015. Khăn giấy
Trần Thù Quan không có hỏi vì sao cô gái này lại đi tới đi lui, vì sao lại giữ lời hẹn, có lẽ, anh cũng không để ý lắm.
Mặc dù anh phải lo lắng suy nghĩ, nhưng tư tưởng của một con mồi nhỏ với anh mà nói lại có bao nhiêu quan trọng chứ?
Con mồi, có lẽ có quyền lên tiếng, mà có nghe hay không, lại quyết định bởi thợ săn.
Anh bắt đầu lột đi quần áo ít ỏi trên người cô, tựa như đối mặt dụng cụ tinh vi nhất, cẩn thận trước sau như một mà không qua loa.
Chầm chậm, không chút hoang mang, ánh đèn trong nhà rất sáng, mặt cô gái nhỏ cũng thực hồng.
Lúc tay anh đụng vào thứ che đậy duy nhất trên người Mạnh Sơ, rốt cuộc cô cũng lộ ra cảm xúc thẹn thùng, duỗi tay cản lại.
Anh bước tới như một vị thần, nhân từ cúi người, nắm lấy tay cô, mê hoặc cô: "Ngoan, lấy tay ra, cho tôi xem."
Mảnh vải dệt cuối cùng rơi xuống, nụ hoa giữa hai chân thiếu nữ không có bất luận cái gì che đậy, phiếm thịt non nớt, hồng nhạt, liền lông c* đều là lác đác lưa thưa, cơ hồ nhìn không thấy mấy sợi.
Lòng bồn chồn xao động bất an, có chút muốn ăn.
Xương cột sống sau lưng Trần Thù Quan giống bị người kéo lấy, anh híp mắt, ổn định hơi thở rối loạn.
Đột nhiên cúi đầu ôm chặt cô, hàm dưới để trên vai cô, "Đi tắm trước, nhé?"
Một tháng không gặp, tựa hồ biến thành mùi hương trái cây, ngọt đến phát nị.
Trần Thù Quan kiên nhẫn chờ cô gái nhỏ cọ tới cọ lui, thật lâu mới ngượng ngùng xuất hiện ở cửa phòng ngủ , trên người trần trụi như cũ, không hề mặc gì, kiều kiều ướt át, giống gốc cây tươi mới trên ngọn núi.
Anh bỏ quyển sách trên tay xuống, vẫy vẫy tay với cô: "Lại đây."
Thiếu nữ đến gần bị anh ôm vào trong ngực, lúc này anh mới phát hiện, sợi tóc của cô gái còn chưa khô, phần đuôi còn dính mấy mảnh trắng khả nghi, khăn giấy?
Trần Thù Quan ngoài ý muốn không có tỏ vẻ ra chán ghét, ngược lại cẩn thận gỡ ra giúp cô, đáy mắt cất giấu hài hước, "Sao vậy, trốn tránh ăn vụng giấy?"
Trong lòng Mạnh Sơ âm thầm lẩm bẩm, lấy trình độ ở sạch của anh, ai dám dùng khăn lông của anh, chỉ có thể lấy giấy thay thế.
Anh kinh ngạc rốt cuộc cô có mùi hương gì, rõ ràng cô tắm xong, sữa tắm trên người giống thứ anh dùng, lực ảnh hưởng quanh quẩn chóp mũi anh không giảm còn tăng.
Anh ôm lấy cô trở mình.
"Đừng, từ từ..." Cô gái nhỏ cũng không biết đâu ra sức lực lớn như vậy, thế nhưng thừa lúc anh chưa chuẩn bị tránh thoát từ dưới thân anh, nhảy xuống giường, tìm kiếm gì đó từ áo khoác trên sopha.
Vị trí này của cô, vừa đúng tầm mắt của người đàn ông, cả người Trần Thù Quan đều đắm chìm trong tư thế khom lưng dẩu mông của cô. Nhục huyệt nhỏ xinh cùng với nếp uốn gắt gao bọc hậu đình, hoàn toàn bại lộ dưới mắt người đàn ông.
Mạnh Sơ cuối cùng cũng tìm được đồ vật, muốn nâng người lên, bỗng cảm thấy giác trên lưng chợt nặng, người đàn ông không biết khi nào đi theo áp lên tới, hôn dọc theo phần lưng trần trụi cô, cắn vành tai cô nói: "Không cần lộn xộn, lát chúng ta sẽ trở lên giường."
Mạnh Sơ vội cầm hộp đồ vật trong tay đưa cho anh, "Dùng cái này đi, ngày đó tôi uống thuốc tránh thai khẩn cấp hai lần... Đối với thân thể không tốt."
Bạn thấy sao?