Chương 36: Chương 36: Tiệc sinh nhật

Lâm Hỉ Triêu chẳng biết là mình đã thiếp đi thế nào. Trong giấc mơ màng, có vẻ cô được Kha Dục ẵm vào bồn tắm tẩy rửa sạch sẽ, cơn buồn ngủ khiến cô không tài nào mở mắt nổi, đến cả những thanh âm xung quanh cũng thật khẽ và thật êm.

Quả là một đêm nhọc nhằn khốc liệt, đầy đủ màn dạo đầu trước khi thực sự dấn sâu, hình như cô lên đỉnh mấy lần.

Ý thức trong cô dần rã rời. Cho tới lúc cô thức giấc, một vệt sáng len lỏi vào phòng qua khe rèm cửa sổ, cô mặc trên người chiếc áo thun của Kha Dục, ga giường đã được đổi mới, bên cạnh trống không và ổ chăn cũng ngấm hơi lạnh.

Cô gượng mình ngồi dậy, giơ tay vỗ vỗ đầu, định mò điện thoại xem giờ thì sực nhớ ra điện thoại đã bị Kha Dục cầm đi mất.

Cô bước xuống giường với cặp đùi mỏi nhừ nhũn nhão và chỗ kín lâm râm đau, một cảm giác khác hẳn so với trước.

Đứng bần thần bên giường hồi lâu, rồi cô mới vào phòng tắm rửa mặt.

Sửa soạn tươm tất xong xuôi, cô xuống lầu. Kha Dục đã bày biện hết quà sáng ra bàn, và đang ngồi hút cốc sữa đậu nành trong tư thế chống cằm thơ thẩn. Nghe thấy tiếng động trên lầu truyền xuống, cậu mới chậm chạp ngẩng đầu nhìn sang.

Hai cặp mắt chạm nhau.

Ngay câu đầu tiên cô đã hỏi: "Hôm nay tôi ra ngoài được chưa?"

Ờm, một mở đầu không thể lạnh nhạt hơn.

Kha Dục cắn ống hút, tựa lưng ra ghế nhìn cô một lúc, đoạn cậu gật đầu gọi cô lại ăn sáng, còn bảo đã sấy khô quần áo của hôm qua cho cô, và nói thêm: "Lát cậu đi chỗ này với tôi."

"Lại đi đâu nữa?"

"Chỗ bạn tôi."

Lâm Hỉ Triêu kéo ghế ngồi xuống: "Không đi đâu."

"Ờ." Kha Dục thản nhiên gật gù, "Thế cậu cứ ở đây luôn đi."

"Có câu nào cậu nói là cậu làm được không hả?"

"Qua chỗ đó, ăn cơm, rồi tôi chở cậu về nhà."

"Đi ăn cơm trưa, cơm tối, hay là ăn khuya?" Lâm Hỉ Triêu xé bánh quẩy thả vào sữa đậu nành, "Cậu cho luôn một thời gian cụ thể đi được không."

"Còn nữa, trả điện thoại cho tôi."

Kha Dục nhẹ nhếch môi, bật cười thành tiếng.

Mới sáng bảnh mắt ra mà cuộc nói chuyện của hai đứa đã nồng nặc mùi thuốc súng, dẫu cho ngay đêm qua thôi còn ôm nhau tiến vào thân thể nhau, lại còn là đêm đầu cơ chứ.

Đúng là rất Lâm Hỉ Triêu, mặc quần vào cái là trở mặt luôn được.

Cậu móc điện thoại trong túi ra trả cho cô, vẫn cười: "Đi ăn cơm trưa, lần này hứa đấy."

Ngoài cửa sổ lại lất phất mưa phùn, mưa thu mùa này lúc nào cũng kéo theo một tiết trời buốt giá.

Kha Dục tìm cái áo khoác dày dặn của mình cho cô mặc, mà vừa khoác lên người cô đã thành áo oversize. Cô soi gương, toan cởi áo thì lại bị Kha Dục kéo ra ngoài cửa.

Cậu ngó qua cô lúc đóng cửa: "Mặc thế vừa ấm vừa đẹp còn gì? Áo này đắt lắm đấy, cậu mặc đó cho tôi."

Vốn là muốn viện một lý do nghe cho chính đáng để cô đừng cởi mà hãy mặc đàng hoàng, nhưng Lâm Hỉ Triêu nghe vậy thì phồng má, Kha Dục đành ok ngậm miệng ngay luôn rồi đưa mu bàn tay qua cọ cọ mặt cô.

Vì trời mưa nên bên ngoài vừa lạnh vừa khó bắt xe, Kha Dục bèn dẫn cô xuống tầng hầm, định sẽ tự lái xe đi.

Ở bãi đậu xe có một chiếc Urus đã phủ gần như kín bụi. Kha Dục rút tờ khăn giấy bao lại tay cầm một cách hơi chút kỳ thị để mở cửa lên xe, kế đó mở cửa ghế phụ cho Lâm Hỉ Triêu.

"Cô nói không cho cậu tự lái xe mà." Con bé vừa lên đã lầu bầu.

"Bé nghe lời mẹ anh nói vậy hả?" Cậu cài dây an toàn cho cô, không nói nốt nửa vế câu sặc mùi chòng ghẹo đằng sau. Lâm Hỉ Triêu tự hiểu ý cậu, thế là lạnh mặt đẩy cậu ra.

Kha Dục đẩy lưỡi lên răng cười xùy, nổ máy đánh lái ra ngoài.

Trên đường đi, Lâm Hỉ Triêu chẳng có lấy tí hào hứng nào, chỉ ngồi tựa đầu vào cửa sổ không buồn ư hử. Gợi chuyện nói với cô mấy câu mà không nhận được phản hồi, Kha Dục bèn mở radio, người dẫn chương trình đang đề cử vài khúc tình ca sướt mướt. Chạy liền tù tì mấy bài, nhạc càng lúc càng lâm ly bi đát vãi cả chưởng.

Kha Dục cau mày tắt vội, chửi thầm nhạc với chả nhẽo.

Cậu đành kết nối radio với điện thoại mình rồi phát vài bài nhạc, giai điệu bài nào bài nấy cũng giật đùng đùng.

Lần này tới lượt Lâm Hỉ Triêu nhíu mày, cô dài giọng: "Ồn quá đi Kha Dục."

Cạch cạch, nhạc tắt, thế giới về với yên tĩnh.

Hai đứa không nói với nhau câu gì nữa cho tới khi đến nơi. Giao chìa khóa cho bảo vệ bãi đậu xe xong, cậu vừa gọi điện thoại vừa dắt tay Lâm Hỉ Triêu đi vào. Bấy giờ Lâm Hỉ Triêu mới biết đây là tiệc sinh nhật của bạn cậu.

Khách khứa có mười mấy người cả trai lẫn gái, náo nhiệt đấy, nhưng cô chẳng quen biết một ai.

Hễ gặp những dịp kiểu này là cô lại thấy gượng gạo, bèn thả tay Kha Dục ra, bỏ tay vào túi áo.

Kha Dục liếc qua cô một cái, đang định nắm lấy tay cô lần nữa thì trong chiếc điện thoại kề bên tai vang lên một tiếng đáp. Cậu chàng hồi trước từng đi trại huấn luyện chung lúc này đang vẫy tay với cậu, cười hỉ hả bước lại gần chào hỏi.

Hai người hàn huyên dăm ba câu ngắn gọn.

Ánh nhìn của tên này rơi vào Lâm Hỉ Triêu và khuôn miệng toét ra tươi hơn nữa. Song Kha Dục không lên tiếng giới thiệu, cậu ta cũng không hỏi thẳng, tán gẫu thêm đôi câu rồi dẫn họ vào.

Trong số những người cô gặp trên đường lúc tiến vào bên trong, có rất nhiều người là bạn của Kha Dục hồi cậu chưa lên cấp 3, có bạn học cùng trường, cũng có cả cậu bạn hiện giờ đang học ở trường thực nghiệm kia, tuy nhiên tất cả lại không chơi chung một đám. Kha Dục chào mấy đứa mình quen mặt xong là kéo ngay Lâm Hỉ Triêu đi ra chỗ sô pha ở khu nghỉ.

Cậu lấy ở quầy bar một lon nước ngọt không lạnh và một phần bánh ngọt về cho cô.

Cô nhận lấy đặt sang bên, bảo: "Nhiều người quá."

Kha Dục ngồi cạnh cô: "Cậu muốn chơi gì, tôi chơi với cậu."

Nơi này cung cấp dịch vụ tiệc trong nhà với những bàn trò chơi và thùng chơi game được xếp đầy, tầng trên còn có phòng hát karaoke và xem phim.

Cô nhìn quanh một vòng, lắc đầu: "Cậu đi đi, tôi đợi ăn cơm."

Đúng lúc có đứa bạn rủ Kha Dục đi đánh bida, bàn bida nằm ở một chỗ cách khu nghỉ ít xa, thấy Kha Dục lắc đầu với người kia, Lâm Hỉ Triêu bèn đẩy cậu.

"Cậu đi nhanh đi kìa, tôi muốn chơi một mình."

Kha Dục đành xoa nhẹ đầu cô rồi đứng dậy đi qua bàn bida, nói mấy câu với tên con trai vừa nãy dẫn họ vào.

Tên này đang ôm bạn gái mình, nghe bảo thì vỗ vai bạn gái, cô gái đó liền đi tới chỗ Lâm Hỉ Triêu.

Kha Dục cầm lấy cây gậy bida ở cạnh và cũng thôi dán mắt về phía bên đó.

Lúc cô gái mới vừa lại ngồi, tâm lý Lâm Hỉ Triêu vẫn còn hơi chút kháng cự.

Không vì điều gì khác, giờ chỉ cần bước vào một môi trường xa lạ có dính dáng đến Kha Dục là theo bản năng, cô bắt đầu chống đối và thấy đầy mâu thuẫn.

Nhưng cô gái này ăn nói rất thú vị, và cả nét tính xởi lởi, rộng rãi cũng khá giống với Từ Viện Viện.

Chủ đề câu chuyện mà cô gái khơi gợi cũng chỉ xoay quanh bọn học sinh, hoàn toàn không đề cập gì tới đám Kha Dục cả.

Nói một hồi, cô gái hỏi cô: "Cậu muốn lên lầu chơi không, trên lầu có hai con mèo chủ ở đây nuôi đấy."

Vừa khéo cô đang muốn rời xa đám người này, vậy là cũng vui vẻ đi theo người ta lên trên.

Lầu hai ít người hơn nhiều, đa số đã tụ tập hết trong phòng karaoke, có tiếng đùa giỡn huyên náo truyền ra khỏi phòng qua cánh cửa đóng chặt.

Cô gái dẫn cô đi tìm mèo, tìm cả buổi trời, sau cùng nghe thấy một tiếng mèo kêu phát ra từ phòng chiếu phim.

Đẩy cửa vào, lại thấy có một chàng trai ngồi trên sô pha, đưa lưng về phía hai người và đang vung vẩy cây cần câu mèo trong tay.

Bên chân chàng trai, hai con mèo Anh lông ngắn nhảy tưng tưng và cứ vồ vào ống quần cậu ta, thi thoảng chúng lại kêu lên những tiếng sốt sắng khe khẽ. Chàng trai bèn bỏ cần câu xuống, thò tay xoa đầu con mèo.

"Hứa Căng Tiêu."

Cô gái gọi tên cậu ta: "Sao có mình cậu trong đây thế?"

Quay qua cùng một gương mặt tươi cười, cậu chàng đẩy chiếc kính mắt nửa viền trên mũi và đáp với giọng hơi bất đắc dĩ: "Mèo quấn tôi mãi, cứ nhào lên nằm trên người tôi thôi."

Lâm Hỉ Triêu thấy cậu chàng này trông quen quen, ngặt nỗi không nhớ ra được là đã gặp ở đâu. Trong lúc nghĩ ngợi, ánh mắt cô tình cờ đụng phải cậu ta, cậu chàng lặng im gật đầu lịch sự chào cô.

Cô gái kéo cô đi qua: "Còn nhiều cần câu mèo không?"

"Tôi tìm được mỗi cái này."

Hứa Căng Tiêu chìa ra cây cần câu mình đang cầm, cô gái nhận rồi đưa cho Lâm Hỉ Triêu.

Cô ngượng ngập nói cảm ơn, định sẽ cầm cần câu đi sờ mèo trước đã, ấy nhưng con mèo đó lại tránh cô, cô sờ nó, nó lại trốn nữa.

Hứa Căng Tiêu cười, ẵm một con qua đặt vào tay cô.

"Nó quen rồi là sẽ cho sờ thôi."

Cô thò ngón tay chọc chọc tai con mèo, hai tai nó lập tức bè ra như đôi cánh máy bay.

Đáng yêu thật.

Lâm Hỉ Triêu giương mắt, nhoẻn môi gật đầu với Hứa Căng Tiêu.

Cô gái chìa tay về Hứa Căng Tiêu, giới thiệu với cô: "Đây là Hứa Căng Tiêu, học giỏi số một trường bọn tớ, đợt này thi Toán cấp tỉnh cậu ấy còn đứng nhất cơ."

"Đâu phải mình tôi." Hứa Căng Tiêu khụ một cái.

"À ha ha." Cô gái cười, "Đứng nhất chung với Kha Dục, đỉnh thì thôi rồi."

Lâm Hỉ Triêu lặng im một thoáng khi nghe tên Kha Dục, đoạn cúi đầu cười cười rồi cũng khen phụ họa.

Hứa Căng Tiêu nghiêng mặt nhìn lướt qua cô.

Cô gái vừa định nói tiếp thì chiếc điện thoại trong túi chợt reo, bắt máy nói được mấy câu lại vội vã đứng dậy.

"Bánh kem tớ đặt cho Cẩu Hề Duy đến rồi, tớ xuống lấy cái đã, lát lên với hai cậu."

Nói xong chạy ngay ra phòng.

Bầu không khí bỗng dưng trở nên thật sượng sùng.

Lâm Hỉ Triêu mím môi, cúi đầu lẳng lặng vuốt ve con mèo.

Suy cho cùng cô đâu quen biết cậu bạn này, tự nhiên cũng không biết nên nói gì mới phải.

Trong một bầu trầm mặc, tiếng nhạc ở phòng karaoke sát vách cứ dội ầm ầm vào tai.

"Cậu lên đây ngồi không?"

Hứa Căng Tiêu đột ngột cất tiếng và vỗ vỗ chiếc sô pha: "Mèo sẽ nhảy lên theo cậu thôi ấy mà."

Cô hơi ngớ ra rồi cũng ngồi lên ghế, tay cầm cần câu mèo lắc qua lại trên chân tạo thành chuỗi tiếng lách cách leng keng. Con mèo nhỏ nhảy phóc lên nhào vào lòng cô.

Móng vuốt mèo cào vào người ngưa ngứa, cô không kìm được tiếng cười.

Hứa Căng Tiêu rướn môi, cũng ẵm một con vào lòng.

Cậu ta hỏi: "Cậu không phải học sinh trường thực nghiệm à?"

"Không, tôi học trường số 1."

"Trường số 1 thì tốt quá rồi, cũng khó vào nữa, điểm chuẩn cũng cao hơn trường thực nghiệm nhiều."

"Tôi là học sinh chuyển trường." Cô nói bình thản, "Lúc trước tôi học trường số 2."

Hứa Căng Tiêu gục gặc, đoạn chần chừ mở lời: "Học kỳ sau chắc là tôi... cũng chuyển sang trường cậu."

Cô nhìn qua, đối diện với khuôn mặt cười điềm đạm của cậu ta: "Trường tôi đang chiêu mộ mấy học sinh xuất sắc ở các trường khác về, ra điều kiện hấp dẫn lắm."

Cậu ta sờ chóp mũi, trông vẻ như ngại ngùng.

"Biết là hơi phiền, nhưng cậu kể tôi nghe tình hình cụ thể bên trường cậu được không?"

Lâm Hỉ Triêu chớp mắt, nhẹ nhàng gật đầu.

Thế rồi hai người vừa vuốt lông mèo vừa nói câu được câu chăng về mấy chuyện ở trường học.

Đa phần là cô nói, còn cậu ta ngồi yên lặng nghe chuyên chú, lâu lâu sẽ đưa ra một câu hồi đáp rất súc tích mỗi khi cô nói đến những chỗ quan trọng, cũng như biết cách tiếp lời kịp thời để cuộc đối thoại không đi vào ngõ cụt và rồi nhanh nhẹn tung ra chủ đề kế tiếp.

Ừ thì, cô thấy khá dễ chịu khi trò chuyện với cậu ta.

Khác với đại đa số những học sinh ưu tú mà Lâm Hỉ Triêu từng tiếp xúc, cậu chàng này lại là kiểu người khiêm tốn và dễ bị ngại, rất chừng mực và luôn luôn lễ độ.

Chỉ sau một buổi nói chuyện ngắn ngủi, thiện cảm của Lâm Hỉ Triêu dành cho cậu ta tăng lên vùn vụt.

Để cho tới cuối, chính cô cũng chủ động tìm chuyện để nói, cặp mắt hạnh híp lại và thậm chí còn thả luôn con mèo trong lòng đi.

Phát xong cú cuối cùng trên bàn bida, Kha Dục chán ngán đứng dậy rút điếu thuốc lá trong bao bỏ vào miệng ngậm. Trong lúc mò tìm cái bật lửa, cậu nghía qua khu nghỉ ngơi, chẳng thấy Lâm Hỉ Triêu đâu nữa.

Cẩu Hề Duy đưa bật lửa cho cậu, cậu nghiêng đầu, vừa châm lửa vừa hỏi: "Bồ mày đâu rồi?"

Cẩu Hề Duy lia mắt sang khu nghỉ mới sực nhớ, ngoái đầu nhìn ra sảnh thì bắt gặp bạn gái mình đang đi từ ngoài cửa vào với cái bánh kem trên tay.

Cậu ta bèn đi ra hỏi.

Kha Dục nghe thấy cô gái đó trả lời: "Đang chơi với mèo trên lầu ấy."

Cậu đặt bật lửa xuống bàn, kẹp điếu thuốc ở tay rồi đi lên lầu hai.

Chân bước lên từng bậc thang, tay trượt theo đường tay vịn, cậu lấy điện thoại ra tính gọi cho cô. Lượt chuông thứ nhất reo hết, không ai bắt máy. Xoay xoay cái điện thoại, cậu đã lên tới lầu hai.

Nghe tiếng hát như bò rống vịt kêu lọt ra từ phòng karaoke, cậu hơi nhíu mày, không định tới gần chỗ đó mà chuyển hướng sang một phòng khác. Phòng chiếu phim, cửa mở, có tiếng Lâm Hỉ Triêu cười khúc khích.

Cậu sải bước vào trong, tính tìm đồ gì để dập thiếu thuốc, song vừa ngước mắt, tay cậu chợt khựng lại.

"Chậc."

Phiền thật.

(còn tiếp) 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...