016. Môi lưỡi
Đời trước Mạnh Sơ thích anh, anh chưa bao giờ đề cập bất kỳ biện pháp gì, cô liền lén anh, một mình uống thuốc tránh thai nửa năm, sau đó kinh nguyệt cô hỗn loạn, thường xuyên ra vào bệnh viện, điều chỉnh hơn nửa năm mới khôi phục.
Điều này làm diễn đàn trường luôn truyền tin cô là sinh viên có sinh hoạt không kiềm chế, thông đồng với nhiều thầy giáo trong trường học, thậm chí còn có lời đồn có đứa con riêng.
Ánh mắt Trần Thù Quan rất là quái dị, dường như mới vừa biết được nam nữ giao c*u sẽ dẫn tới kết hợp giữa tinh tử và trứng, do đó việc sáng tạo sinh mệnh này, quả thực là vũ nhục đối với sinh vật học gia trên đầu có quang hoàn như anh.
Anh nhìn chằm chằm hộp trong tay, nhíu mày tự hỏi vài giây, thả lại trên sô pha, "Hôm nay tôi sẽ lộng ở bên ngoài." Đây là không chịu dùng.
Mạnh Sơ do dự.
Anh đã muốn tách cánh hoa cô ra, dương v*t màu tím đen cọ vài cái ở giữa khe thịt nhỏ xinh, vỗ nhẹ mông cô, "Đừng phân tâm, sẽ không làm em mang thai."
Cô cực kỳ lo lắng, không quá phối hợp, anh thấy toàn bộ thân thể cô quỳ ghé vào trên sô pha, cứng còng như cây gỗ, cắn vai cô nói thêm một câu, "Sơ Sơ ngoan, em phải tin tưởng tôi."
Nói hết lời, chính anh cũng ngây ngẩn cả người, thật là không giống lời anh có thể nói ra.
Trần Thù Quan híp mắt nhìn thiếu nữ quỳ sát ở dưới thân mình, tựa như suy tư gì. Nếu cô ngoan ngoãn nghe lời, thì cho cô một ít phần thưởng cũng được.
Chỉ là lời này hiển nhiên không có đạt tới mong muốn của anh, bé con không những chưa thả lỏng nửa phần, không biết vì sao đột nhiên bắt đầu run run giống như càng sợ hãi hơn.
Anh lui về tới chút, thay đổi ngón tay chống lại miệng cánh hoa, đẩy đi vào, hoa kính một tháng không có dị vật thọc vào, lúc này chật hẹp đến lợi hại, tầng tầng mị thịt xô đẩy, muốn đẩy kẻ xâm lấn ra ngoài.
Tiếng nức nở của cô gái, không khoẻ mà giãy giụa, dẫu mông nhỏ trắng nõn , đĩnh hai cánh thịt đào nhi, lung lay, chờ người tới hái.
"Làm sao bị tôi thao nhiều lần như vậy rồi, còn nhỏ như vậy, hửm? Chỉ vậy đã ăn no?" Ngón tay kia của anh cũng không thâm nhập, cũng chỉ là cọ sát cực nhẹ cực chậm trên vách động mẫn cảm yếu ớt của cô, nhẹ ma, giảo đến khi chỗ kia gợi lên ngứa ý.
Kiều tiếu v* bị người bao vây ở lòng bàn tay từ phía sau, anh dán ở trên lưng cô, động tác tác loạn ở trong thân thể cô cũng không dừng, một tay kia nhẹ vê xoa bóp đầu v* chỉ thoáng nhô ra điểm nhòn nhọn của cô gái.
Thân thể này của cô mới 18 tuổi, chưa hoàn toàn phát dục thành thục, cũng đã như vậy làm đàn ông yêu thích.
Người đàn ông chỉ trêu đùa hai lần, đầu v* ngủ say của cô gái nhỏ liền nở rộ một chút ở trong tay anh, dần dần trưởng thành đóa hoa nhỏ, nở ở giữ ngón tay anh, làm người gấp không chờ nổi muốn nếm thử.
"Tiểu yêu tinh." Anh cứng người, tiếng hít thở thật mạnh dừng ở bên tai cô, ngón tay hoàn toàn dời đi từ trên người cô , vài giây sau, Mạnh Sơ lại nằm trở về trên giường lớn lần nữa.
Cô gái nhỏ trần như nhộng mà nằm liệt giữa màu trắng, hai chân tách ra đến cực hạn, người đàn ông nửa quỳ ở chân tâm cô, nụ hoa trước ngực nổi lên đỏ ửng, hơi phồng lên che đậy huyệt bao thẹn thùng, cất giấu bí mật xuân sắc bên trong.
Trần Thù Quan cúi đầu ngậm lấy tiểu hạt châu trước ngực cô, đầu lưỡi thay phiên khiêu khích hai đầu v* mẫn cảm.
Ngón tay sờ đến chân tâm đẩy ra huyệt thịt kề sát, lộ ra hoa châu mẫn cảm bên trong, cọ xát qua lại, thân thể cô gái vì chịu kích thích mà hơi hơi run lên, thân thể phiếm nhàn nhạt ửng hồng.
Môi ướt át lướt qua một đường, gặm cắn liếm láp từng tấc da thịt bên hông cô, khi dao động đến dưới bụng nhỏ , người đàn ông cau mày dừng lại.
Nhục huyệt mềm mại trong trẻo như nhụy hoa sương mai chọc người trìu mến, anh chỉ sợ mình còn hiểu cấu tạo của nó hơn cô gái, anh nhìn qua mặt cắt của nó thậm chí còn kết cấu bên trong, chưa nói tới chút mỹ cảm nào.
Nhưng cô gái nhỏ này lại không như thế, cô thực sạch sẽ.
Mạnh Sơ lâm vào mê mang bồi hồi, choáng váng nhưng không thể không thừa nhận, công phu trên giường của Trần Thù Quan khá hơn đời trước nhiều, có lẽ là một tháng này anh đi tìm người khác?
Đời trước hai người đều là lần đầu, anh chỉ biết đấu đá lung tung, lại còn thường xuyên, mặc kệ đối mặt học sinh đồng nghiệp là tiên nhân như thế nào, trong lén lút hoàn toàn là dã thú tùy thời có thể động dục , mỗi lần trừ đau ra gần như cảm thụ không đến mặt khác, nhưng cô vì đón ý nói hùa với anh mà chịu đựng nhiều lần.
Cái nhận thức này, không khỏi làm Mạnh Sơ thở phào nhẹ nhõm.
Hiện tại cô hoàn toàn xem quan hệ hai người mặc định là pháo hữu, nên hy vọng anh liên lụy càng nhiều càng tốt, tốt nhất hoàn toàn quên cô luôn.
Chẳng qua cô thực mau không có tâm tư suy nghĩ khác.
Dưới thân bỗng chạm được ấm áp ướt át, cả người Mạnh Sơ run rẩy một cái, ngạc nhiên bừng tỉnh giữa mơ hồ, trong ánh mắt cơ hồ tất cả đều là khó tin. Trần Thù Quan, anh, anh thế nhưng há mồm, hàm toàn bộ chỗ kia của cô vào trong miệng.
Khóe miệng Mạnh Sơ run rẩy, hiển nhiên thật bị Trần Thù Quan dọa đến, Trần Thù Quan có thói ở sạch, đã đạt đến trình độ thành bệnh luôn rồi, đồ vật riêng của anh tuyệt đối không cho phép người khác nhúng chàm, khi giao hợp cả thứ do mình phân bố ra đều ghét bỏ tới mức nhanh chóng rửa sạch.
Anh là một người sẽ làm chuyện này sao?
Mạnh Sơ thà rằng tin tưởng anh cũng có kỳ ngộ, bị người ta bám vào người!
Trần Thù Quan cũng không biết đủ loại phỉ báng của Mạnh Sơ, anh nghiêm túc suy tư cảnh tượng nam nữ giao triền trên a phiến một chút, hơi có tinh thần hiếu học.
Bạn thấy sao?