Chương 9: Chương 8: \"Gọi ai là ba?\"

Edit + Beta: Chu Hựu Tịnh

-------------|-------------

Chương 8: "Gọi ai là ba?"

Chúc bạn có trải nghiệm đọc vui vẻ. Hãy tích cực comment để ủng hộ truyện nha<3 

Tạ Đường ngẩng đầu lên nhìn, đây là một cửa hàng ẩm thực Nhật Bản mới mở. Có lẽ mới mở nên vẫn còn rất vắng khách. Qua cánh cửa thủy tinh, Lận quyết thân ảnh gầy gò, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng. Tay áo vén lên, cúi đầu chăm chú lau bàn.

Tạ Đường tiến vào.

Thiếu niên ngẩng đầu, nhìn về phía cô. Buông khăn lau rồi đi tới: "Hoan nghênh quý khách đã đến."

Hắn quần áo sạch sẽ, không có dấu vết lộn xộn, hẳn là đã tránh thoát được đám người đòi nợ buổi trưa, Tạ đường nhẹ nhàng thở ra.

Lận Quyết đời trước từng giúp đỡ cô, là bạn bè duy nhất của cô. Một chút giúp đỡ ấy trong lúc cô tuyệt vọng bất lực có thể nói là vô cùng đáng giá. Bây giờ cô đã sống lại, vì vậy cô nhất định sẽ nghĩ cách giúp hắn thoát khỏi vận mệnh xui xẻo đời trước.

Truyện được đăng trên wattad: tieumanthau67 và Wordpress.

Quán này làm ăn có vẻ như không tốt lắm.

Tạ Đường Nhìn một vòng các trang trí trong tiệm. Cảm thấy ông chủ hẳn là thân phận không tầm thường. Mà là người vô cùng có phẩm vị, nhưng bởi vì của hàng không mở ở nơi phố xá sầm uất nên tạm thời việc buôn bán chưa tốt lắm.

Bản thân cô có năng lực của ngọc thạch, hẳn là có thể giúp cho quán này trở nên phát đạt hơn.

Cô nở một nụ cười như trong dự liệu: "Nơi này còn thiếu người sao, tôi đến để xin việc."

Lận Quyết cô gái xa lạ trước mắt, kéo ghế dựa ra, mời cô ngồi xuống, đưa một cốc nước cho cô.

"Cậu ở chỗ này chờ một chút, tôi đi gọi ông chủ Phương ra đây."

Chủ cửa hàng là một người đàn ông cao gầy, từ sau rèm đi ra. Tạ Đường quay đầu lại nhìn, cảm thấy có chút quen mắt. Ông chủ cũng nhìn cô, nhẹ gật đầu nói: "Cháu cũng không tồi, nhưng chỗ này của tôi tạm thời buôn bán chưa tốt lắm. Nên chỉ cần quét dọn chút ít, một người là đủ rồi."

"Các cháu đều là bạn học, chọn một người ở lại thôi."

Tạ Đường thoáng giật mình, đứng lên định nói bản thân cũng không quá cần công việc này.

Chỉ thấy Lận Quyết mỉm cười với cô, cởi bỏ tạp dề rồi đưa qua, nói: "Không sao đâu, chỗ này công việc nhẹ nhàng. Cậu là nữ sinh nên tương đối hợp, còn tôi là nam nên tìm việc mới sẽ dễ thôi."

Nói xong đem tạp dề đặt ở trên tay Tạ Đường, xoay người đi ra khỏi cửa hàng.

Lận Quyết là người ôn nhu, thực sự Tạ Đường không muốn mang đến rắc rối cho hắn. Vì vậy tranh thủ thời gian giải thích là cô không nhận việc này với ông chủ. Sau đó đuổi theo, gọi Lận Quyết lại.

Lận Quyết quay đầu, có chút không hiểu nổi, nữ sinh vừa mới nói cần công việc này sao lại đột nhiên từ bỏ?

"Cậu cứ ở lại đi, cậu hẳn là còn cần công việc này hơn tôi nữa."

Nghĩ một chút, Tạ Đường lại lấy điện thoại di động ra, mở app bản đồ.

Truyện được đăng trên wattad: tieumanthau67 và Wordpress.

Lận Quyết có thể đàn Violoncelle cấp 10, trình độ không tồi. Cô nhớ rõ đời trước hắn đã đến nơi có nhiều người đi lại để biểu diễn đàn Violoncelle. Kiếm tiền vô cùng dễ dàng, nhưng lúc đó vì không biết nên đã chọn nơi có mấy tên côn đồ thu phí bảo hộ, nên đã chọc tới chút phiền toái. Về sau phải trắc trở mất một thời gian mới có thể tìm được một nơi tốt để chơi Violoncelle.

Đời này, cô hoàn toàn có thể giúp hắn tránh được những phiền toái này.

Cô xem bản đồ một chút, chọn một nơi gần ga tàu điện ngầm rồi đưa cho Lận Quyết xem.

"Cậu không phải có thể chơi đàn Violoncelle sao, cậu có thể đi đến chỗ này. Nơi này sẽ không có mấy kẻ thu phí bảo kê, tương đối an toàn."

"..."

Lận Quyết giật mình, cúi đầu nhìn thiều nữ trước mắt."

Tạ Đường bảo Lận Quyết nhớ rõ địa chỉ, lại đưa cho hắn thông tin liên lạc của một bệnh viện.

Truyện được đăng trên wattad: tieumanthau67 và Wordpress.

Đời trước, ngay từ đầu bà nội của Lận Quyết đã phải nằm ở bệnh viện tư nhân. Mỗi ngày đều là một đống tiền thuốc men đắt đỏ, lại thêm những khoản nợ kia dồn nén tới mức hắn không thở nổi. Về sau có một bệnh viện công lập có ý định nghiên cứu về trường hợp bệnh của bà nội Lận Quyết, lại còn nguyện ý cung cấp chữa bệnh miễn phí.

Tạ Đường nhớ lúc ấy Lận Quyết hết sức cao hứng nói cho cô biết, trong mắt hắn lúc đó tràn đầy chờ mong đối với tương lai.

Đời này hắn hoàn toàn có thể đưa bà nội của mình vào sớm hơn.

"Nơi này là một bệnh viện công lập, tôi thấy bọn họ có thành lập một tổ nghiên cứu bệnh Alzheimer. Sẽ tiếp nhận một ít người bệnh để tiến hành điều trị miễn phí. Cậu có thể hồ sơ bệnh án đến đó, có thể sẽ giảm bớt được rất nhiều gánh nặng."

Lận Quyết con ngươi đen nhánh lộ ra một chút khó hiểu.

Ánh mắt hắn rơi vào chóp mũi trắng nõn của cô, đã có một lớp mồ hôi, lông mi hắn hơi run.

Sau khi nói cho Lận Quyết những thứ này, Tạ Đường như trút được gánh nặng. Đời trước Lận Quyết đã giúp đỡ cô, nếu đời này cô không làm gì đó giúp đỡ hắn, trong nội tâm sẽ vô cùng áy náy.

Truyện được đăng trên wattad: tieumanthau67 và Wordpress.

Cô lại nhìn Lận Quyết, nghĩ một chút rồi lấy ra túi thuốc để băng bó buổi trưa vừa mua, tiện thể lấy luôn hộp đựng bánh ngọt trong suốt trong cặp sách ra: "Cái này cho cậu."

Mua thì cũng đã mua rồi, cho dù Lận Quyết không bị thương là vô cùng tốt. Nhưng vẫn phải đưa cho hắn, dù nhiều dù ít thì cũng giúp hắn tiết kiệm chút tiền.

Tạ Đường ngẩng đầu, tóc mái trên trán bị gió thổi lung lay. Cô thấy Lận Quyết giật mình sững sờ, nở nụ cười tươi rói: "Trốn tránh không phải biện pháp, cậu vẫn nên tiếp tục đi học. Trước hết cậu, vay tiền ở một chỗ an toàn, tạm bù vào số tiền còn nợ, những thứ khác từ từ tính sau, nhất định sẽ có biện pháp giải quyết thôi."

"..."

Yết hầu Lận Quyết hơi rung: "Tại sao lại giúp tôi?"

Từ sau khi gia đình hắn xảy ra biến cố, mấy người bạn học trong trường đều coi hắn như ôn dịch.

Vấn đề này cô hoàn toàn không biết nên giải thích như thế nào. Tạ Đường cảm kích trời xanh đã cho cô một cơ hội nữa. Nếu đã có được cơ hội này, cô nhất định sẽ không làm chuyện ngu ngốc như trước. Mà những người kiếp trước giúp đỡ cô đều là người tốt, tất nhiên, cô cũng sẽ đáp ơn họ.

Sau khi đem mọi chuyện nói rõ thì thoải mái hơn nhiều, cô cười nhẹ nói: "Chúng ta là đồng học, nếu có thể giúp đỡ thì cũng nên giúp một chút."

Cô thấy cũng không còn chuyện gì, nói hẹn gặp lại với Lận Quyết.

"Đúng rồi, đây là số điện thoại của tôi, Tạ Đường của khoa mỹ thực."

Lận Quyết nhận lấy số điện thoại của nữ sinh.

Hắn hơi sửng sốt một chút, mới nhanh chóng giương mắt lên, chỉ thấy nữ sinh đó đã đi.

Làn gió nhẹ nhàng lướt qua mái tóc dài như rong biển, váy vải bông trắng nhuộm môt tầng ánh sáng. Cước bộ uyển chuyển, rất nhanh đã biến mất trong dòng xe cộ.

Một lúc lâu sau, Lận Quyết mới mang theo túi giấy trắng cùng với hộp đựng bánh ngọt đi vào cửa hàng. Vì vốn dĩ vóc dáng hắn rất cao nên khi đi qua cửa thì đầu phải hơi cúi xuống. Hắn đem món điểm tâm ngọt đặt lên bàn, định tiếp tục lau bàn.

Ngồi ở sau quầy hàng, Phương Thu nhìn chằm chằm vào hộp nhựa trong suốt đựng bánh macaron [*]. Nhịn không được mà thẳng lưng, nhìn chằm chằm: "Đây là gì vậy?"

[*]{马卡龙色}: Ở đây mình tra gg thì nó ra bánh macaron, chứ mình cũng không rõ lắm.

Truyện được đăng trên wattad: tieumanthau67 và Wordpress.

"Cho tôi nếm thử chút!" Phương Thu nhanh chóng đứng dậy, bướt nhanh đến bên cạnh chiếc bàn, mở nắp hộp liền lấy một miếng bánh bỏ vào miệng.

Hắn vốn là giám khảo của cuộc thi ẩm thực nửa tháng sau. Đến đây sớm nửa tháng vốn là muốn nếm thử mỹ thực. Đồng thời giúp bằng hữu tiếp quản cửa hàng này một chút. Chờ đợi vài ngày liền chán muốn chết mà lại chẳng gặp được đồ ăn gì đặc biệt, nhưng tuyệt đối không thể nghĩ tới ——

Hắn nheo mắt lại, cẩn thận thưởng thức, vô cùng kinh ngạc nói: "Là cô bé vừa rồi làm sao?"

Lận Quyết nhìn chằm chằm vào chỗ để cái bánh vừa bị lấy đi, lông mày hơi nhíu lại: "Vâng, cậu ấy ở khoa mỹ thực của trường."

Phương Thu kinh ngạc, không ngờ nơi này cũng có một học sinh khoa mỹ thực có thiên phú như này. Hắn là giám định mỹ thực cấp 4 vậy mà vẫn còn thấy thèm, muốn ăn thêm hai cái nữa. Nhưng tay còn chưa vươn tới thì Lận Quyết đã đem hộp bánh ngọt cất vào cặp.

Phương Thu: "..." Đúng là keo kiệt!

7 giờ tối, Tạ Đường về đến nhà, ba Tạ đang ngồi trên ghế sô pha đọc báo. Mẹ cô thì đang là quần áo đồng phục mà chị gái cô cần mặc hôm sau. Tạ Phiên Tiên ngồi bên bàn trà, cầm giấy báo danh, mặt lộ rõ vẻ hưng phấn.

Tạ Đường cứ thế đi qua, đang muốn lên tầng, mẹ Tạ không vui, gọi cô lại: "Đường Đường về rồi à. Chuyện con thành trợ lý của Uông giáo sư là như nào."

Bà nội đã về, tất nhiên sẽ chẳng có ai cho cô chỗ dựa.

Tạ Phiên Tiên dùng dĩa xiên vào miếng táo rồi cho vào miệng, giọng nói tức giận: "Em không có tí thiên phú nào ở phương diện này, nếu thật sự làm trợ lý của Uông giáo sư chẳng lẽ em không thấy mất mặt hay sao. Chị cũng chỉ là lo em làm sai gì đó lại khiến Uông giáo sư không vui thôi."

Mẹ Tạ cũng nhíu mày, đem Tạ Đường kéo qua: "Ngày mai con hãy nói với ngài ấy là không đảm nhiệm nổi rồi đem cơ hội này cho chị con đi."

Giữa một mùa hè nóng nực như này nhưng cô lại thấy trái tim nguội lạnh.

Cô nhớ rất rõ, kiếp trước khi chị cô được làm trợ lý của Uông giáo sư, cả nhà đều vui mừng. Mẹ còn đặc biệt cho chị ra ngoài ăn cơm. Mua rất nhiều quần áo đẹp, ba cũng không khỏi khen ngợi vài câu.

Mà bây giờ người đó lại là cô. Nhưng ba cô cũng không làm gì ngoài đọc báo, mí mắt cũng không thèm động. Mẹ cô vừa mới mở miệng, vẫn là bảo cô "Nhường lại cho chị gái."

Truyện được đăng trên wattad: tieumanthau67 và Wordpress.

Đời trước, Tạ Đường vô cùng cố chấp, cũng không phải là người nhu nhược dễ bị ức hiếp. Chị gái muốn đồ chơi của cô, cô không cho. Chị gái muốn ngọc thạch cô cũng không cho. Chị gái muốn Lục Trú, cô cũng cố gắng biện giải. Nhưng đâu được gì, cuối cùng tất cả chị gái cô đều có được.

Còn cô lại bị ba mẹ trách là ích kỷ, không bao giờ nghĩ cho chị.

Cho nên bây giờ cô đã hiểu chính mình đời trước khóc, đấu tranh, tuyệt thực đều là sai lầm. Trong tâm họ vốn dĩ đã không có cô cho nên cô làm những điều đó một chút cũng không thể làm bọn họ động lòng, ngược lại còn thêm chán ghét.

Tạ Đường ngước mắt nhìn về phía ba Tạ. Thực ra ông chỉ quan tâm tới khách sạn của mình, cái khiến ông ta để ý nhất không phải là chị cô mà là thiên phú.

"Con cũng rất muốn cho." Tạ Đường nhàn nhạt nói: "Nhưng mà sau khi Uông giáo sư nếm thử tác phẩm của con, không biết vì sao lại nhất quyết chọn con làm trợ lý."

Ba Tạ nghe vậy có chút kinh ngạc, buông báo mà liếc nhìn Tạ đường một cái.

Truyện được đăng trên wattad: tieumanthau67 và Wordpress.

"Là ngài ấy nếm tác phầm của con sau đó mới chọn con làm trợ lý?"

Mới vừa rồi Tạ Phiên Tiên không nói rõ mọi chuyện. Vừa trở về liền ủy khuất mà oán giận Tạ Đường đã thể hiện trước mặt Uông giáo sư, đoạt đi vị trí trợ lý của mình.

Tạ Đường: "Vâng."

"Vị giáo sư này cũng thật kỳ lạ. Thiên phú của Phiên Tiên tốt như vậy mà không chọn, lại chọn con làm trợ lý." Cha Tạ trong lòng khó hiểu.

Hắn lại liếc mắt đnáh giá Tạ Đường một cái. Cảm thấy được chỉ trong hai ngày này, đứa con út của hắn thay đổi không ít.

Nụ cười trên mặt Tạ Phiên Tiên hơi cứng lại, thần sắc thay đổi. Nhìn chằm chằm vào Tạ Đường, giống như nhìn chằm chằm vào một người xa lạ.

Cô không thể để cho Tạ Đường nói ra chuyện tráo đổi tác phẩm giữa hai người.

Vì thế liền chạy đến, kéo tay mẹ Tạ, hơi mất tự nhiên mà cười: "Thôi, cho em ấy đi theo Uông giáo sư học hỏi kinh nghiệm cũng tốt, coi như rèn luyện."

"Hơn nữa, con còn có chuyện quan trọng hơn phải chuẩn bị."

Tạ Phiên Tiên cầm lấy tờ báo danh trong tay, khát vọng nói: "Ba mẹ, con định tham gia cuộc thi mỹ thực của trường. Nghe nói nếu vào được trận chung kết là có thể có được giấy chứng nhận mỹ thực sư cấp 1."

"Mà giám khảo lần này chính là vị mỹ thực sư Phương Thu thường xuyên đi khắp thế giới."

"Nếu có thể được vị đó khen ngợi, ngài ấy có tài nguyên cùng nhân mạch nhiều như vậy. Còn lợi hại hơn cả một cái giáo sư bản địa như giáo sư Uông nhiều."

Ba Tạ đối với điều này rất tán thành, gật đầu khen ngợi.

"Tạ Đường, con học hỏi chị gái con đi. Cơ hội thành trợ lý của giáo sư Uông đúng là khó có được, nhưng nếu thể hiện tốt ở mấy cuộc thi như này. Lấy được nhiều giải thưởng thì mới có lợi cho hình ảnh khách sạn nhà chúng ta được."

Truyện được đăng trên wattad: tieumanthau67 và Wordpress.

Mẹ Tạ liếc nhìn Tạ Đường một cái, còn lầu bầu: "Cuối tuần đi đến văn phòng giáo sư Uông, thương lượng với ngài ấy một chút xem có thể nhường vị trí trợ lý của con cho chị gái được không. Cứ nói bản thân bị bệnh là được."

Tạ Đường không nói lời nào, con ngươi màu trà nhìn vào bà. Trong lòng không khỏi trào phúng, chỉ liếc mắt một cái liền dời đi.

Mẹ Tạ vội cầm lấy tay cô: "Đường Đường, mẹ cũng là vì muốn tốt cho con thôi. Con bệnh nặng mới khỏi, nghỉ ngơi nhiều mới tốt."

Tạ Đường tỉnh bơ, rút tay ra: "Con sẽ nới với giáo sư việc này. Nhưng mẹ à, con cũng không có biện pháp thay giáo sư quyết định được."

"Hay là con để chị gái tự mình đi nói chuyện với giáo sư đi. Chị con thông minh như thế, ngài ấy nói không chừng sẽ lập tức lựa chọn con bé đấy."

Tạ Phiên Tiên trong lòng giận dữ, nhưng Tạ Đường đã xoay người đi lên trên tầng.

Cô nhìn chằm chắm vào bóng lưng Tạ Đường, mí mắt hơi giật. Cảm thấy Tạ Đường thực sự thay đổi mà mọi chuyện ngày càng thoát khỏi khống chế của mình. Chuyện tác phẩm xảy ra hôm nay sao lại được nhiều giáo viên coi trọng, chỉ là trùng hợp sao?

Đúng vậy, Tạ Phiên Tiên lấy lại bình tĩnh. Cô ta không tin, nếu lấy cái thiên phú tầm thường của Tạ Đường thì làm sao có thể làm ra món ăn được nhiều giáo viên coi trọng chứ.

Có lẽ chỉ là một chuyện ngoài ý muốn, người bình thường cũng sẽ có một lần linh cảm.

Truyện được đăng trên wattad: tieumanthau67 và Wordpress.

Nhưng thật buồn làm sao, người như em gái cô. Có lẽ cũng chỉ có được may mắn thoáng qua như vậy, nó vĩnh viễn chỉ có thể đứng dưới chân cô, ngẩng lên nhìn cô mà thôi.

.....

Tạ Đường trở lại phòng mình, suy nghĩ về cuộc thi mỹ thực của trường lần này mà chị cô mới nói.

Đời trước, cuộc thi này thu hút rất nhiều học sinh khoa mỹ thực của các trường tới tham gia. Chị cô dù có thiên phú, nhưng mà có nhiều học sinh lớn tuổi hơn nên so với chị cô thì họ đã học được nhiều năm. Năng lực đều sẽ mạnh hơn rất nhiều.

Bởi vậy, dựa theo quá trình thi đấu bình thường mà nói thì chị cô kỳ thật không lấy nổi thứ tự tốt.

Nhưng mà, cuộc thi này lại có một lỗ hổng. Đó là có thể cho 1 người nhà đi cùng vào phòng thi, để tránh trong lúc thi đấu xảy ra việc tuyển thủ ngoài ý muốn bị dị ứng các thành phần. Vì vậy, lúc đó chị gái cô thông qua mẹ cô. Vừa nài nỉ vừa bắt ép cô đi cùng.

Khi thi đấu, mỗi tuyển thủ sẽ ở trong 1 căn phòng riêng. Camera sẽ chỉ quay một phạm vi nhỏ quanh tuyển thủ, không quay đến người nhà bên cạnh.

Mà thi đấu lại giới hạn thời gian, nói cách khác là trong một thời gian quy định phải làm được một tác phẩm tương đối suất sắc.

Truyện được đăng trên wattad: tieumanthau67 và Wordpress.

Lúc ấy chị cô làm một loại bánh kem tự nghĩ.

Nhưng trong thời gian ngắn như vậy, chị cô không cách nào bình tĩnh mà làm xong. Cuối cùng cũng sẽ chỉ có thể làm ra một cái bánh hoàn thành tám phần giống đại đa số tuyển thủ khác.

Mà lúc đó, chị cô lên kế hoạch rất tốt. Để cô giúp chị ta làm cốt bánh kem*, cách này đã giúp tiết kiệm không ít thời gian.

Tuy là vẫn có khuyết điểm nhưng cũng đủ vượt qua hầu hết các tuyển thủ để giành giải nhì.

....

Sau cuộc thi, tiếng tăm của chị cô lại càng lớn hơn. Lúc trước chỉ là được các giáo viên, bạn học khen ngợi. Sau đó, bắt đầu được truyền thông đưa tin là "Thiếu nữ sáng tạo thiên tài."

Nhưng mà chẳng có ai có thể thấy được việc cô đã làm ở trong góc của căn phòng đó.

Tạ Đường biết rõ không lâu nữa khi chị cô biết được quy tắc của cuộc thi này. Chắc chắn sẽ bắt ép cô, nếu cô không đồng ý nhất định sẽ giống như đời trước. Bị mắng là đứa lạnh lùng, ích kỷ, thậm chí còn nháo đến mức vô cùng ầm ĩ.

Mà biện pháp duy nhất là—

Cô mở điện thoại lên, tìm được websites của cuộc thi rồi lặng lẽ dùng phương thức nặc danh để đăng ký.

Nếu giấy căn cước đã được sử dụng, đến lúc đó chị ta muốn cô phải đi cùng cũng sẽ phát hiện giấy căn cước của cô không thể đăng ký được... Họ sẽ chỉ nghĩ là hệ thống bị lỗi, tất nhiên cũng chẳng nghi ngờ gì.

Như thế thì mọi chuyện sẽ khác so với đời trước.

Đăng ký xong, Tạ Đường để di động xuống. Nằm trên giường nhìn chăm chú vào phong cảnh bên ngoài cửa sổ. Tay cô xoa ngọc thạch trên cổ, ngọc thạch ôn nhuận, mang đến cho cô sức khỏe và may mắn. Cô hy vọng có thể nhanh chóng có năng lực để rời khỏi cái nhà này.

Sáng sớm, ánh nắng rực rỡ chiếu lên cây cối.

Khuôn viên trường học rất rộng, đi dạo một vòng cũng chưa chắc đã gặp được mấy người. Tạ Đường cũng không rõ vì sao lại có thể trùng hợp như thế. Cô xuống khỏi xe bus, gấp rút chạy về phía trường học. Cặp sách màu trắng đeo trên lưng vì chạy quá nhanh nên bị xóc nảy, tóc mái trên trán có chút tán loạn.

Truyện được đăng trên wattad: tieumanthau67 và Wordpress.

Bước chân cô bỗng nhiên dừng lại.

Học sinh tụ tập tốp năm tốp ba ở cổng trường học. Bị hội học kiểm tra bảng tên mà thứ hai cần đeo. Lục Trú ôm bóng rổ đứng chỗ đó, gương mặt thập phần không kiên nhẫn. Bên phải hắn là Trứ Hướng Hoành, bên trái là Đào Hữu Đào: "Đm" một tiếng, vỗ lên đầu: "Tôi quên mang cmnr."

Cửa Bắc của trường kiểm tra khá nghiêm, chỉ có 1 cửa sắt như vậy. Muốn vào thì nhất định phải đi qua bên người bọn họ.

Tạ Đường hơi do dự, lùi lại vài bước. Xoay người mà chạy theo hướng xe bus.

Nếu đi tiếp mấy trăm mét thì có thể đi vào trường bằng cửa nam.

Thân ảnh thiếu nữ vừa rời đi, Lục Trú cảm giác có chút lạ, lông mày hơi giật giật. Theo bản năng ngước mắt nhìn lên.

Cô hôm nay mặc váy đồng phục, kéo xuống thấp, đầu gối trắng như tuyết. Cô chạy vô cùng nhanh, dù cặp sách trên lưng có chút nặng. Trông cô giống như một con thỏ nhanh nhạy, liên tục chạy xa khỏi hắn.

Lục Trú: "..."

Hướng Hoành bên cạnh không tình nguyện mà ký tên vào danh sách, theo tầm mắt Lục Trú mà nhìn, vui vẻ nói: "Măng muội thông minh thật đấy, nhìn thấy bên này kiểm tra liền chạy nhanh, ủa —"

Truyện được đăng trên wattad: tieumanthau67 và Wordpress.

Hắn nhìn bóng dáng thiếu nữ chạy nhanh rẽ vào một con đường khác, bảng tên trước ngực cô lóe lên ánh sáng vàng chói mắt vô cùng.

"..."

Trầm mặc vài giây, Hướng Hoành cười không ngừng được, hai bả vai đều run lên.

"Anh Trú, tiểu nha đầu này chẳng lẽ là thay người yêu như thay áo à? Trốn anh như trốn hồng thủy mãnh thú luôn. Anh đúng là mẹ nó quá không có lực hấp dẫn rồi. Cô bé này mới mặt đỏ tim đập vài lần liền thay đổi mục tiêu."

Lục Trú sắc mặt đen như đáy nồi: "Câm miệng."

Hướng Hoành còn muốn tiếp tục nói đùa, nhưng ánh mắt Lục Trú đầy lệ khí đã liếc hắn 1 cái.

"..." Hướng Hoành ngẩn người.

Chỉ đùa một chút, sao mà mới sáng tinh mơ đã tức giận lớn như vậy?

Chờ hắn phục hồi tinh thần lại, đã thấy Lục Trú bình tĩnh rời đi, bóng lưng mạc danh lộ ra nồng đậm bực bội.

Phương hướng hắn đi cũng không phải khoa kinh doanh bọn họ mà rõ ràng là phương hướng của khoa mỹ thực.

---

Lúc này, mọi người đều đã biết Tạ Đường trở thành trợ lý của Uông giáo sư. Sắc mặt đều vô cùng kỳ quái, thì thầm với nhau.

Không đúng, sao lại là Tạ Đường được? Dựa vào cái gì mà có thể là Tạ Đường? Ánh mắt Uông giáo sư kiểu gì vậy? Tìm trợ lý không phải là nên tìm một người có thiên phú cao hay sao? Sao lại chọn cái loại chỉ được mỗi cái mặt nhưng chẳng có tài cán gì như Tạ Đường chứ?

Truyện được đăng trên wattad: tieumanthau67 và Wordpress.

Nhưng không thể không nói, mặc dù không biết xảy ra chuyện gì nhưng vẫn có rất nhiều người ước ao.

Đi theo Uông giáo sư không chừng gỗ mục cũng có thể thành kỳ tài.

Từ Thiến nghe mấy bạn học bên cạnh nói chuyện. Lạnh lùng liếc mắt vào Tạ Đường đang đi vào từ của sau của lớp, sắc mặt vô cùng khó coi. Tạ Đường hôm qua còn vũ nhục cô ta chỉ có hơn 70 điểm trước mặt mọi người. Cô ta còn chưa tìm Tạ Đường tính sổ.

Cô ta xoay người đi qua, đạp bàn của Tạ Đường một cái: "Này, không lẽ cậu nghĩ Uông giáo sư thật sự nhìn trúng thiên phú của cậu à. Có khi ngài ấy coi trợ lý chính là chân chạy vặt đây mà. Vì thương hại nên mới chọn cậu thôi. Cậu đừng tự cho là đúng."

Gia đình của Từ Thiến cũng coi là có chút tiếng tăm, cô ta lại quen mấy tên lưu manh ngoài trường học. Đại đa số người trong lớp đều không dám trêu chọc cô ta.

Cô ta được nữ sinh nịnh bợ, nam sinh lại nói cô ta là cọp cái.

Tạ đường thấy cãi nhau với loại người này không có cái gì tốt đẹp. Không để ý tới cô ta, dựng lại bàn học rồi mới ngồi xuống.

Vương Hương Văn siết chặt nắm tay, đột nhiên đứng lên: "Từ Thiến, cậu đừng có quá đáng như thế."

"Liên quan cái rắm gì đến cậu." Từ Thiến liếc một cái, Vương Hương Văn liền bị dọa đến run run, lại ngồi xuống.

Tạ Đường quay đầu, lắc lắc đầu với cô, ra hiệu không có việc gì.

Truyện được đăng trên wattad: tieumanthau67 và Wordpress.

Từ Thiến về lại chỗ ngồi của mình, trào phúng với mấy người bạn: "Bài lý thuyết ba ngày nữa sẽ có điểm, chị đây không để con đó cúi đầu khuất phục gọi ba thì chị đây không phải họ Từ!"

Khi cô ta nói xong lời này, không hiểu sao trong phòng học lại im phăng phắc. Mấy người bên cạnh đều đồng loạt nhìn về phía cửa phòng học.

Bọn chị em tốt của cô ta hít một ngụm khí lạnh.

Nam sinh đi tới, bóng rổ trên tay như mang theo hỏa khí nện thật mạnh vào mặt bàn cô ta. "Phanh" một tiếng, bay lướt qua gò má, Từ Thiến hoảng sợ tránh đi.

Bóng rổ đập xuống mặt đất một cái, bắn lên trần nhà.

Đến khi cô ta mở mắt ra, thấy Lục Trú - nhân vật phong vân của khoa kinh doanh đứng trước mặt. Mí mắt nhìn xuống, trong con ngươi tràn đầy lệ khí cùng cảnh cáo: "Gọi ai là ba?"

[4664 từ]

21:00

22/3/2020

Quả nhiên là nữ phụ phản diện mà, chụy Tạ Phiên Tiên làm rất tốt vai trò của mình luôn 😂

Vẫn là câu cũ rích này thôi, hãy vote cho tớ có động lực edit tiếp nha!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...