Mình bắt đầu edit lại bộ này nha, mình rảnh thì 1c/1 ngày k thì 1c/2 ngày. Bộ này cũng dài (>100c) bạn nào có hứng thú edit cùng mình thì cmt bên dưới 👇 hoặc chủ động ib nha.
014. Chữ viết
Trần Thù Quan tới phòng thí nghiệm, mở bút ký mà Mạnh Sơ đánh rơi ra , mặt trên viết cái gì, nghĩ nghĩ, lại xé tờ giấy kia, sau đó giao cho Diệp Hân.
Dặn dò Diệp Hân một câu, “Hôm nay vẫn đưa cho Mạnh Sơ.”
Mạnh Sơ có lẽ là có chứng tổng hợp sợ hãi Trần Thù Quan , nhìn thấy người và việc liên quan đến anh đều nhịn không được nhút nhát.
Cũng may sau khi Diệp Hân gõ cửa ký túc xá của cô xong , chỉ đưa quyển vở mà cô rơi trước đó thôi, cô không khỏi nhẹ nhàng thở ra.
Nhưng mà thực mau cô liền phát hiện không thích hợp, vở bị người xé đi một tờ, người viết chữ bút lực quá nặng, thậm chí trang sau còn mơ hồ ấn ‘ sau 8 giờ, chung cư giáo viên 209’.
Khẳng định là chữ viết của Trần Thù Quan không thể nghi ngờ.
Mặt Mạnh Sơ thoáng chốc tái nhợt, hoảng sợ vạn phần đột nhiên ngẩng đầu, thiếu chút quăng vở ra ngoài.
Có lẽ là biểu tình trên mặt Mạnh Sơ quá mức làm cho người ta sợ hãi, Triệu Thiển cũng phát giác côdị thường, “Sơ Sơ, cậu làm sao vậy?”
Mạnh Sơ nghe nói lắc lắc đầu, “Không có việc gì, mới vừa có con sâu bám lên người mình thôi.”
Trần Thù Quan đến tột cùng là có ý gì? Mạnh Sơ cho rằng có lẽ mình vẫn rõ ràng chút.
Đây là sau khi sống lại cô cân nhắc một tháng mới ra kết luận.
Trần Thù Quan là một người kiêu ngạo như vậy, cũng không biết có biết hay không, thất bại là cái gì, chỉ sợ càng không chấp nhận được người khác từ chối anh.
Mà đời trước, lại là Mạnh Sơ thật thật tại tại đơn phương mà tuyên bố chia tay, vứt bỏ anh.
Anh có lẽ coi cô là một từ vết trong sinh mệnh, tưởng hoàn toàn hủy diệt, cũng chỉ có thể hủy diệt.
Hiện giờ, đây là dưới tình huống anh không tổn hại tự tôn, để anh tự mình làm lựa chọn mà?
Trời biết nếu cô từ chối trước, anh sẽ như thế nào đối với cô?
Ai cũng không thể lý giải Mạnh Sơ bất đắc dĩ cùng tuyệt vọng, bao gồm Mạnh Nguyên Nam và Chu Thanh ở Giang Thành xa xôi.
Nhớ tới đời trước hai người vì cô gần như bi thương đến đầu bạc trong một đêm, sau lại cô liềnthảm thiết mà tự tuyệt như vậy , bọn họ lại nên như thế nào tự xử.
Mạnh Sơ sợ đau nhất, trước khi chết cảm giác ngũ tạng lục phủ bị tễ toái lại vẫn có ký ức, kích thích mẫn cảm thần kinh của cô, từng đợt thổi quét mà đến.
Trong toilet nhỏ hẹp của ký túc xá, cô gái nhỏ ngồi ôm đầu gối, cắn môi thương tâm muốn khóc ra tiếng.
Nàng đi đến tiệm thuốc, trong túi bỏ một hộp đồ vật, mang khẩu trang gõ cửa phòng 209 .
Người đàn ông mở cửa, nhìn thấy cô gái lén lút, giống như ăn trộm ngoài cửa , ánh mắt dưới thấu kính phức tạp mà thâm trầm, hình như có kinh, có mấy phần không thể thấy hỉ, càng nhiều lại là tiếc hận.
Tháng mười hai ở thành phố, đã thực lạnh, cô gái ăn mặc thực đơn bạc.
Cô vào nhà liền cởi áo khoác, bên trong chỉ mặc váy áo ngắn ôm eo, cơ hồ khom lưng là có thể nhìn đến cảnh đẹp trước ngực cô, cười đến tươi đẹp mà tươi sáng với anh, “Trần giáo sư, thầy thích thân thể của em sao?”
Cô nói trắng ra như vậy , chỉ làm Trần Thù Quan nghĩ tới hai chữ.
Hiến tế.
Thiếu nữ thuần khiết đem thân thể và linh hồn cung phụng cho ác ma, cam tâm tình nguyện.
Anh cũng cười, “Thích.”
Anh đã cho cô lựa chọn, nếu cô không có chú ý hoặc là giả vờ nhìn không tới chữ viết kia, anh liền buông tha cô.
Ác ma không bao nhiêu thiện tâm đối với thiếu nữ gợi nên hứng thú của hắn. Anh tưởng lấy một tháng biến mất của cô gái này, còn có lời nói của những bạn học kia, nhất định sẽ không xuất hiện.
Chính là, cô đúng hẹn mà đến.
Đôi cánh màu đen của ác ma đang bay vút lên, kêu gào muốn nạp cô vào dưới thân.
Thiếu nữ nhìn như làm lựa chọn sai lầm , ác ma cũng đã đoán sai kết cục.
Bạn thấy sao?