Chương 36: Chương 36: Xe bus play 3 (H)

Edit: Thuymac_love (watt.pad)

________________________

Xe bus quá tải, chật ních tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể đồ ra. Trong xe, tại một bậc thang nho nhỏ, chen chúc mười mấy người, từng cái từng cái ngực dán vào lưng. Ở tình huống này không thể tránh được việc chà xát đụng chạm, các cô gái lại dễ dàng bị chiếm tiện nghi, lại không dễ dàng phát hiện.

Tiểu U liên tục cúi đầu run rẩy, phảng phất như rét run lên, để mấy người chen chúc bên cạnh cảm thấy kỳ quái.

Tại lúc khô nóng chen chúc như này, tại sao có người cảm thấy lạnh? Những người khác đều chen lấn đầu đầy mồ hôi luôn rồi.

Bởi vì Tiểu U biểu hiện trạng thái kỳ quái, thậm chí có người cảm thấy có phải Tiểu U mắc bệnh gì hay không, tuy răng chen chúc trên xe bus di chuyển không dễ, họ cũng không nhịn được mà cách xa Tiêu U một chút, sợ cô lây bệnh.

Bất quá xe bus lại không thể nào chạy một cách thuận lợi được, rung lắc rất mạnh, lắc đến người trong xe khổ không thể tả, hầu như cả chỗ đặt chân cũng không có, lúc nhanh lúc chậm, quả thực khiến họ đứng cũng không vững.

"Đáng chết, hôm nay đường đi xảy ra chuyện gì vậy!?"

"Tôi sắp nôn rồi, bác tài, có thể lái ổn định chút không!"

"Tôi ngồi xe nhiều lần rồi, đây là lần đâu tiên bị ép thành dạng này."

Bên trong xe hành khách liên tục oán giận, nếu không phải ngoài kia là đường xá quen thuộc, bọn họ liền hoài nghi tài xế đi lộn chỗ.

Thanh Hồi giam Tiểu U trong ngực, dưới thân sưng tấy gắng gượng cắm vào trong huyệt nước cô, theo xóc này của xe từng cái rút ra đâm vào liên tục, không có quy luật đưa đầy thịt non bên trong tiểu huyệt.

Có thể là chen chúc quá chật, cũng có thể là do Tiểu U khẩn trương, nhục huyệt béo mập căng ra trước nay chưa từng có, cũng là nóng ướt trước nay chưa từng có.

Nhục huyệt Tiểu U căng thẳng vững vàng xem vật cực nóng của Thanh Hồi hút chặt lấy, tựa hồ không muốn cho hắn nhúc nhích, nhưng trong cơ thể lại không ngừng tuôn ra dịch thể, lại như động viên nhục bổng nóng như phỏng của Thanh Hồi, để hắn đâm vào càng sâu, càng kết hợp chặt chẽ.

Hai mắt Thanh Hồi nhuộm đầy ý lạnh, mắt Tiểu U lại ướt nhẹp, lóng lánh ánh nước nóng hồi.

Động tác Thanh Hồi trở nên nhu hòa, không còn âm lệ thô bạo, nhưng cũng không có ý định buông tha Tiểu U.

Thanh Hồi tựa hồ theo lời nói của bản thân làm theo, tuy rằng không nhanh không chậm, nhưng một mực phải khiến Tiểu U trước mặt mọi người cầu xin tha thứ mới chịu.

Tiểu U quẫn bách lấy tay che mặt, cắn chặt vào tay áo của mình, không để cho bản thân phát ra bất kỳ âm thanh nức nở nào.

Hai chân dưới váy đã bị Thanh Hồi mạnh mẽ tách ra, bị bàn tay lớn của hắn đặt tại hai bên, giữa hai chân thừa nhận một cái lại một cái va chạm, dâm dịch không ngừng chảy xuống, chảy xuống phía dưới liền bị nhục bổng ngăn chặn, tràn ra một chút bên ngoài miệng huyệt.

Nơi hoa tâm bị nhục bổng cắm vào đã trở nên lầy lội không thể tả, thậm chí tại lúc Thanh Hồi chặt chẽ va chạm, thỉnh thoảng sẽ phát ra tiếng bạch bạch. May là bên trong xe bus âm thanh ồn ào, có người gọi điện thoại, có người nói chuyện phiếm, còn có tiếng trẻ con khóc, một vài tiếng động dưới quần áo quả thật không dẫn đến bao nhiêu chú ý.

Người đàn ông phía sau còn đang chống đỡ sâu trong hoa huyệt, từng cái rút ra cắm vào.

Bởi vì đứng trước cửa xe, bất cứ lúc nào cũng có thể bị người khác bắt gặp, Tiểu U quẫn bách đến nỗi toàn thân căng chặt muốn chết, cùng với mẫn cảm đã đến cực hạn. 

Tiểu U cảm thấy thịt mềm bên trong hoa huyệt mình như đang sống lại, điên cuồng xoắn chặt theo mỗi động tác đâm vào của nhục bổng, không để lại khe hở nào. Tựa như muốn chống lại sự xâm chiếm này, nhưng lại bất lực mặc cho vật nóng điểm cuồng va chạm đè ép ra chất lỏng ngọt ngào như mật, khiến người ta muốn từng ngụm nuốt vào bụng.

Chỉ là bị cắm ra rút vào thêm vài phút nữa, Tiểu U đã không chịu nổi. Bên trong hoa huyệt được cắm vào mang đến xúc cảm tê dại, kích thích da đầu Tiểu U, xương cụt giống như có dòng điện lưu chạy qua, Tiểu U sắp khóc đến nơi rồi, chân run đến không còn chút khí lực, nếu không phải được nhục bổng chống đỡ, có lẽ cô đã ngã ra đất rồi.

Chả lẽ trong trường hơp này lại đạt cao trào? Vậy cũng quá mất mặt!

Bất quá, Tiểu U rất nhanh không lo được cái này -- Mắt thấy trạm dừng kế tiếp đang ở phí trước không xa, người phía sau cũng không có dấu hiệu buông tha cô, trái tim Tiểu U sợ hãi nhảy lên.

Xin anh, đừng như vậy, hiện tại tôi cùng anh quay về trường học, sau vì trở về anh muốn làm gì cũng được.

Tiểu U cầu khẩn nói trong lòng.

Thanh Hồi không nhanh không chậm lấy ra cắm vào, khiến cô mệt mỏi muốn chết, nghe Tiểu U cầu xin hắn giả vờ như không nghe thấy. Xe bus cũng trước sau vẫn di chuyển, giúp hắn từng cái đem nhục bổng đâm vào nơi sâu trong hoa huyệt Tiểu U, phối hợp rất ăn ý.

"Kít" một tiếng, xe bus chạy gần mười phút cuối cùng cũng đến điểm dừng.

Theo lực quán tính xe bus phanh lại, nhục bồng Thanh Hồi đảo sâu vào hoa huyệt Tiểu U, chạm đến tử cung. Một luồng đau xót đến chết lặng khiến cả người Tiểu U run lên, thịt mềm trong huyệt nhất thời co quắp lai, mút lấy thật chặt nhục bồng, run lên một cái rồi tiết ra.

"H... ừm!" TiểuU cắn chặt ông tay áo, nhưng vẫn không ngăn được tiếng rên phát ra như giọng mũi.

Người chung quanh nghe thấy Tiều U hừ lạnh một tiếng kỳ quái, nhưng chỉ cho là lúc phanh bị trượt chân hay sao đấy.

Âm thanh nhắc nhở xuống xe vang lên.

Hành khách đứng chen chúc thở phào như được giải thoát, mười phút đi đường này thật sự quá mệt mỏi rồi, rõ ràng là đường xi măng bằng phẳng, nhưng lại có thể đi xốc lên xốc xuống như vậy, tài xế lái xe quả thật trâu bò.

[Thoải mái không bảo bối?]

Tiểu U không ngừng cố gắng nhịn, trong lòng sắp căng thắng đến chết rồi, người đàn ông xấu xa phía sau còn chôn mặt vào cần cổ cô hỏi cô thoải mái hay không.

Tiểu U tức giận khiến bụng dưới đều co rút lại, khiến Thanh Hồi phía sau cười khẽ.

Thanh Hồi ôm chặt Tiểu U, từ phía sau liềm mút lỗ tai cùng thịt non ở gáy, nói: [Ngoan nào, không cần cắn chặt như vậy, ta không đi khỏi đâu. Ngày hôm nay chúng ta còn rất nhiều thời gian.]

Tiểu U nghe vậy suýt nữa lệ rơi đầy mặt, anh không đi nhưng tôi muốn đi a, người xung quanh đều đang đợi xuống xe đấy đồ khốn!

Tiểu U vốn là người cuối cùng lên xe, vì lẽ đó cũng là người dán vào cửa xe phía sau, giờ mọi người dồn nhau xuống xe, người bị dồn đầu tiên chính là cô.

Nhưng lúc này nhục bồng Thanh Hồi cắm trong hoa huyệt Tiêu U không chịu lui ra, thâm chí còn mài qua mài lại, bộ dạng không chịu yếu thế.

Thân thể Thanh Hồi giống như rắn quấn quanh giam cầm Tiểu U, hạ thể dán chặt vào hoa huyệt, đè lên cô ép cô tách chân ra, dùng sức đẩy nơi giữa háng, đâm thật sâu vào, tựa như muốn đem hết thảy tinh khí của mình đều đi vào bên trong hoa kính.

Tiểu U dựa vào ngực hắn, chịu không được mà cong lên ngón chân, dùng hết sức để không phát ra âm thanh nào, nhưng lại không ngăn được hành động sắc tình của Thanh Hồi.

Thậm chí Tiểu U còn nghĩ đến quần lót vừa bị xé nát rơi xuống đất của mình.

Trời ạ.

Nội tâm Tiểu U kêu rên.

=======================

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...