Chương 24: Chương 24: Bọn mình phải cược tiếp

Lâm Hỉ Triêu đẩy Kha Dục ra ngay khi vừa đi khỏi khoảng sân thể dục. Cô khoanh tay sải bước lên bậc thang, rồi một mình lững thững đi về phía tòa nhà dạy học.

Đầu cúi gằm, mắt nhắm lại, mặt thuỗn ra, chẳng nói năng gì.

Kha Dục thôi níu kéo cô, chỉ đút một tay vào túi, nện những bước vững vàng theo sau cô trong một khoảng cách không xa không gần.

Cậu nhìn Lâm Hỉ Triêu đi vào khu bán quà vặt, lấy đại một thanh kẹo bạc hà và một lon sữa dừa từ trên kệ hàng xuống. Lúc thanh toán, Kha Dục đã quẹt thẻ trả tiền trước cho cô.

Cô cũng thây kệ, thậm chí chẳng thèm nhìn Kha Dục lấy một cái, cầm đồ rồi thẳng thừng bỏ ra ngoài.

Bóc một viên kẹo bạc hà cho vào miệng, cắm ống hút vào lon sữa rồi hút một hớp, và cứ thế nhai lẫn lộn cả hai thứ lúng búng trong miệng.

Điển hình cho những hành động trút xả cơn bực.

Suốt quãng đường đi, cặp mắt và hai chân Kha Dục mải miết theo cô, cho tới lúc hai đứa về đến lớp.

Cô quay về chỗ mình ngồi, đặt lon nước ở chính giữa bàn, hai tay bưng mặt, trông vẫn cứ héo hon ỉu xìu.

Hệt một con cún nhỏ mới phải dầm mưa.

Kha Dục chăm chăm nhìn cô. Sau gần mười lăm phút đồng hồ, cậu ngồi xuống cạnh cô, lấy một cặp tai nghe có dây trong túi áo ra cắm vào điện thoại, nhét một bên vào tai trái mình, đoạn đưa ngón tay vén gọn tóc của Lâm Hỉ Triêu lại, rồi nhét đầu bên kia vào tai phải cô.

Sợi dây tai nghe buông lửng lơ ở giữa hai đứa, nhẹ đung đưa theo cử động của Kha Dục.

Trượt mở một bài hát, đặt điện thoại nằm trên đường khe giữa hai cái bàn, rồi Kha Dục ngả lưng tựa ra ghế.

Chẳng nhìn nhau, chẳng nói với nhau câu gì.

Lặng yên một cách ăn ý.

Nhưng khoảnh khắc khúc nhạc dạo đệm lên, một chút xao động vẫn quậy vào mớ cảm xúc mà nãy giờ Lâm Hỉ Triêu cứ mải chìm đắm.

The fin. — "Without Excuse".

Đây là bài hát đã được phát đi phát lại trong phòng Kha Dục, vào ngày hôm đó, cái ngày cô chẳng thể tìm ra được lời giải cho bài toán trong mười phút giới hạn.

Khi khúc nhạc tiến vào lượt lời lần thứ ba, Kha Dục nghiêng đầu hôn cô, môi riết lấy môi sít sao từng giây phút.

Lần bắt gặp cậu tự sướng đó không thể coi là một khởi đầu, mà chính nụ hôn cuồng say trong mùa mưa oi ả ấy mới thực sự là mồi lửa châm ngòi cho tất cả.

Từ giữa hạ, tới nay đã là cuối thu.

Lâm Hỉ Triêu khép mắt, một vị chát chúa nổi tràn khắp cõi lòng, khiến cổ họng cô thít chặt lại vì nhức nhối.

Rốt cuộc cô cũng lên tiếng, với một giọng trầm trầm và thật nhẹ.

"Tại sao... lại là tôi?"

"Là cậu gì?"

"Mọi chuyện."

Giọng cô biến đổi, gần như là nghẹn ngào.

"Mỗi một bước cậu đi lại là một bất ngờ. Lúc bọn mình chưa quen biết nhau, cậu nói muốn cược với tôi, khi tôi chấp nhận thua cược, cậu lại nói muốn làm người yêu tôi. Giờ lại..."

Không tài nào nói tiếp được, đôi mày cô nhíu chặt.

Giờ lại để cho cả trường biết hết. Cô hoàn toàn không dám tưởng tượng, liệu thầy cô có biết không, thầy cô biết rồi thì liệu mẹ cô có biết không.

"Rồi sao?" Kha Dục rủ mi, vẻ mặt ơ hờ: "Cậu muốn nói gì?"

"Cậu chỉ muốn ngủ với tôi thôi chứ gì?"

Kha Dục ngoảnh sang, Lâm Hỉ Triêu đã quay đầu qua đối mặt với cậu, mắt đỏ rực lên.

"Nếu tôi cho cậu ngủ..."

Cô nói: Vậy có phải là cậu sẽ buông tha cho tôi không?

Buông tha.

Kha Dục khẽ cười giễu, đôi mắt u ám đen kịt ghim thẳng vào cô.

"Tôi không muốn cược nữa đâu, cậu giỏi vậy mà, gì cậu cũng giỏi, không chuyện gì làm khó được cậu cả, thế chẳng thà tôi cho cậu luôn để còn tiết kiệm thời gian của cả hai."

Vành mắt Lâm Hỉ Triêu dần ngân ngấn ánh nước, mũi chuyển sang sắc đỏ: "Chỉ cần ngủ được với tôi thôi chứ gì."

"Lâm Hỉ Triêu."

Kha Dục trầm giọng gọi trên cô: "Nếu tôi chỉ muốn ngủ với cậu thì cái lần cậu xông vào phòng tôi, tôi đã không để cậu chuồn êm như thế rồi."

"Vậy tại sao lại là tôi!"

Lâm Hỉ Triêu lập tức đốp lại.

Giọng điệu cô dần bén hơn, giọt nước mắt lăn dọc chóp mũi: "Chỉ bởi vì tôi từng nhìn thấy cậu tự sướng à, Kha Dục, cậu sợ người khác thấy cảnh cậu tự sướng à?!"

Trái cổ Kha Dục khẽ trượt, cậu rời mắt đi, không nhìn Lâm Hỉ Triêu nữa.

Mãi hồi lâu sau, cậu mới nhỏ giọng bảo: "Tôi đã nói là tôi thích cậu rồi mà."

Như thể nghe thấy một câu chuyện gì nực cười kinh khủng, Lâm Hỉ Triêu giật phắt cái tai nghe ra ném vào người cậu.

"Cậu thích tôi hả?"

"Cậu vốn chẳng biết thế nào gọi là thích hết!"

Mọi suy đoán, ngờ vực, thắc mắc, mọi cảm xúc bí bách suốt bao ngày qua Lâm Hỉ Triêu phải chịu đựng, giờ đây cô chỉ muốn trút hết tất tần tật xuống đầu Kha Dục.

Cô quát lên với cậu: "Cậu chỉ ép buộc tôi thôi!"

...

Ép buộc.

Nghe thấy hai chữ ấy, Kha Dục chậm rãi nhướng mày, một vạch sáng sắc lẻm vụt qua trong con ngươi cậu, cậu nghiêng đầu tháo tai nghe xuống.

Liền sau đó, bất thình lình cậu bóp lấy cổ Lâm Hỉ Triêu đẩy mạnh cô vào tường.

Lâm Hỉ Triêu không kịp trở tay, tấm lưng va đập mạnh với bức tường. Cơn đau điếng làm cô phải ngửa đầu, thò tay cào qua cánh tay Kha Dục, lại chỉ khiến năm ngón tay Kha Dục siết chặt thêm.

Bàn tay còn lại của cậu xốc vạt áo cô lên, luồn từ bụng dưới lên ngực rồi sỗ sàng gạt phăng chiếc áo lót ra mà nhào nặn lấy cái bầu tròn trịa, bắt đầu tàn phá nó một cách thô bạo.

Dưới những cái vần vò xoa nắn, bầu ngực đầy tràn ra giữa năm kẽ ngón tay. Lòng bàn tay cậu ấn vào đầu nhũ cọ xát, rồi bóp lấy nó kéo ra ngoài.

"Ư..."

Lâm Hỉ Triêu đập liên hồi lên cánh tay cậu, song do sức của hai đứa chênh lệch quá lớn nên cô chẳng thể đả động đến cậu một mảy may.

Nghẹt thở vì bị bóp cổ, đau rát vì núm vú bị véo ngắt, và căn phòng học giờ phút này còn khiến mọi hành vi trở nên trái đạo đức hơn bao giờ hết.

Lâm Hỉ Triêu nức nở thành tiếng, thút thít không thôi, giọt lệ ứa tràn rơi độp xuống cánh tay Kha Dục.

Kha Dục ngước mắt nhìn cô, bàn tay không hề nhẹ đi khi cậu hé bờ môi mỏng, gằn từng chữ một —

"Lâm Hỉ Triêu, đây mới gọi là ép buộc này."

...

Cái tay đang bóp ngực cô bỗng chốc thả lỏng, Kha Dục kéo áo lót cô lại ngay ngắn, đoạn từ tốn bỏ tay bóp cổ cô ra rồi lau đi vệt nước in dưới mắt cô.

"Đúng là tôi rất muốn cậu."

Cậu thu hẳn tay về, trên gương mặt phảng phất vẻ tự giễu và cô đơn: "Nhưng không chỉ là lên giường làm tình."

"Thứ tôi muốn nhiều hơn những gì cậu biết đấy."

Lâm Hỉ Triêu cúi đầu khẽ thở dốc, chẳng nhìn rõ nét mặt cô, chỉ thấy mỗi dòng nước mắt vẫn đang lăn dài.

Kha Dục nhìn mãi nhìn mãi, những bực dọc và ảo não cứ cuộn xoáy trong lòng cậu. Và rồi cậu hối hận, kèm một chút rối trí. Cậu giơ tay muốn ôm cô, nhưng đôi tay chỉ vừa đưa qua đã bị cô gạt đi mất.

Sau cùng cậu thả thõng tay mình, mắt khép hờ, rồi sau một quãng lặng im, cậu khẽ hỏi: "Tháng trước thi cậu xếp hạng mấy cả khối?"

Đáp lại cậu chỉ có tiếng nấc nghẹn của Lâm Hỉ Triêu.

Thở hắt một hơi, Kha Dục liếc mắt qua chỗ bục giảng, góc dưới bên trái tấm bảng đen có dán một tờ phiếu điểm của cả lớp, cậu đứng dậy đi qua đó.

Tên Lâm Hỉ Triêu xếp thứ 6 cả lớp, và đứng hạng 28 toàn khối. Kha Dục xem lần lượt điểm số từng môn của cô, cuối cùng lướt tới ô điểm tổng.

Trở về chỗ ngồi, cậu kéo ghế ra rồi chầm chậm ngồi xuống trước mặt Lâm Hỉ Triêu, đoạn đưa tay nâng mặt cô lên.

Mặt mũi con bé đỏ phừng phừng vì khóc, đôi mi vẫn buông rủ chẳng muốn nhìn cậu.

Cậu gạt đi sợi tóc ướt bết trên trán cô, rồi đặt một nụ hôn khẽ lên mắt cô, với một ánh nhìn tràn đầy chân thành, cậu chậm giọng bảo.

"Xin lỗi cục cưng mà."

Thực sự xin lỗi.

"Còn ba tuần nữa là phải thi tháng tiếp, kỳ thi toàn quốc của tôi cũng sắp đến rồi, tôi sẽ giành được một suất vào đội tuyển, còn cậu..." Cậu thoáng ngưng.

"Tôi sẽ đưa cậu lên đứng đầu toàn khối."

Cánh mi Lâm Hỉ Triêu nhẹ run, cô ngước lên nhìn cậu.

Cậu nói: Bọn mình phải cược tiếp, nhé cục cưng.

"Lần này tôi sẽ giao toàn quyền chủ động vào tay cậu, để cậu được tự do kiểm soát, bất kể thắng, hay là thua, đều là một chuyện tốt đối với cậu."

"Ba tuần sau nếu cậu giành được hạng nhất, tôi mong cậu có thể tự nguyện đi bước tiếp theo với tôi, còn nếu cậu không làm được..."

Đồng tử Lâm Hỉ Triêu hơi giãn ra, Kha Dục ôm vòng người cô, ghì thật chặt trong lòng mình.

"Ngoài chia tay."

Cậu lại tạm dừng, đoạn bắt chước theo kiểu nói của Lâm Hỉ Triêu lần trước.

"Ngoài chia tay, thì gì cũng được."

Cậu buông tay ngay lúc lời vừa dứt, đứng lên xoa xoa đầu cô, rồi cầm điện thoại đi thẳng ra khỏi lớp học.

Khuôn mặt Lâm Hỉ Triêu hiện rõ một vẻ đầy phức tạp, ánh mắt chậm chạp di dời, nhìn theo bóng lưng cậu dần dần khuất xa.

Cô ngồi thẳng vai như một cây tùng đĩnh đạc, vậy mà cái tay buông bên chân kia, lại đang run rẩy lên từng cơn nhè nhẹ.

(còn tiếp) 

Lời êditor: Đừng quên nghe bài hát nữa cạ nhà oiiii. Elm nghe nguyên list The fin. tự dưng thấy bài nào cũng hợp vibe truyện lạ lùng =)))))) 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...