Chương 5: Chương 4: Gặp lại, khiêu khích trong văn phòng

Convert: Vespertine

Edit: Thời thiếu phu nhân

Beta: Sam

---

Khi đèn báo số nhảy lên tầng 29 không lâu thì cửa thang máy mở, Quý Văn chỉnh trang lại quần áo rồi bước ra, cô ngẩng đầu nhìn về phía bên tay phải, nơi có một căn phòng với cánh cửa làm từ gỗ đàn xa hoa, ở góc trên cửa có viết CEO OFFICE.

À, vậy thì người đàn ông mà cô nhớ mãi không quên ở trong đó.

Quý Văn rảo bước lại gần: "Tiểu thư, xin chờ một chút!" Phía sau vang lên tiếng nói của ai đó.

Cô nghe được tiếng gọi, quay đầu lại, chỉ thấy một người đàn ông mặc đồng phục bảo vệ đi tới. Anh ta cao 1m8, thuộc kiểu người mi thanh mục tú, rất ưa nhìn.

"Chào anh, trưởng phòng nhân sự bảo tôi lên phòng tổng giám đốc để phỏng vấn." Nghe câu nói của bảo vệ, Quý Văn nhanh chóng đoán được chuyện gì nên cô lên tiếng giải thích trước, một đôi mắt hạnh dạt dào ý cười.

Sau đó, bảo vệ nghi hoặc nhìn cô thêm vài lần nữa, rồi nói: "Vậy thì cô vào đi."

[Cốc cốc cốc ~ Cốc cốc cốc ~] Ngón tay dài mảnh khảnh, non mịn của cô hơi thu gọn lại và gõ lên cửa theo tiết tấu.

"Vào đi." Một giọng nói trầm thấp truyền đến tai Quý Văn.

Ba năm xa cách, cuối cùng cũng được gặp anh, lại một lần nữa nghe được âm thanh quen thuộc tựa như độc dược trí mạng... đến mức Quý Văn cảm thấy con nai trong lòng đang chạy loạn lên.

Cô hít một hơi thật sâu, vươn tay đẩy cửa.

Giày cao gót va chạm với nền gạch vang lên một chuỗi âm thanh thanh thúy, nhưng khi đi cô giẫm lên chiếc thảm màu nâu cao quý lại yên tĩnh lạ kỳ.

Ba năm, cuối cùng Quý Văn cũng nhìn thấy được người đàn ông mà cô luôn mong nhớ bấy lâu nay. Chiếc áo sơ mi màu xanh đen che đi thân hình lực lưỡng nam tính của anh. Sau lưng là cửa kính sát đất, từ đây, ánh nắng vàng xuyên đến và len lỏi qua khe hở của rèm cửa, chiếu lên vai anh, hình thành nên một tầng hào quang, xẹt qua sườn mặt với những đường cong đầy cương nghị của người đàn ông này.

Ya ~ người đàn ông này càng ngày càng có hương vị. Tiến lại gần hơn, Quý Văn càng thêm khẳng định lần trở về này là một quyết định vô cùng chính xác.

Nhưng anh rất lạnh nhạt, cúi đầu nhìn sấp văn kiện trong tay, căn bản là... không rảnh ngẩng đầu.

Quý Văn lẳng lặng đứng đối diện bàn làm việc, mắt hạnh đánh giá căn phòng. Tất cả đều là tố sắc và gam màu lạnh, bày trí theo phong cách châu Âu.

Ngay cả một chậu hoa nhỏ cũng không có, sau này nhất định phải mua cho anh mấy chậu đặt trên bàn làm việc, Quý Văn lấy tư thái của một nữ chủ nhân mà suy tính, thậm chí là tìm cách trang trí lại căn phòng lạnh băng của anh thế nào.

Vài phút trôi qua, người đàn ông kia vẫn vùi đầu xem tư liệu, Quý Văn kiệm lời một hồi rồi cười nhạt:

"Tổng giám đốc, Linda bên bộ nhân sự bảo tôi lên đây phỏng vấn."

Phó Thần An đang nghiêm túc nghiên cứu báo cáo theo quý, nghe thấy tiếng cô, anh lập tức ngẩng đầu, đúng lúc đối mặt với khuôn mặt tươi tắn của cô.

Trong nháy mắt, nội tâm của anh trở nên kích động. Người con gái trước mắt, khuôn mặt hạt dưa, tinh xảo mị hoặc, mắt hạnh long lanh ánh nước, cùng với thanh âm, còn có cơ thể mà anh vuốt ve qua vô số lần. Cớ sao lại... Đáng chết... Giống y hệt người phụ nữ đã chạy trốn kia.

Phó Thần An cúi đầu ra vẻ bình tĩnh, giấu đi vẻ mặt kinh ngạc mãn nhãn và... cả sự kích động trong tận tâm hồn.

"Ừ... Mang sơ yếu lý lịch lại đây!" Giọng anh trầm trầm.

Quý Văn kiềm chế nội tâm đang mừng như điên của mình, cô mỉm cười, rút bản sơ yếu lý lịch trong túi tài liệu, tiến lên một bước, khom lưng đưa nó đến tay anh.

Đôi mắt sâu hun hút đảo qua cổ áo sơ mi của Quý Văn, hạ thấp một chút là bộ ngực sữa đầy đặn. Sau đó, anh mới đưa tay tiếp nhận tập giấy, không chút để ý, nói rằng: "Ngồi!"

Mắt đen chăm chú nhìn vào tấm ảnh trên giấy và cái tên làm anh thần hồn đều điên đảo bao lâu nay ----- Quý Văn!

Hừ! Quả nhiên là cô ấy, anh nhìn những dòng chữ về lý lịch xuất sắc của cô. Hóa ra là chạy đến Tây Ban Nha, khó trách, lúc ấy anh chạy đến nước Mĩ rồi Canada, mọi ngóc ngách đều không tìm được cô.

Thời điểm hai người còn ở bên nhau, cô từng nói rằng cô thích Canada. Cho nên sau khi hai người vừa mới chia tay, toàn bộ tin tức về cô đều biến mất, anh đến Canada mấy lần, nhờ vả bao nhiêu mối quan hệ cũng không tìm được bất cứ thông tin gì.

Bây giờ thì sao? Cô cố tình xuất hiện trước mặt anh, rốt cuộc là muốn thế nào đây?

Phó Thần An xếp gọn bản lý lịch, ánh mắt dừng trên khuôn mặt nhỏ tinh xảo của Quý Văn. So với ba năm trước, bây giờ cô thành thục hơn, nhất cử nhất động như đóa hoa anh túc đẹp mê người.

"Với năng lực của cô Quý, vì sao lại hạ thấp thân phận đi làm thư ký cho tổng giám đốc?" Phó Thần An nghiền ngẫm.

"Bởi vì thích!" Đôi môi đỏ mở rồi lại khép, lông mi dài cong vút lên, như hai thanh quạt nhỏ, nhẹ nhàng vỗ. Mắt hạnh không ngừng phóng ra tia điện hướng đến người đàn ông.

Trong lòng Phó Thần An lộp bộp từng đợt, người phụ nữ này, rốt cuộc là muốn chơi trò gì đây?

"Thích cái gì?" Anh cất giọng lạnh lùng.

Phó Thần An không dám tự mình đa tình nữa, năm đó yêu sâu đậm như vậy, cô lại đột ngột nói chia tay rồi dứt khoát rời đi. Mà hiện giờ, chỉ một câu "Bởi vì thích" cũng đủ làm mỗi tấc thịt trên người anh bắt đầu rồi loạn.

"Đương nhiên là thích công việc thư ký của tổng giám đốc." Quý Văn sung sướng cười, một nụ cười giảo hoạt. Đôi mắt hạnh nhìn như không để ý nhưng thật ra cô đang quan sát biểu tình của anh. À ~ xem ra... người đàn ông này vẫn còn tình cảm với cô.

Đột nhiên Quý Văn đứng dậy, đôi giày cao gót giẫm lên thảm, xoắn eo thon nhỏ mảnh khảnh, trên mặt cô là nụ cười nhạt nhưng yêu mị, chậm rãi bước lại gần anh.

Phó Thần An liếc nhìn người phụ nữ yêu tinh, duy trì tư thế cũ, đôi tay đặt trên bàn, sắc mặt hờ hững, môi mỏng khẩn trương nhấp lại.

Quý Văn dừng bước ở phía sau anh, nhếch môi, một tay đặt lên bờ vai dày rộng, bàn tay khác lại phủ lên bàn tay đang đặt trên bàn của anh, khom lưng.

Mắt hạnh tràn ngập ý cười mà nghiêng đầu nhìn vẻ mặt của người đàn ông. Cô cúi người, bộ ngực sữa nặng trĩu ở phía trước cứ như vậy đè lên lưng và cánh tay anh.

Mọi việc xảy ra quá đột ngột, xúc cảm quen thuộc làm anh cuồng loạn không thôi. Nơi cổ áo phẳng phiu là yết hầu đang nhấp nhô không ngừng.

Trước tiên, khi chưa rõ ràng về ý đồ của Quý Văn, anh cần phải có tự chủ bản thân, ngăn cản mình đắm chìm trong sự dụ hoặc sắc đẹp.

Sau đó, ngón tay mảnh khảnh tiếp tục dọc theo bả vai rắn chắc của anh, chậm rãi hướng lên trên, khẽ vuốt qua vùng cổ mẫn cảm, cuối cùng là dừng ở vành tai, vuốt ve một cách nhẹ nhàng.

Bàn tay khác, lại xâm nhập vào lòng bàn tay anh, để hai mu bàn tay tựa sát vào nhau.

"Tổng giám đốc ~" Âm thanh yêu mị của Quý Văn vờn bên tai anh, cô, thật đáng chết, cô còn phà hơi vào da anh nữa.

Phó Thần An cảm nhận rõ ràng sự nóng lên của bên dưới, em trai của anh, không biết cố gắng đã bắt đầu ngẩng lên. Nhưng Phó Thần An là ai? Là người được xưng là "Ninja rùa", khả năng kiềm chế cao hơn người, vẫn vân đạm phong khinh như cũ.*

(*)Vân đạm phong khinh (云淡风轻): thờ ơ, lạnh nhạt, bình thản, không màng đến điều gì khác, tựa như gió nhẹ mây hờ hừng trôi. Cre: Vườn hoa của Bạch Trà.

Anh nói: "Chẳng lẽ trước kia ở nước ngoài, cô Quý làm thư ký như vậy ư? Nếu là vậy thì e rằng cô không hợp với vị trí thư ký tổng giám đốc Thịnh Đầu."

Cố gắng kiềm chế sự xao động của bản thân, Phó Thần An đẩy người phụ nữ đang dựa vào ghế của mình. Nhưng mà Quý Văn sao có thể bị tống cổ dễ dàng như vậy được, vừa mới bị đẩy ra, thì giây lát sau đã nắm bắt cơ hội và ngồi lên đùi anh, vòng tay ngó sen đặt phía sau cổ Phó Thần An.

"Cô! Đứng lên!" Sắc mặt Phó Thần An trở nên thâm trầm, gầm nhẹ, đôi tay dừng lại ở eo cô, ý định đẩy người phụ nữ ra.

"Em không muốn. Em phải nắm được vị trí thư ký này." Quý Văn nói khá nhiều, đôi mắt tròn xoe giận dữ trừng anh.

"Quý Văn!" Ba năm xa cách, đây là lần đầu tiên anh nói ra cái tên mà mình vẫn luôn nhớ kỹ trong lòng, vì tức giận trước trò của cô. Đáng nói là, giọng điệu lạnh như băng nhưng vẫn mang theo sự phẫn nộ.

"Đây là công việc, chú ý hình tượng!" Phó Thần An lạnh mặt, giận dữ trong lòng vơi bớt một nửa.

Vừa dứt lời, Quý Văn nhanh chóng ôm chặt anh, hôn lên tai anh, một nụ hôn ngập tràn sắc tình. Đôi bồng đào cố tình đè ép phía trước người anh.

Nhìn sắc mặt xanh mét của anh, bỗng dưng Quý Văn cảm thấy sảng khoái. Cô chỉnh sửa lại tóc, dịu dàng nói: "Tổng giám đốc, mong ngài bình tĩnh xem xét, với lý lịch tôi hoàn toàn có thể đảm nhậm chức vụ thư ký của ngài. Hy vọng ngài xem xét kỹ, đừng để tôi chờ lâu quá nhé ~"

Nói xong lại bắn tia điện về phía anh, đứng dậy ngay trước mặt anh, cố ý luồn tay vào trong áo chỉnh lại áo ngực bị lệch vì cọ xát.

Hàm răng khẽ cắn môi dưới, động tác thong thả, miệng nhỏ cố ý phát ra âm thanh, ưm ~ ... thật lớn... thật mềm...

Phó Thần An ở phía đối diện, hung hăng áp xuống ánh mắt tình dục. Nhưng phía dưới bàn, em trai lại đang kêu gào, quần tây nhô lên một túp lều nhỏ.

Quý Văn đoán được tình huống của anh, bỗng nhiên vui vẻ, hoàn toàn khác biệt với yêu tinh nhỏ lớn mật, gợi cảm vừa rồi.

Nhìn cánh cửa đóng lại lần nữa, Phó Thần An nằm liệt cả người trên ghế. Ở vùng ngực cứng rắn, phần lưng, dường như vẫn còn lưu lại xúc cảm mềm mại cô mang đến, duỗi tay sờ sờ bàn tay được cô hôn lên.

Em trai đang sưng to, một hồi lâu, Phó Thần An mới khôi phục lại tinh thần. Quý Văn ~ thật sự đã quay về, hơn nữa... còn con m* nó gợi cảm và mê người so với trước kia.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...