình, cô cũng rất hiếu kỳ, vì sao mấy cô chú trên tivi lại thích hôn nhau như thế. Trong nháy mắt, cô không nói gì nữa, bắt chước trên tivi, nhắm hai mắt lại.

Khi đó, cô cảm giác được ngón tay của cậu thiếu niên kia đang nhẹ nhàng xoa má mình, rồi hơi thở ngày càng đến gần, hai bờ môi cũng khẽ chạm lên môi mình, chỉ như chuồn chuồn lướt nước. Mùi vị đó, tựa như một quả ô-liu xanh vậy...

"Cái lần anh khiến tôi bị rơi xuống hồ ý, tại sao sau đấy lại đến nhà tôi?" Bị hồi ức làm phiền loạn, trong bóng đêm, Hứa Triển chợt nhẹ giọng hỏi.

Uông Nhất Sơn im lặng trong chốc lát rồi cười khẽ, "Sợ em về mách bố mẹ, định đến nghe ngóng động tĩnh thôi."

"...Thế tại sao lại kéo tôi đến nhà anh?"

"Bởi vì anh phát hiện ra, cây ớt nhỏ đó chẳng phải dạng vừa, không bắt nạt thì không có cảm giác thành tựu."

Nghe thế, cô rút phắt tay ra. Biến thái thì vẫn là biến thái, còn hy vọng anh nói lời động lòng người?

Người đàn ông ở "bờ sông bên kia" thuận đà "bơi" sang, ôm chặt cô vào lòng.

"Hôm đấy, dáng vẻ lúc em tắm xong, đầu tóc rối tung, mặc áo ngủ của anh rồi nhấp từng ngụm trà nóng, đến giờ anh vẫn còn nhớ rõ...Triển Triển, từ nhỏ đến lớn, anh không hề chấp nhất điều gì, thậm chí, hồi chín tuổi, mẹ anh bỏ đi không lời từ biệt, anh cũng không hề nghĩ đến ngày đi tìm bà ấy...Nhưng chỉ có em, anh không tài nào buông xuôi được. Triển Triển, hay là em dạy anh đi, dạy anh làm thế nào mới buông tay em được?"

Hứa Triển nghe thấy mà dở khóc dở cười, cô kéo chăn lên, ngay bản thân cô cũng đang muốn học hỏi cách để thoát được đây! Nhưng còn chưa kịp mở miệng, đôi môi cô đã bị bờ môi ấm áp phủ lên.

Nụ hôn này khác hẳn với những nụ hôn nồng nhiệt trước đây. Nó giống như khoảnh khắc thuở thơ ấu, là sự trải nghiệm ngây ngô, bờ môi được ngậm lấy cách nhẹ nhàng, đầu lưỡi kia khẽ lướt qua môi cô, cảm giác êm ái như khi học tiểu học, ăn viên kẹo đường cả trăm lần không chán.

Có lẽ do ban ngày bận tiếp mẹ nên mệt mỏi, chân tay Hứa Triển bủn rủn, cơ thể hơi cứng ngắc nhưng không hề chống cự lại nụ hôn khẽ khàng này...

Uông Nhất Sơn quy củ đúng như anh đã nói, tuy có cùng giường, nhưng ngoài phúc lợi là một nụ hôn ra, anh hoàn toàn ngoan ngoãn ôm chăn ngủ.

Thật ra, Hứa Triển cũng cảm thấy quan hệ của mình và Uông Nhất Sơn hiện nay rất kỳ quái. Theo lý thuyết, cô muốn thoát khỏi anh nhưng lại cưới anh, hận anh thấu xương nhưng lại sinh con cho anh. Đến giờ, khi có cơ hội rời khỏi anh, thì hai người lại như đang nói với nhau rằng, anh/em đoán xem em/anh có ngây thơ nói lời yêu không?

Tối thiểu, ở ngày thứ ba Uông Nhất Sơn đi công tác, cô đã ngẩn ngơ cầm điện thoại gần hai tiếng đồng hồ.

Rõ ràng là mỗi ngày sẽ gọi điện cho cô vào giờ cơm, tại sao hôm nay lại không gọi?

Đến khi cô định thần lại, không biết ngón tay đã ấn vào dãy số đó từ lúc nào, bên kia vọng ra một tiếng: "Alô!"

Hứa Triển sợ đến mức kết thúc cuộc gọi ngay lập tức, chỉ chốc lát, bên kia đã gọi lại.

"Alô..." Hứa Triển chần chừ bắt máy.

Giọng nói ở đầu bên kia rất bình tĩnh, nhưng ngữ điệu hơi cao, để lộ ra chút vẻ phấn khích, "Vừa nãy em gọi cho anh à?"

Hứa Triển đành lấy cớ: "À...Tiểu Nặc nghịch di động, không cẩn thận chạm vào nút gọi." Vừa nói, cô vừa lắc lắc tay con trai.

Tiểu Nặc cắn núm bình nước, không biết mẹ đang vu oan cho mình, chỉ thấy mẹ nghịch tay mình nên thằng bé tưởng mẹ đang chơi đùa với nó, nó ném bình nước trong tay xuống, vỗ hai bàn tay nhỏ xinh, ê a vài tiếng rất đáng yêu.

Ngữ điệu của Uông Nhất Sơn chậm dần, anh lại hỏi Hứa Triển xem hôm nay mẹ vợ có đến giúp cô nấu cơm không. Cuối cùng, anh nói: "À đúng rồi, có khi anh về muộn vài ngày, công ty cử anh sang Anh đàm phán với khách hàng. Em với con cần gì để anh mua?"

"Không cần đâu, anh đừng tiêu tiền lung tung, còn nữa..." Nói đến đây, Hứa Triển ngừng lại rồi mới tiếp tục: "Mấy hôm trước anh bị đau dạ dày, đừng uống nhiều rượu...Được rồi, cúp máy đây."

Sau khi cúp điện thoại, Hứa Triển ôm ghì con vào lòng, ảo não lay lay nó, "Mẹ ghét bố con nhất! Làm phiền chết bố con đi! Không về càng tốt!"

Thằng bé cười toe toét để lộ ra cái răng mới nhú, rồi phì phì nước bọt với bà mẹ nghĩ một đằng nói một nẻo.

Uông Nhất Sơn sửng sốt một lúc rồi mới cất điện thoại, khóe miệng cong lên thành một nụ cười tươi rói, đẹp đến mê hồn.

Những người trong phòng hội nghị đều nín thở. Họp hành suốt một ngày, cho dù là người sắt thì cũng mệt mỏi, nhưng tại sao ông chủ lại cười vui vẻ như vậy? Có phải đã thâu tóm được một công ty có thực lực nào không?

Có điều, nụ cười trên mặt ông chủ họ nhanh chóng biến mất, đại boss lạnh lùng đã quay trở lại. Anh ngẩng đầu nhìn những nhân viên xuất sắc, rồi ra mệnh lệnh: "Trước khi tôi từ London về, mọi người phải làm cho cổ phiếu của Uông thị không đáng một đồng!"

Vẻ mặt của mọi người đều nghiêm nghị, họ đồng loạt gật đầu. Một trận chiến kinh doanh đang sắp tới hồi mở màn!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...