Lan Phong kì thực vẫn muốn ngủ chung với Mật tỷ tỷ như trước kia, hắn trước khi ngủ nhất định sẽ sờ sờ liếm liếm đôi vú ngọt mềm ngon miệng của Mật tỷ tỷ, sau đó chui vào trong áo lót, ngậm lấy hai hạt đậu đi ngủ suốt một đêm. Chờ tới sáng hôm sau sẽ được Mật tỷ nhi an ủi tiểu côn đến tỉnh lại, dù có muốn xuống giường thế nào cũng không được.
Chỉ là hiện tại hai người bọn họ tuổi tác đã lớn, không thích hợp lại ở cùng một chỗ, Lan Phong không khỏi thương tâm, Mật tỷ nhi thấy vậy nên cũng thường xuyên chạy đến viện của Lan Phong chơi với hắn.
Bọn hạ nhân hầu hạ đều biết tiểu thiếu gia mới ngủ dậy tính khí sẽ thất thường cho nên không ai dám lại đánh thức hắn dậy, mặc dù Lan Phong lúc mới tỉnh cũng phải mất một lúc lâu mới bắt đầu nóng nảy, nhưng chung quy buổi sáng không ai dám hầu hạ trước mặt hắn, bọn họ sợ thiếu gia lên cơn sẽ liên lụy đến mình.
Chỉ có Mật Y tiểu thư gọi tiểu thiếu gia dậy mới không bị hắn mắng, cũng chỉ có Mật Y tiểu thư gọi tiểu thiếu gia dậy mới có thể làm hắn sảng khoái tâm tình.
Sáng sớm hôm nay Mật tỷ nhi cũng qua thăm Lan Phong, thấy nô bộc Nhất Mộc sốt ruột đi tới đi lui trong sân, hắn vò đầu bứt tai, đứng trước cửa phòng nhưng lại chần chừ mãi.
Nàng tiến lên hỏi: "Có chuyện gì mà ngươi sốt sắng vậy?"
Nhất Mộc thấy Mật Y đến liền vui vẻ nói: "Mật Y tiểu thư! Cuối cùng người cũng tới, thật tốt quá! Lão gia phân phó buổi trưa hôm nay chuẩn bị cho thiếu gia bái phỏng một vị bằng hữu, nhưng thiếu gia giờ này vẫn chưa tỉnh, ta đang lo nếu đợi thêm lúc nữa thì sẽ muộn mất, Mật Y tiểu thư, người mau vào đánh thức thiếu gia đi."
Mật tỷ nhi nghe xong liền vội vàng vào phòng, Nhất Mộc thở dài nhẹ nhõm một hơi, may mắn cho hắn tránh được một kiếp nạn.
Mật Y xốc lên mành trướng trước giường, chỉ thấy Lan Phong co tay duỗi chân nằm ngửa ở trên giường, dưới thân hắn đắp một cái chăn mỏng, bên dưới như có gì đó hơi hơi củng lên.
Mật Y vừa nhìn liền biết đó là Lan Phong nghẹn nước tiểu, bởi khi còn bé nàng vẫn ngủ cùng hắn, nửa đêm không cẩn thận đụng tới một cây gậy thịt dựng thẳng lên. Nàng thử chạm vào gậy thịt thế nhưng còn thấy nó chảy nước, sau đó Lan Phong đái dầm, lúc này nàng mới biết hóa ra cây gậy nhỏ lúc muốn đi tiểu liền sẽ biến thành cây gậy lớn như vậy.
Tiến đến vỗ nhẹ Lan Phong, Mật Y ôn nhu dỗ dành hắn: "Lan đệ ngoan ngoan, mau xuống giường đi tiểu." Lan Phong nghe tiếng Mật tỷ nhi liền hơi mở mắt ôm đùi nàng làm nũng: "Ưm ~ Mật tỷ tỷ bế Lan Phong đi tiểu được không?"
"Lan đệ ngốc quá, tỷ tỷ hiện giờ không bế nổi đệ nữa rồi."
Mấy năm trước ngủ cùng Mật Y Lan Phong không cho hạ nhân hầu bên cạnh, khi đó vú em của hắn thân mình không khỏe cho nên cũng không có đi theo, Lan Phong 6 tuổi nửa đêm mắc tiểu, lúc đó cũng là Mật tỷ nhi thức dậy bế hắn đi giải quyết.
Khi đó vẫn là một cậu nhóc mềm mại nhỏ nhắn cho nên đương nhiên Mật Y có thể bế hắn lên, bây giờ hắn đã lớn thành cậu thiếu niên choai choai, làm sao Mật Y có thể nâng lên nổi.
Thấy Lan Phong vẫn chôn đầu trong lòng ngực nàng bất động, Mật tỷ nhi biết hắn đây là bắt đầu dở chứng. Hắn muốn được nàng dỗ dành, cho nên Mật tỷ nhi cũng đành phải đem ấm trà trong phòng lấy tới, nàng ôm Lan Phong tới gần mép giường một chút rồi thay hắn cởi quần, cạp quần mới xả đến vòng eo, tiểu gậy thịt đã lập tức nhảy vọt ra.
Mật Y mở nắp ấm trà, nắm lấy gậy thịt nhỏ của Lan Phong nhắm ngay miệng bình thuần thục xi tiểu. Một dòng nước vàng nhạt bắn ra, va vào thành ấm tạo ra tiếng kêu róc rách.
Gậy thịt phun nước tiểu xong lại biến thành gậy nhỏ mềm nhũn, còn may Mật Y sớm đã đem ấm trà dí lại gần, bằng không mấy giọt cuối cùng nếu bị hắn vẩy lên quần áo sẽ bẩn mất. Cất ấm trà lên bàn, Mật tỷ nhi lấy khăn tay lau khô chút nước tiểu còn sót lại trên con chim nhỏ.
Lan Phong lúc này vẫn cứ ngủ đến mơ mơ màng màng, hắn chỉ biết chỗ kia bị sờ thật thoải mái, Mật tỷ tỷ vuốt vuốt vài cái làm hắn lại cứng lên, cây gậy nhỏ biến thành cây gậy thịt.
Khăn tay của Mật Y vừa vặn bao kín hết đầu khấc, Lan Phong nhắm mắt lại, cong lưng đâm thẳng hướng lên trên, Mật Y đang tỉ mỉ chà lau bị hắn đâm mãi vẫn không lau xong nổi.
"Lan đệ đừng vội mà, để tỷ tỷ lau khô chỗ này trước đã."
Lan Phong kéo ra một bên vạt áo Mật tỷ tỷ, hắn cách một tầng áo lót mà dò lưỡi liếm lên. Hôm nay nàng mặc áo lót màu hồng cánh sen, bị Lan Phong liếm một cái đã ướt nhẹp, lộ ra đỉnh hạt đậu đứng thẳng giữa mấy đóa hoa được thêu trên ngực trái.
Lan Phong ngủ đến mơ hồ chỉ biết cách vải liếm loạn, nước miếng chảy xuôi rơi xuống từ trên vạt áo, Mật tỷ nhi sợ hắn liếm ướt cả áo ngoài cho nên vội đem dây lưng còn đeo trên eo cởi ra.
Nàng ôm đầu Lan Phong, tự mình lột đi áo lót rồi nâng một bên núm vú mềm nộn hướng vào trong miệng hắn. Bầu ngực thiếu nữ hơi phồng lên, trắng bạch như tuyết, trên đỉnh hồng anh phấn phấn nộn nộn, từ khi còn bé ngủ cùng nhau, Lan Phong buổi sáng tỉnh lại đều phải mút vú Mật Y tỷ.
Trong nhà chỉ có mình hắn là con trai, khó tránh khỏi nuông chiều cho nên lên 6 tuổi Lan Phong vẫn chưa bỏ thói quen bú ti mẹ. Lúc ấy bà vú thân thể không thoải mái cho nên không thể theo hầu, chỉ có thể tìm riêng cho hắn một cái núm vú cao su nghe nói xuất xứ từ Tây Dương.
Nhưng mà núm vú cao su một lần cũng chưa dùng qua, mọi người đều cho rằng Lan Phong đã bỏ được thói quen cũ, ai ngờ thì ra mỗi buổi sáng hắn đều bú lấy hạt đậu nhỏ của Mật tỷ nhi.
Khi đó Mật Y mới tám tuổi, hai luồng trước ngực vẫn chưa có trưởng thành, Lan Phong lại một mực muốn bú không buông. Tiểu hài nhi không biết khống chế lực đạo mà dùng hàm răng day nó, hai hạt đậu bị cắn đến khi sưng đỏ trầy da, Mật Y lúc tắm chỉ cần chạm vào nước là sẽ nổi lên đau xót.
Mật tỷ nhi bị hắn cắn đau cũng cố chịu , nàng đau lòng hắn ở chỗ này lẻ loi một mình, cha mẹ đều không ở bên người, ngược lại đối xử với hắn càng tốt hơn, chỉ cần muốn cái gì nàng cũng đều đồng ý, từ đó Lan Phong trở nên càng dính nàng.
"Ưm ~ ngực của Mật tỷ tỷ thơm quá." Lan Phong tựa như trẻ con bú sữa, ăn hết bên này lại đổi tới bên kia, bên vú còn lại của Mật Y cũng bị tay hắn cọ xát đến dựng thẳng. Lan Phong há miệng nuốt lấy toàn bộ bầu vú, có đôi khi Mật Y cảm giác hình như đầu hạt đậu đụng phải yết hầu của hắn rồi cũng nên.
Chỉ ăn thôi dường như còn chưa đủ, Lan Phong dùng sức cắn lên quầng hoa của Mật Y, đầu lưỡi ở trong miệng loạn mút, Mật tỷ nhi sợ hắn sặc, nàng xoa lưng hắn nhỏ giọng dỗ dành: "Lan đệ chậm thôi, chậm một chút lại là được."
Lan Phong được Mật tỷ nhi đút vú ăn đến tỉnh ngủ, hắn nhả ra một bên ngực nàng, nhìn đến xung quanh quầng vú bị cắn ra một vòng dấu răng lại đau lòng vươn đầu lưỡi liếm, liếm cho đến khi đầu hạt nhũ lại bắt đầu cứng lên.
Mật tỷ nhi lo hắn trễ giờ nên nhỏ giọng nhắc nhở: "Lan đệ mau mau lên, sắp muộn mất rồi đó." Lan Phong nghe xong vẫn cố chấp liếm mút thêm vài cái rồi mới lăn xuống từ trên người nàng.
Lại nói đến Mật tỷ nhi, mái tóc mới búi gọn gàng từ buổi sáng hơi rũ xuống, áo lót nửa xốc lên lộ ra hai hạt đậu sưng cứng hồng hồng, trên một bên ngực còn lưu lại dấu răng, một bên ngực kia vẫn còn dây nước miếng, treo ở đỉnh nhũ sáng loáng.
Mật Y xoay người sang chỗ khác muốn buộc lại áo trong, nhưng vì ban nãy giữ đầu của Lan Phong cho nên hai tay nàng tê rần, buộc mãi vẫn không thắt nút nổi. Lan Phong thấy thế bèn tiến lên giúp nàng thắt dây yếm: "Mật tỷ tỷ, như thế này đã được chưa, có bị chặt quá không?" Lan Phong lo lắng thắt nút chặt quá sẽ đụng tới vết thương trên đầu nhũ tiêm. "Như thế là vừa rồi, cũng không bị quá chặt."
Sửa soạn quần áo xong, Lan Phong giúp Mật tỷ nhi chải vuốt lại đầu tóc.
Mật Y cũng không kêu hạ nhân tiến vào, nàng tự mình giúp Lan Phong rửa mặt chải đầu mặc quần áo, tất cả mọi thứ đều làm rất thuần thục. Lan Phong đứng yên để Mật tỷ nhi vây quanh hắn xoay tới xoay lui, thỉnh thoảng lại chu môi đòi nàng hôn một cái, đánh răng xong muốn hôn, mặc xong quần áo cũng muốn hôn, búi xong tóc lại càng phải hôn.
☘︎ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại Wattpad @milovo164, vote và comment để ủng hộ mình nhé! ☘︎︎
Bạn thấy sao?