Chương 29: Chương 67+68+69 (hoàn chính văn)

_Chương 67___

Đứng trong sân trường, Hứa Triển có cảm giác chỉ mới rời khỏi đây từ hôm qua. Không lâu trước đó, cô đã từng bước đi trong khoảng sân rộng này, vào lớp học, đến căng tin, thư viện...

Tuy nhiên, cô vẫn không quên mục đích mình đến đây ngày hôm nay. Muốn gặp được cả ba "ả" không hề dễ. Thời điểm này, sinh viên đang được thư giãn, ngoài Dương Lệ đang lên mạng trong phòng thì hai cô nàng kia đều có hẹn.

Lúc Hứa Triển bế con trai xuất hiện, suýt nữa Dương Lệ bị nghẹn miếng táo trong miệng.

Nhìn thấy ánh mắt hấp háy của cô ta, Hứa Triển đoán ngay, chắc chắn hôm nay sẽ có một đại hội cực kỳ rôm rả trên mạng.

Tìm được Bạch Giai Nhu cũng khó, vất vả lắm cô mới thấy Bạch tiểu thư đang lẻ loi trong phòng tự học ở thư viện.

Về lý do đến tìm cô ta, chắc phải kể tới công của Dương Lệ. Một hôm, nhân lúc nhàn rỗi, Hứa Triển lên diễn đàn dạo một vòng, vô tình thấy được tác phẩm xuất sắc của Dương Lệ – "Phượng hoàng lâm nạn chẳng bằng con gà ~~".

Đại ý của bài đó là, sau nhiều lần thất bại trên tình trường, mĩ nhân Bạch ở khoa tiếng Anh bị bố mẹ ép đi xem mặt, nghe nói đối tượng kết hôn là ông chủ đã qua hai đời vợ của một tập đoàn tài chính. Phượng hoàng sống dở chết dở, không còn khí chất thanh cao của công chúa như ngày xưa. Kết luận cuối cùng là, nhà họ Bạch bất ổn, tiền của chả sớm thì muộn cũng cạn hết.

Hứa Triển đọc xong thì không thể ngồi yên được nữa, vội vàng nghĩ đến việc đi tìm Bạch Giai Nhu.

"Cô đến để chế giễu tôi hả?" Vẫn là quán cà phê tồi tàn đó. Bạch Giai Nhu không hề tiều tụy như lời đồn, chỉ có điều, lớp phấn trang điểm không che được vẻ u buồn trên mặt.

Hứa Triển thấy cô ta hỏi vậy thì giơ tay chặn lời, "Nếu muốn chế giễu thì tôi cần gì phải tốn công thế này, chỉ cẩn trốn sau màn hình máy tính là được rồi. Tôi tìm chị để bàn chuyện làm ăn."

Thật ra, Hứa Triển đã cân nhắc chuyện này từ lâu rồi. Dưới Uông thị có một công ty quan hệ xã hội, lúc còn làm nhân viên ở Uông thị, Hứa Triển đã hỏi đồng nghiệp xem công ty đó làm gì. Sau đó cô mới biết, cái gọi là "quan hệ xã hội" không chỉ đơn giản là đi chúc rượu, mà việc giới thiệu sản phẩm hay giúp công ty vượt qua những mối nguy cơ nhãn tiền đều thuộc phạm vi nghiệp vụ của công ty quan hệ xã hội.

Mặc dù ở những thành phố lớn không hiếm thấy những công ty như vậy, có điều, trong thành phố này thì chỉ có một, không có chi nhánh. Nghe nói, công ty này là do Uông Nhất Sơn đích thân thành lập, sau đó những công ty lớn khác mới khai thác.

Đáng tiếc, vào tay Uông Dương thì nó đã không được coi trọng, kết cục là bị giao bán. Nghe nói, người trong công ty cũng đã đi được bảy tám tuần rồi.

Một công ty nhỏ chỉ có một tầng hai gian mà Hứa Triển lại nhớ rất rõ. Vì trước đây, Uông Nhất Sơn đã từng nói với cô, mâu thuẫn bên trong Uông thị rất lớn, ngày mà mọi thứ vỡ lở không còn xa nữa, chỉ cần có một bàn tay chọc ngoáy, mang miếng thịt thối này ra phơi nắng nữa thôi. Còn các nhà môi giới đã có móc nối với công ty quan hệ xã hội, đúng là quả đại bác đầy công lực!

Cô gom một ít tiền riêng, vẫn thiếu "tí tẹo" nữa thì mới mua lại công ty được. Lúc vừa biết Bạch Giai Nhu có chuyện, trong đầu cô đã lóe lên một tia sáng. Lạc đà gầy vẫn to hơn ngựa, vị Bạch tiểu thư này tuy còn đang là sinh viên nhưng quần áo giày dép đều mua từ Milan, Paris, số tiền có trong tay thật sự rất thích hợp làm "kim chủ"!

Tuy rằng cô và Bạch tiểu thư đã từng động chân động tay, nhưng so với ông anh trai giả tạo kia, cô ta vẫn nhanh nhẹn hơn, tương đối đơn thuần, dám yêu dám hận.

Trực giác mách cho cô rằng, Bạch Giai Nhu đáng tin cậy.

Trong căn phòng tồi tàn, cựu sinh viên họ Hứa bắt đầu vẽ ra hình ảnh chiếc bánh mỳ cỡ lớn cho Bạch tiểu thư xem, "Giá trị lớn nhất của công ty này là, khách hàng trước kia vẫn còn, lấy danh nghĩa Bạch Giai Nhu trên thương giới thì hẳn là không có vấn đề gì về việc giữ chân khách hàng. Hơn nữa, tôi đã liên hệ với mấy nhân viên nòng cốt rồi, vì ngày xưa là đồng nghiệp nên họ nói là nếu có thể thì họ đồng ý trở về. Đến lúc đó, không phải lo về nghiệp vụ nữa, chỉ ba tháng là có thể như trước!"

Thật ra, những nhân viên đó là do Uông Nhất Sơn liên hệ giúp cô, đó cũng là yêu cầu mà mãi anh mới đồng ý. Lúc ấy, Uông Nhất Sơn có nói: "Gan em cũng to quá đấy, cho dù nhân viên chịu quay về, em có tiền nuôi không? Hay là, chúng ta nghiên cứu mở một quán trà sữa đi!"

Tuy bị Uông Nhất Sơn chế nhạo, nhưng Hứa Triển vẫn muốn thử một lần.

Đang nghe kế hoạch của Hứa Triển, Bạch Giai Nhu cười lạnh: "Cô dựa vào cái gì mà cho rằng tôi sẽ bỏ ra tám mươi vạn giúp cô mua lại một công ty quan hệ xã hội không rõ ràng? Tôi với cô có thân thiết không?"

Nghe thấy Bạch Giai Nhu hỏi vậy, Hứa Triển trả lời rất kiên quyết: "Tôi cảm thấy, chắc hẳn là chị muốn chứng minh cho người nhà chị, rằng Bạch Giai Nhu ngoài cái vỏ còn có mặt giá trị khác!"

Một tháng sau khi Hứa Triển vạch kế hoạch, Bạch Giai Nhu lấy cớ sang Milan đặt đồ cưới, cầm chỗ tiền anh trai cho, bán chiếc xe Uông Nhất Sơn tặng cho, chính thức góp phần vào công cuộc mua lại công ty quan hệ xã hội.

Hứa Triển vô cùng kích động, lúc cô tìm Uông Nhất Sơn liên hệ với những nhân viên cũ, anh nhìn cô với vẻ kỳ quái một lúc rồi nói: "Đáng ra em phải đi bán hàng đa cấp! Rất có tài tẩy não người ta..."

Có công ty quan hệ xã hội, rốt cuộc, Hứa Triển đã có thể thực hiện bước tiếp theo trong kế hoạch của mình. Tuy rằng lúc trước Địch Diễm Thu chưa chịu giao tiền lãi cổ phần, nhưng Hứa Triển vẫn là cổ đông của Uông thị, mà chuyện cô muốn làm chính là, khiến Uông thị rung chuyển một lần nữa!

Có vẻ như Uông Nhất Sơn không mấy hứng thú với kế hoạch của Hứa Triển, nhưng ở thời điểm mấu chốt, anh luôn thay Hứa Triển tính mưu kế.

Trên những trang báo của thành phố, tràn ngập những tin về ông chủ của tập đoàn. Đầu tiên, có một nữ nhân viên đứng ra tố cáo Uông Dương xâm hại cô ta, tiếp theo là hàng loạt những lời đồn trên trang web của Uông thị.

Trên internet vô cùng ầm ĩ, chẳng khác cuộc chiến chống sách lậu và hàng giả là mấy.

Kẻ thù của Hứa Triển, ngoài Uông thị ra còn có Bạch Gia Nặc. Có điều, Bạch công tử đã hồn nhiên đưa tiền vào tay em gái, cũng là góp vào công ty quan hệ xã hội rồi.

Hứa Triển còn liên tục thuê đội quân dân cư mạng và cánh nhà báo tác nghiệp, vô cùng bận rộn. Dương Lệ cũng đến công ty của Hứa Triển thực tập, võ nghệ đầy mình cuối cùng cũng đã có thể dùng được!

Trong số khách hàng của Hứa Triển, có một công ty ở London hào phóng chi một khoản tiền cực lớn, khiến lợi nhuận đang vào ào ào của đại cổ đông là Bạch Giai Nhu phải giảm bớt.

Trước lễ đính hôn của Bạch Giai Nhu một ngày, Uông Nhất Sơn và Hứa Triển cùng ra tiễn cô ta lên máy bay đi Mỹ.

"Cô...vì sao lại giúp tôi?" Trong lòng Bạch Giai Nhu đang ngổn ngang đầy cảm xúc.

Hứa Triển cười, "Sai rồi, là chị giúp tôi. Lúc trước là giúp tôi trốn thoát, bây giờ là giúp tôi mua lại công ty. Không cần biết mục đích của chị là gì, tóm lại là đã giúp tôi, tôi rất cảm kích, cho nên, có thể giúp chị là tôi sẽ làm."

Bạch Giai Nhu không quen với vẻ dịu dàng của cô nàng đanh đá cá cày nên vội vàng đeo kính râm, hất cằm nói: "Kể cả thế, tôi với cô cũng không thể làm bạn được, giữa chúng ta chỉ là quan hệ lợi dụng lẫn nhau thôi. Sau này nếu công ty có chuyện gì, cứ liên hệ với tôi qua email, còn nữa, nhớ gửi tiền lãi vào tài khoản của tôi đúng hạn."

Kiểu vênh váo của vị thiên kim tiểu thư này với cấp dưới khiến Hứa Triển trợn tròn mắt.

Sau đó, Bạch Giai Nhu xoay người lại nhìn Uông Nhất Sơn. Người đàn ông này vẫn giống như lần đầu cô ta gặp. Cuộc đời thay đổi rất nhanh, nhưng lại không làm thay đổi nhuệ khí trong đôi mắt anh. Đối với người đàn ông đã từng bỏ mình, việc có được anh, vẫn luôn là điều mơ hồ mà cô ta không thể buông bỏ được!

Cô ta chỉ nói: "Đối xử tốt với vợ anh! Cô ta gặp phải anh đúng là xui xẻo. Nghèo như anh mà vẫn lấy được vợ, đúng là không công bằng!"

Nói xong, không quan tâm đến sắc mặt của Uông Nhất Sơn, cô ta xoay người đi vào cửa soát vé.

Uông Nhất Sơn nhìn theo bóng dáng cô ta, lạnh lùng nói: "Triển Triển, nếu như chúng ta "quên" gửi tiền cho vị đại tiểu thư bỏ nhà ra đi này, chắc là không sao đâu nhỉ? Không biết làm ăn xin ở Mỹ có tươm không?"

Hứa Triển đẩy anh, "Làm gì cơ? Tháo dây giết lừa? Hay là muốn tẩy sạch nợ phong lưu của anh?"

Đáng tiếc, cơn ghen của cô còn chưa kịp phát tác, cái miệng cô đã bị Uông Nhất Sơn dùng môi bịt lại.

Trước sự công kích từ báo và internet, cuối cùng, Uông Dương đã đuối sức.

Rốt cuộc, ông ta đã phải hạ mình, chặn Hứa Triển ở cửa.

"Tiểu Triển...Dạo này con thế nào? Cháu ngoại ta cũng lớn thế này rồi cơ đấy!"

Tiểu Nặc cảm thấy cánh tay đang ôm mình khẽ run lên, không hiểu vì sao, suýt nữa là thằng bé đã bị mẹ đánh rơi xuống đất. Rất nhiều năm sau, thằng bé mới biết, lúc ấy, mẹ nó bị chứng kiến cảnh một ông già cố bày ra dáng dấp người cha hiền từ!

_Chương 68___

Hứa Triển nhìn người đàn ông trước mặt với đầy vẻ khinh ghét. Mái tóc ông ta đã được nhuộm màu đen nhánh, vài lọn tóc trên đỉnh đầu uốn quăn rất thời thượng, nhưng trên mặt đã có mấy nốt đồi mồi. Lúc này, ông ta cố nở nụ cười tươi tắn, che đi nét già nua.

"Bố ngồi ở nhà hàng đối diện, đã dặn đầu bếp làm món mà trẻ con thích nhất rồi."

Hứa Triển không ngờ rằng, cùng một người mà có thể nói ra câu đó. Cô xoay người đi về phía bãi đỗ xe. Uông Dương thấy Hứa Triển không nể mặt mình, thái độ trùng xuống hẳn, cố gắng lắm mới lấy lại dáng vẻ của người cha hiền.

"Hứa Triển, dù gì thì bố cũng là bố con, đây là sự thật mà con có chết cũng không phủ nhận được. Hơn nữa...Địch Diễm Thu chết rồi."

Những lời này thành công giữ bước chân Hứa Triển lại. Cô dừng chân, kinh ngạc nhìn Uông Dương.

Uông Dương bước nhanh đến rồi nói: "Con có biết đứa ngủ cạnh con là đứa như thế nào không? Suýt nữa nó đã hại chết hai đứa bé vô tội!"

"Liên quan gì đến Uông Nhất Sơn?" Hứa Triển biện hộ thay Uông Nhất Sơn.

"Không liên quan đến nó?" Uông Dương cười lạnh, "Cảnh sát nói, Địch Diễm Thu chết vì bệnh nặng nhưng không được chữa kịp thời, đương nhiên là không liên quan đến thằng ôn kia rồi. Nhưng người báo cảnh sát nói rằng nghe thấy tiếng trẻ con khóc trong nhà của Địch Diễm Thu, nhưng tìm kiểu gì cũng không thấy, rõ ràng có người theo dõi Địch Diễm Thu. Điều khốn nạn nhất là, lúc kiểm tra xem bố và hai đứa bé có bị lây bệnh của Địch Diễm Thu không, trong khi xét nghiệm máu, bác sĩ đã phát hiện ra...Hai đứa bé đó không phải của bố...Sau đó, cảnh sát điều tra bố, nghi ngờ bố tạo ra thảm cảnh kia do không muốn chi trả tiền sau ly hôn. Thằng đội trưởng Lý Phong đó, chẳng phải là người của Uông Nhất Sơn sao! Địch Diễm Thu khôn khéo như vậy mà vẫn bị chết uất ức thế sao? Tất cả...đều do Uông Nhất Sơn sắp xếp!"

Hứa Triển không tìm được nguyên nhân để lên án thái độ của ông ta với Uông Nhất Sơn, mà phía cảnh sát cũng có chút quá đáng. Ông già họ Uông không chỉ mới một lần nuôi con người khác! Kinh nghiệm dày dặn, sao có thể để hai đứa trẻ sinh đôi chết đói?

"Ông chạy đến đây kể chuyện đó với tôi làm gì?"

Uông Dương tỏ vẻ đau lòng, tiếng nói như tiếng rên: "Triển Triển à, con vẫn chưa hiểu sao, con là đứa con duy nhất của bố! Sau này bố chết rồi, mọi thứ đều là của con, không phải sao?"

Chắc chắn là vì những chuyện đã phát sinh, lão già Uông Dương này mới chịu nhận thân phận bố Hứa Triển!

Hít mạnh hai hơi, Hứa Triển mới nén được tiếng cười sang sảng!

"Đều là của tôi?"

Thấy Hứa Triển có vẻ đã động lòng, Uông Dương càng tỏ vẻ hiền từ, "Đương nhiên là của con rồi. Tuy rằng trước đây chúng ta có chút hiểu lầm, nhưng đều là do con đàn bà Địch Diễm Thu xúi giục. Trong máu con chảy dòng máu của Uông Dương, sao bố lại không nhận con? Hơn nữa, hiện tại, con là đứa con ruột thịt duy nhất của bố...Bố thật sự hận vì không thể bù lại tất cả những thiệt thòi của con."

"Nhưng mà, người thiệt thòi nhất là mẹ tôi!"

"Đúng...đúng đúng! Không phải mẹ con đã ly hôn rồi sao? Bố có thể tổ chức đám cưới với Mạn Thu, cho Hứa Triển con danh chính ngôn thuận về nhận tổ tiên nhà họ Uông."

Nhìn thấy bộ mặt muốn thi ân giáng phúc của người đàn ông này, Hứa Triển lạnh nhạt đáp: "Chỉ thế thôi?"

"Đương nhiên là chưa đủ rồi, con phải về tập đoàn nhậm chức, sau đó tiếp quản sự nghiệp của bố, cho nên, Uông thị cũng thuộc về con..." Nói đến đây, Uông Dương tóm lấy cổ tay Hứa Triển, "Không thể giúp người ngoài hại nhà mình được."

Hứa Triển lui về sau vài bước, tránh xa Uông Dương,

"Người ngoài? Ông chỉ ai?"

"Đương nhiên là Uông Nhất Sơn rồi! Con xem, nó đã khiến Uông thị nhà ta thành ra cái dạng gì! Đúng là con sói háu đói! Tốt xấu gì thì bố cũng có công nuôi dưỡng nó hơn hai mươi năm! Vậy mà nó lại liên tiếp khiến chuyện làm ăn của bố hỏng bét...Tiểu Triển, con phải chú ý đến nó, tìm được những hợp đồng hay giấy tờ quan trọng là tốt nhất, nếu không thì tập đoàn của chúng ta sẽ phá sản!"

Rốt cuộc thì đã nói ra mục đích. Cuối cùng, Hứa Triển đã có thể cười ra tiếng, mà tiếng cười đó lại khiến lồng ngực cô nhói đau. Hiện tại, chỗ làm của Uông Nhất Sơn chỉ là một công ty mậu dịch nhỏ, đâu có thực lực chống lại tập đoàn Uông thị? Lão Uông Dương này hoa mắt ù tai thế nào mà lại nhìn gà hóa cuốc như thế?

"Được rồi, nếu ông đã có lòng bồi thường thì chúng ta cùng tính toán kĩ càng nhé. Năm đó, ông ức hiếp mẹ tôi, lợi dụng quan hệ và tiền bạc để lọt lưới pháp luật, ít ra cũng phải ngồi tù hai mươi năm. Như ông nói thì ông rất mẫu mực, nhưng Uông Nhất Sơn ăn gì làm gì ông cũng mặc kệ, không dạy dỗ con cái mà chỉ lo thú vui của mình. Vì để thỏa mãn vợ mới, ông có thể đuổi con đi, muốn cho cô ta hết tài sản. Người như thế có xứng đáng có con không? Ông trời có mắt đã phán cho ông bị tuyệt tử tuyệt tôn rồi! Ông nhớ cho kỹ, Hứa Triển tôi mang họ Hứa, không có một chút quan hệ nào với Uông Dương ông cả! Mà chuyện vui sướng nhất đời tôi đó là, nhìn thấy ông khuynh gia bại sản..."

Hứa Triển còn chưa nói hết, Uông Dương thẹn quá hóa giận đã giơ tay lên. Việc đánh đàn bà con gái đối với ông ta mà nói là không có chút chướng ngại nào cả, vô cùng thuận tay!

Vì còn đang bế con, động tác không được linh hoạt, Hứa Triển chỉ có thể ghì lấy thằng bé, nhắm mắt chuẩn bị đỡ lấy một phát tát.

Có điều, bàn tay của Uông Dương đã bị một bàn tay khác tóm chặt lấy.

Tiểu Nặc vừa thấy người đến đã bi bô giơ tay đòi bế, vì đó chính là bố thằng bé.

Uông Nhất Sơn tóm tay Uông Dương rồi đẩy một cái, Uông Dương lập tức ngồi phệt xuống đất.

"Ông Uông, trước khi ông ra tay thì nên nghĩ đến hậu quả."

Lúc này, vệ sĩ đi theo Uông Dương đã chạy đến, một tên trong đó định tóm lấy áo Uông Nhất Sơn, xả giận thay cho ông chủ.

Đáng tiếc, "ninja" bên cạnh Uông Nhất Sơn còn siêu hơn. Hứa Triển chỉ nhoáng thấy một bóng đen trước mặt, sau đó có hai người đàn ông nhảy ra, ấn vệ sĩ của Uông Dương xuống đất. Hai người đàn ông đó không hề xa lạ. Thời gian cô bị Uông Nhất Sơn giam lỏng, hai người này chính là trợ tá đắc lực của anh, kể ra cũng đã lâu không gặp họ. Đột nhiên nhìn thấy hai người đàn ông này, Hứa Triển mới hơi khựng lại, trực giác nói với cô rằng có chỗ nào đó bất thường nhưng nhất thời lại không nói ra được.

Lúc này, Uông Dương đã đứng dậy, lớn tiếng mắng: "Mày giỏi lắm, cho dù tao không phải là bố đẻ mày thì cũng có ơn nuôi dưỡng mày bao nhiêu năm, thế mà lại không coi tao ra gì. Công ty ở London của mày sao lại chỉ nhắm vào công ty của tao? Công ty phát triển chắc không tồi nhỉ? Lúc trước ăn bớt một ít tiền của tập đoàn, mày vừa rút chân đi là đã tự lập công ty khác, bây giờ lại khuyến khích con gái tao mua công ty quan hệ xã hội để tạo dư luận gây áp lực. Hứa Triển không thấy được dã tâm của mày nên mới bị mày lợi dụng..."

Hứa Triển không muốn nghe nữa, cô ôm Nặc Nặc ra khỏi đám hỗn loạn. Có lẽ thằng bé bị tình huống này dọa nên cái miệng mếu máo như sắp khóc, mắt nhìn mẹ. Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mặt Nặc Nặc, thằng bé lấy ngón tay mũm mĩm xoa xoa giọt nước, rồi hàng nước mắt kia rơi xuống như mưa. Rốt cuộc, Nặc Nặc cũng ngoạc miệng khóc theo mẹ.

Uông Nhất Sơn nhanh chân bước tới, đón lấy đứa con đang lắc lư trong lòng Hứa Triển, tóm tay Hứa Triển rồi nói bằng giọng hơi thô lỗ: "Có chuyện gì thì về nhà nói sau, đừng dọa con."

Sau đó, anh kéo cô vào chiếc ô tô ở bên cạnh. Về đến nhà, Uông Nhất Sơn pha cho Nặc Nặc một cốc nước trái cây, ôm thằng bé đung đưa một lúc là đã ru được cho nó ngủ. Lúc anh nhẹ chân bước ra khỏi phòng của con thì lại phát hiện cửa nhà mở toang, Hứa Triển đã bỏ đi từ lúc nào không biết.

Khi anh chạy xuống dưới, đã không còn thấy bóng dáng Hứa Triển đâu nữa. Anh hổn hển gọi vệ sĩ, hỏi họ có thấy vợ anh đâu không. Tay vệ sĩ có vẻ vẫn ngơ ngác, nói rằng sau khi xử lý xong chuyện với Uông Dương, họ không theo hai người về nhà.

Thời gian không có nhiều, anh không thèm mắng tay vệ sĩ, chỉ vội vàng gọi điện cho Hứa Triển, nhưng bên kia tắt máy rồi. Anh nghĩ ngợi một lúc rồi gọi điện cho mẹ vợ, nhưng có vẻ là Hứa Thu Mạn cũng không biết chuyện Hứa Triển rời nhà đi, vẫn còn hỏi anh và Hứa Triển có đến ăn tối không. Uông Nhất Sơn đáp vài câu lấy lệ rồi nhanh chóng cúp máy. Trong đầu anh chỉ nghĩ đúng một việc, đó là, Hứa Triển đi đâu.

Giữa trưa ngày hôm sau, Uông Nhất Sơn ngồi canh ở nhà đã nhận được đáp án. Anh nhận được một tờ giấy, là đơn xin ly hôn từ chỗ của một luật sư tư nhân. Uông Nhất Sơn không thèm nhìn cây bút mà người bên cạnh đưa, lập tức xé tờ giấy thành nhiều mảnh. Sau đó, anh sai cấp dưới đến văn phòng luật, tìm vị luật sư nhận vụ ly hôn từ Hứa Triển, nói rằng có thể ly hôn nhưng phải là anh đối mặt nói chuyện với Hứa Triển.

Lúc Hứa Triển theo luật sư đến gặp Uông Nhất Sơn, anh phát hiện ra ngay, cô nàng này gầy rộc hẳn đi. Lần này, Uông Nhất Sơn cố tình bế cả con trai đến. Mấy ngày không thấy mẹ, Tiểu Nặc khóc nhè suốt ngày, vừa thấy mẹ, thằng bé liền i a giơ tay đòi mẹ bế. Hôm đó, Hứa Triển bỏ đi là do tức giận, thật ra trong lòng cũng rất nhớ con, cô lập tức đưa tay bế thằng bé. Uông Nhất Sơn bảo với luật sư rằng mình có vài chuyện muốn nói riêng với Hứa Triển. Khi chỉ còn hai người trong phòng, Uông Nhất Sơn mới trầm giọng hỏi: "Tại sao lại ly hôn với anh?"

Trên mặt Hứa Triển đầy vẻ trào phúng, "Anh có chấp nhận lý do ly hôn là tôi với anh bất hòa không? Từ đầu đến cuối cuộc hôn nhân này đều là lừa dối, ép buộc, khuất nhục. Nhanh chóng chấm dứt nó, chẳng phải là lựa chọn chính xác nhất sao?"

"Thật sự không có chút ngọt ngào nào sao?" Uông Nhất Sơn hơi đổ người về phía trước.

Hứa Triển nhìn người đàn ông trước mặt. Ngọt ngào? Có lẽ là có, trong khoảng thời gian này, sự thay đổi của anh khiến cô ít nhiều dao động. Hiện tại, cô lại là người chủ động phá hỏng, thật buồn cười. Khi cô tận tình khuyên anh đi tìm việc, chi li tính toán tiết kiệm, có phải là người đàn ông này đã đem cô ra làm trò cười? Đúng vậy, người có lòng dạ như vậy, sao lại đi làm nhân viên cho người khác sai bảo? Có điều, anh không hề nói một chút gì về tình hình thực tế cho cô biết, chẳng lẽ sợ cô có lòng tham không đáy giống bố dượng cô, đòi thêm nhiều cổ phần? Được thôi, cô sẽ dùng hành động thực tế của mình để nói cho Uông Nhất Sơn biết, Hứa Triển cô, ngoài đứa con trai thì không cần gì khác.

"Ngọt ngào? Anh đang nói đến lúc anh giả vờ đáng thương hả? Đúng là rất ngọt ngào, nhưng hiện giờ lại khiến tôi ghê tởm. Uông Nhất Sơn, sao anh lại sa đọa đến mức đấy? Chẳng lẽ, không giả vờ đáng thương thì không có được đàn bà sao?"

Uông Nhất Sơn im lặng nhìn Hứa Triển, "Đúng, với em, anh chính là kẻ vô liêm sỉ thế đấy, em còn muốn thấy giới hạn của anh không? Được, anh sẽ cho em thấy ngay thôi."

Nói xong, người đàn ông duỗi chân, đẩy cái bàn xích ra. Hứa Triển chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn, đầu cô chúc xuống đất, còn người đã nằm gọn trên vai tên thổ phỉ kia, cả hai cùng ra khỏi văn phòng luật sư.

Chương 69: Chương kết___

Hứa Triển giãy giụa trên vai Uông Nhất Sơn, miệng la lối ầm ĩ: "Thả tôi xuống!"

Phía ngoài phòng họp, chẳng thấy bóng dáng một luật sư nào cả. Uông Nhất Sơn nhét Hứa Triển vào xe, còn cấp dưới của anh bế Tiểu Nặc vào một xe khác.

Xe không về nhà mà đến một tòa cao ốc.

Lúc xe dừng lại, cánh tay Uông Nhất Sơn đã bị Hứa Triển cắn cho nở đầy hoa.

Uông Nhất Sơn tóm Hứa Triển ra khỏi xe rồi hai người cùng nhau vào thang máy.

"Em nói anh lừa gạt em. Được, thế thì em nhìn xem anh lừa gạt em thế nào!"

Uông Nhất Sơn kéo Hứa Triển ra khỏi thang máy, bất chợt, hàng chữ "Tập đoàn đầu tư tài chính Triển Vọng" lóng lánh đập ngay vào mắt cô.

(Theo cách hiểu của mình, Triển trong Hứa Triển, Vọng với nghĩa là nhớ mong.)

"Công ty này được thành lập từ trước khi chúng ta kết hôn, trụ sở vốn ở London nhưng đang chuyển gần hết công việc về nước rồi. Ngụ ý của hai chữ 'Triển Vọng' này, em có hiểu không?"

Thấy Hứa Triển há miệng không nói được câu nào, Uông Nhất Sơn lại dắt cô sang văn phòng. Căn phòng này được thiết kế theo phong cách nữ tính, bàn làm việc có hình dáng mềm mại, chiếc ghế đỏ hợp với bộ sô pha, cây xanh được đặt ở bốn góc, trên trần nhà treo một ngọn đèn với ánh sáng dìu dịu.

"Đây là văn phòng anh bố trí cho em, ở ngay cạnh phòng anh. Vì thế, trong những dự định sắp xếp của anh luôn có phần em, nhưng mà..."

"Nhưng tại sao lại lừa gạt tôi?" Hứa Triển buồn bã hỏi.

Uông Nhất Sơn nhăn nhó, cuối cùng, đành phải nghiêm túc nói: "Bởi vì anh phát hiện ra, em đối xử rất tốt với anh khi anh là kẻ không có tiền. Trước nay em chưa từng dịu dàng với anh như vậy, nấu cơm cho anh ăn, giặt áo cho anh...Những việc đó...gây nghiện...Anh vẫn luôn tìm cơ hội để nói với em..."

Nói được một nửa, đột nhiên, Uông Nhất Sơn bước lên phía trước, gạt phăng cái ghế bên cạnh ra, "Đều tại mấy tên khốn đấy, chưa được anh cho phép đã lao ra! Chết tiệt!"

Sau đó, anh quay lại, trông có vẻ rất bình tĩnh nhưng đôi môi lại hơi run rẩy, "Hứa Triển, anh yêu em! Anh không thể để em rời khỏi anh được!"

Lời nói như lời cầu xin này đã lướt qua lướt lại trong lòng anh vô số lần. Lúc anh muốn hôn Hứa Triển nhưng cô lại cứng đầu né tránh; lúc cô tuyệt thực để kháng cự sự giam cầm của anh; khi cô dùng trăm phương ngàn kế để thoát khỏi anh, anh đều nói thầm trong lòng: Triển Triển, anh yêu em, xin em, yêu anh dù chỉ một chút thôi cũng được.

Nhưng, anh không dám nói. Có ai biết rằng, bên trong lớp vỏ quái ác là một trái tim yếu đuối? Anh sợ nghe thấy lời cự tuyệt vô tình của Hứa Triển, sợ nhìn thấy ánh mắt châm chọc của cô...cũng giống như bây giờ...

Hứa Triển im lặng nhìn anh, trên gương mặt là một vẻ lạnh lùng u tĩnh. Cô định mở miệng đáp lời thì Uông Nhất Sơn đột nhiên dùng môi chặn lại.

Một bàn tay to vạch áo Hứa Triển ra, để lộ làn da trắng mịn. Ngay sau đó, Uông Nhất Sơn bế Hứa Triển lên, đặt cô xuống chiếc sô pha đỏ. Sắc đỏ tươi càng khiến cô nàng bán khỏa thân trở nên hấp dẫn hơn. Anh đưa đầu lưỡi liếm nụ hoa trước ngực Hứa Triển.

Hứa Triển không nén nổi tiếng rít, cảm giác tê dại lan khắp trong ngoài cơ thể cô, nhưng cái miệng cô vẫn không chịu đầu hàng, "Anh yêu tôi? Đối với anh...Ưm..." Đồ chết tiệt! Dám dùng miệng chặn lời cô muốn nói.

Uông Nhất Sơn hơi nhổm người dậy, một lần nữa ngắm người nằm bên dưới mình. Đôi môi cô đã bị hôn đến sưng đỏ, ánh mắt mê ly, hơi thở gấp gáp. Chiếc áo trắng đã bị cởi cúc, rũ xuống ngang người, để lộ ra chiếc áo lót hồng ôm trọn hai bầu ngực đầy đặn, vòng eo thon thả mê người, quần lót bị tụt một nửa, hững hờ che nơi riêng tư nhất...

Một bàn tay anh dần chuyển đến giữa hai chân cô, cảm nhận được sự ẩm ướt, anh gian xảo vuốt ve cánh hoa của cô qua lớp vải quần lót.

Tuy cô biết rằng không thể để anh thực hiện được gian kế, nhưng người đàn ông này nắm giữ toàn bộ bí mật trên cơ thể cô. Anh biết nên dùng loại tiết tấu nào, chỉ trong một thời gian ngắn đã có thể khiến cô bốc hỏa. Không biết từ lúc nào, cô đã nhắm hai mắt, hai chân bất giác mở ra, phơi bày cơ thể trước mặt anh. Uông Nhất Sơn không nhìn phản ứng của cô, vội vàng kéo chiếc quần lót xuống, nhìn chằm chằm vào chỗ riêng tư của cô rồi cúi đầu xuống...

"A...a..." Hứa Triển sợ hãi kêu thành tiếng. Cho đến giờ, cô vẫn không rõ, tại sao tên biến thái này lại thích hôn chỗ đó của cô thế? Như bây giờ, anh vùi đầu vào giữa hai chân cô, dùng đầu lưỡi tiến lui rất điêu luyện.

Trong lúc Hứa Triển dùng hai chân kẹp đầu anh, Uông Nhất Sơn đã cởi quần của mình, rồi lại tách hai chân cô ra, một đường lưu loát đi vào trong.

Mỗi lần Uông Nhất Sơn nhấn mạnh vào, một cảm giác kỳ lạ vọt thẳng lên đỉnh đầu Hứa Triển. Thắt lưng cô hơi run rẩy, cô không kiềm chế được mà thét lên: "A! Đừng...Không được...em không chịu được...đầu hàng...a!"

Có lẽ là ở một nơi lạ lẫm, phản ứng của Hứa Triển có phần mãnh liệt hơn, chỗ đó co rút liên tục. Động tác của Uông Nhất Sơn ngày càng mạnh bạo hơn, mỗi lần lại khiến hạ thân Hứa Triển tê dại. Chỉ sau mấy lần run rẩy, cô đã đón cơn cao triều đầu tiên, nhưng còn chưa kịp bình ổn đã lại đón tiếp lần nữa. Cô chỉ có thể phối hợp với người đàn ông bên trên, bất lực ôm lấy lưng anh, giọng nói ngày càng khản đặc...

Khi cả hai người cùng lăn từ sô pha xuống đất, giữa hai chân Hứa Triển đã nhớp nháp đầy dịch thể.

Hứa Triển hơi nhổm người dậy, khẽ cắn một cái lên ngực Uông Nhất Sơn, "Người đàn ông tốt như anh, có cô nào lại không thương? Em nghĩ là, em có chút động lòng..."

Uông Nhất Sơn nghe thấy vậy thì hơi run rẩy, kích động ôm cổ Hứa Triển, lại nhìn hai má còn hây hây đỏ của cô và nghe cô nói, "Cho nên, chúng ta ly hôn đi! Sau đó..."

Hứa Triển thấy mặt Uông Nhất Sơn lập tức tối lại, cô nhẹ nhàng ngậm đầu ngực bé xíu của anh, "Sau đó, anh theo đuổi em một lần nữa!"

"..."

____

Người chủ sự bữa tiệc của công ty quan hệ xã hội Triển Vọng vốn là người có danh tiếng. Vì thế, tại bữa tiệc, những cuộc xã giao lập tức được mùa. Có thể lấy được cơ hội để công ty này xử lý các vấn đề cho, quả là vô cùng tuyệt vời!

Đây là một cuộc tiệc tùng xa hoa, đầy những gương mặt tươi cười hớn hở, đàn bà còn quyến rũ hơn rượu, đàn ông thích chí, dạt dào khát vọng tửu sắc. Khung cảnh ăn uống linh đình náo nhiệt được ánh đèn nhấp nháy chiếu rọi.

Có điều, mọi người không hề phát hiện ra một cô gái phục vụ trong dáng vẻ cứng ngắc, tay cầm khay đựng ly. Xem ra, biểu hiện quái quỷ đó không hề phù hợp với bữa tiệc sang trọng này.

Cô lách qua những vị khách ăn vận lộng lẫy, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ mời rượu. Chỉ có điều, trong lòng cô rất rõ, cảm giác không có quần lót khiến bước đi của cô không được tự nhiên. Dường như cái váy ngắn ngủn không che nổi thứ cần che, cảm giác nguy hiểm chờn vờn, liệu sàn nhà bóng loáng có khiến người ta biết được bí mật của cô không?

Tuy nhiên, cô phải cảm ơn lớp trang điểm dày trên mặt, đến mẹ cô còn chẳng nhận ra! Nếu không, mọi người ở đây sẽ phát hiện ra, Hứa tổng của công ty quan hệ xã hội Triển Vọng mà lại thân chinh ra trận, làm nhiệm vụ bưng trà đưa nước cho khách.

"Bây giờ, đi đến chỗ tấm kính đi!"

Đột nhiên, từ chiếc tai nghe màu hồng nhạt truyền ra giọng nói khàn khàn.

Hứa Triển dừng lại, trong lòng đang thầm mắng tên nào đó biến thái, buông cánh tay cầm khay xuống, chậm rãi đi đến trước cánh cửa kính. Loại kính đặc biệt khiến cô không nhìn thấy người ở phía trong, nhưng cô biết, người bên trong có thể thấy rõ ràng mọi thứ ngoài này.

"Bây giờ, em quay lưng về phía cửa, đặt cái khay lên mặt bàn trước mặt em." Cô nắm chặt tay, chân bước chậm rãi theo lời chỉ bảo.

"Cởi giày của em ra, từ từ ngồi xuống, nhấc mông cao lên một chút." Lời ra lệnh của người đàn ông đậm vẻ đắc chí.

Cô cúi đầu nhìn đôi giày cao gót để hở mu bàn chân, hít sâu một hơi, sau đó lạnh lùng nói: "Không đi giày!"

"Ngồi xuống, đừng để anh nói lần thứ hai!" Cô cảm giác như giọng nói trong tai nghe cao hơn một thang âm, gần sát màng nhĩ của cô, tỏa ra hơi nóng rực. Như thể bị giọng nói đó khống chế, cô chậm rãi hạ thắt lưng, lại cảm thấy tà váy hơi nhấc lên. Cô có thể cảm thấy ánh mắt phía sau tấm kính đó đang dán chặt lấy mông mình, dò xét đến một đóa hoa đang âm thầm nở rộ giữa những tiếng ồn ào...

Trong đại sảnh, không ai chú ý đến cô, nhưng cô lại cảm thấy mình như đã bại lộ, trở thành một kẻ phóng đãng xấu xa. Nỗi xấu hổ và tức giận sôi trào trong nháy mắt, nung đỏ hai má cô, tiêu diệt một chút lý trí cuối cùng. Cô cầm chiếc khay trên bàn, ném vào tấm kính, "Uông Nhất Sơn! Anh đúng là đồ biến thái!"

Những chiếc ly được dùng trong bữa tiệc đều là đồ thượng hạng, tiếng vỡ giòn tan những vẫn êm tai. Khách mời đều là người tao nhã, trong tiếng nhạc du dương bỗng có tiếng đổ vỡ ồn ào, mọi người đều tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn cô gái phục vụ.

Lúc này, người phụ trách vội vã chạy ra, tỏ vẻ bối rối, "Ngại quá, là trượt tay thôi, mời các vị tiếp tục!"

Đáng tiếc, cô nàng kia không muốn hầu hạ đại gia nữa. Cô lấy tay giữ tà váy ngắn, cởi bỏ đôi giày cỡ 35 ở chân ra. Chỉ một loáng, đôi chân cỡ giày 36 đã phù đỏ như cái bánh.

Nhưng tiếc hơn là, cô quên mất, cấp dưới của tên kia vô cùng có trách nhiệm. Chắng mấy chốc, hai tên vệ sĩ áo đen đã "lễ phép" đưa cô rời khỏi đại sảnh.

Vừa vào đến phòng khách quý, cô vẫn không quên trêu mình: "Hứa Triển! Mày chết chắc rồi!"

Quả nhiên, lưng cô bị ghì chặt xuống sàn nhà, hai tay muốn vùng vẫy đã bị một gọng kìm tóm lấy.

Người đàn ông cường tráng ngồi trên người cô, không hề thương hoa tiếc ngọc, lấy một tay nâng cằm cô lên, rồi lại lần mò vào trong váy cô, "Sao thế? Không thích sau lưng? Sao không nói sớm, phía trước cũng được mà...Có điều, em lại không ngoan rồi. Nên phạt em thế nào đây?"

Hứa Triển tỏ vẻ sầu thảm, "Ông trời cho tôi gặp anh đã là sự trừng phạt lớn nhất rồi..."

Phía trên là người đàn ông cô hiểu rõ nhất, là chồng trước của cô, sau khi ly hôn vẫn quấy rấy cô. Cũng giống hôm nay, anh dám lấy danh nghĩa người khác để làm việc của công ty cô, còn lấy cớ phục vụ kém, đuổi ba người đi. Lợi dụng sơ hở trong khi ký hợp đồng, anh tuyên bố, công ty cô phải bồi thường một khoản lớn...

Cuối cùng, cô phải đích thân ra trận, tên lưu manh này còn dám lột quần lót của cô...

"Trừng phạt? Là em trừng phạt anh thì có! Rõ ràng đã hẹn là tối thứ sáu đến nhà hàng ở bờ sông ăn cơm rồi về chỗ anh qua đêm, anh đợi em gần tiếng đồng hồ, gọi điện thoại cũng không nghe, kết quả là em đi đâu? Ôm thằng cha ông chủ khách sạn ở Lệ Giang, tên gì nhỉ, Lưu Đông Khải! Em coi anh chết rồi hả?"

"Anh mới khốn kiếp ý! Rõ ràng là anh lăng nhăng với cô siêu sao kia trước! Trên báo có ảnh rành rành ra đấy, đồ khốn! Mà phải rồi, chúng ta lý hôn rồi, trai chưa vợ gái chưa chồng, đừng ai động đến ai! Tự do là sướng nhất!"

Nhắc đến điểm mấu chốt này, Uông Nhất Sơn càng cãi khỏe: "Văn phòng của tờ báo đấy bị niêm phong rồi! Cái cô kia rõ ràng là thừa dịp công ty giới thiệu sản phẩm đã lao vào lòng anh, anh không có quan hệ gì với cô ta cả! Lúc trước em bảo ly hôn rồi anh theo đuổi em lại từ đầu, đúng là anh teo não nên mới hồ đồ đồng ý yêu cầu đấy...Nói xem, qua lại với thằng cha Lưu Đông Khải kia bao lâu rồi?" Cái đĩa do tên họ Lưu khắc đã bị anh đập nát, nhưng những câu thơ vẫn như còn trước mắt: "Minh nguyệt bất am li hận khổ, tà quang đáo hiểu xuyên chu hộ." Thấy ánh trăng không thể truyền tình đưa ý nên ngồi máy bay đến quyến rũ bà xã của anh có phải không?

Hứa Triển nghe mà tức lộn ruột! Cô với ông chủ Lưu thì có thể có chuyện gì chứ? Chỉ là vì công ty nhận được một hợp đồng, có một vị họa sĩ ở Lệ Giang muốn tổ chức triển lãm tranh, cô lại chợt nghĩ đến Lưu Đông Khải, bởi thế mới mời anh đến để bàn chuyện thuê khách sạn làm địa điểm.

Bạn cũ gặp lại, ôm nhau một cái xem như chào hỏi cũng là chuyện bình thường mà! Kết quả là tên điên này lao đến, không thèm nói gì đã đánh ông chủ Lưu ngã vật xuống đất, hại anh ta đến giờ vẫn còn đang nằm viện!

Bây giờ nghe thấy Uông Nhất Sơn cố ý gây sự, cô điên tiết nói: "Đúng đấy! Tôi thấy Lưu Đông Khải nhã nhặn mới giống mẫu người lí tưởng của tôi! Đúng là phụ nữ sau một lần hôn nhân thất bại mới hiểu được ai là người đàn ông hợp với mình!"

Hứa Triển không thèm đếm xỉa đến tên đang ngồi trên người mình, trán nổi đầy gân xanh! Nhớ đến bức ảnh chụp cô nàng siêu sao với Uông Nhất Sơn, cô cũng dỗi đấy, có được không?

Chỉ trong nháy mắt, Uông ma vương đã biến chiếc váy ngắn của cô nàng thành mớ giẻ nát bươm.

"Người đàn ông thích hợp với em? Ngoài anh ra, ai còn có thể thỏa mãn em chứ? Em đừng hại anh ta! Có khi chết trên giường ý chứ! Để bây giờ anh cho em biết, hai chúng ta hợp nhau thế nào..."

"A...đồ khốn nạn! Lại sờ chỗ đấy...bỏ tay ra! A..."

Chẳng mấy chốc, căn phòng đã tràn ngập tiếng rên rỉ. Cô nàng đang ghé tai vào khe cửa để nghe lén cuống quýt nhảy cẫng lên, mặt mũi đỏ như táo.

"Chúng ta...có nên vào cứu Hứa Triển không?" Quách Lâm Lâm căng thẳng hỏi người đàn ông đứng cạnh mình.

Lý Phong bưng ly rượu cười nói: "Chúng ta? Anh không vào, hay là em vào đi?"

Quách Lâm Lâm nhớ lại dáng vẻ Uông Nhất Sơn lúc tức giận, lập tức lắc đầu như trống bỏi, "Ừm...quấy rầy người khác là vô đạo đức, bọn mình đi ăn cái gì trước đã." Nói xong, cô nàng liền đi trước, đi được vài bước lại lo lắng hỏi: "Anh nói xem, hai người họ cãi nhau to như thế, liệu lễ cưới bốn người của bọn mình có được tổ chức đúng hẹn không?"

Lý Phong đưa tay véo khuôn mặt núng nính của cô nàng, "Thế nên em phải khuyên nhủ cô bạn em đi, nếu không được tái hôn, cái tính đa nghi của thằng ranh Uông Nhất Sơn đấy sẽ bức điên anh mất."

Khi những vị khách cuối cùng của bữa tiệc về, hai người trong bộ dạng quần áo không chỉnh tề mới ra ngoài.

Đó gần như là một cuộc đua phân cao thấp. Sau bữa tiệc, Uông Nhất Sơn tự mình đi mua một giỏ hoa quả rồi đến bệnh viện xin lỗi ông chủ Lưu. Làm xong chuyện Hứa Triển dặn, Uông Nhất Sơn còn tự tay đưa thiệp cưới mới coóng cho Lưu Đông Khải.

Nhìn thấy vẻ mặt ảm đạm của Lưu Đông Khải, trong lòng Uông Nhất Sơn vô cùng sung sướng.

Đáng tiếc, vì chuyện này và vụ quá đáng ở khách sạn, Hứa Triển chẳng thèm nói nửa lời với anh, thậm chí còn chẳng thèm có phản ứng gì với anh.

Không sao! Uông Nhất Sơn lao ngay vào nhà tắm tắm nước lạnh, quả nhiên là bị cảm rồi sốt cao. Chờ đến khi cặp nhiệt độ lên mốc 39 độ, anh giở trò phụng phịu với Hứa Triển đòi cô sang chăm.

Lúc anh đang ngậm cặp nhiệt độ, hai má phừng phừng, Hứa Triển đưa tay sờ trán anh rồi sờ trán mình, sau đó đi thái hành nấu cháo. Khi cô lấy cồn lau khắp người anh, anh còn mong bị bệnh nặng thêm nữa.

Sao Hứa Triển lại không biết Uông Nhất Sơn bị ốm chứ? Trong điện thoại, Lý Phong nói thế này: "Em dâu, thằng dở kia trúng tà gì em còn không biết sao? Nếu em không sang, chắc chắn nó sẽ vào tủ lạnh ngồi một lúc đấy!"

Sau khi làm đủ trò, cuối cùng, dưới tác dụng của thuốc, anh đã ngủ say. Hứa Triển nằm xuống cạnh anh, đưa cánh tay nhỏ gầy quàng qua người anh. Nhìn tấm rèm cửa sổ phất phơ theo làn gió đêm thành những đường cong duyên dáng, tiếng hát thô đục của chàng trai năm nào lại quanh quẩn bên tai cô: Rất muốn được gió thổi đi cùng em, gió thổi đi, cuốn theo cả niềm vui ngắn ngủi...Không nói gì chắc em cũng hiểu, khung cảnh phồn hoa, có ai mà không đắm say? Mỉm cười và thấy chính mình qua màn sương lệ, nhớ đến em đã chẳng còn nỗi yêu hận, hương vị tình yêu vẫn như còn đâu đây...

Ánh trăng chiếu rọi lên hai người đang im lặng nằm bên nhau.

Khi còn sống, ai có thể nắm trong tay sinh mệnh mình? Chỉ mong có một người ở bên cạnh mình, cùng nhau cảm nhận từng bước thăng trầm của cuộc đời...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...