Chương 1: C1-C5

Chương 1: Xuyên không thành nữ phụ ác độc

Tiếng thét chói tai của nữ nhân không ngừng vang lên bên tai, gián tiếp còn có tiếng thở dốc của nam nhân.

Âm thanh càng lúc càng lớn, đến mức làm Mộ Thiển Thiển không thể nào tiếp tục ngủ nữa.

"Ồn quá..." Nàng lầu bầu vài tiếng rồi lại tiếp tục ngủ.

Bỗng dưng, một âm thanh từ tính dễ nghe chảy qua bên tai: "Công chúa, có muốn tiếp tục không?"

Tiếng nói thật dễ nghe, làm ngưòi ta muốn cắn một ngụm... Mộ Thiển Thiển mơ mơ màng màng, mặt cười ngọt ngào: "Ừ..."

"Đừng ồn..." Mộ Thiển Thiển quơ tay lung tung, lông mi như nước hơi run run, một đôi mắt ngập nước chậm rãi mở.

Chói mắt quá... Rõ ràng vì bảo vệ mắt, ánh đèn trong phòng nàng đều là màu vàng dịu...

"A... A... Mộ Thiển Thiển... ngươi sẽ gặp quả báo...a... Buông ta ra! Giết ta! Giết ta đi!... a..."

Giật mình một cái, Mộ Thiển Thiển đã tỉnh ngủ, ngẩng đầu trong hoảng loạn, một đôi con ngươi tối tăm thâm thúy lọt vào tầm mắt.

Một đôi mắt, như hai cái động tối đen, sâu thẳm xa xưa, nhìn không tới đáy, nhưng trong nháy mắt lại bị nó hấp dẫn, không cách nào dời tầm mắt đi được.

Hô hấp cực nóng trộn lẫn nồng liệt hơi thở của nam nhân phà vào mặt nàng, làm mắt nàng trở nên mông lung, trái tim rối loạn.

Nàng giật giật cánh môi, theo bản năng gọi nhỏ: "Tử Câm..."

Đáy mắt của hắn hiện lên chút cảm xúc phức tạp, trong nháy mắt trở nên lạnh như băng. Nhưng khi nàng lần nữa nghiêm túc nhìn hắn, phần hàn ý đó lại biến mất vô tung. Cứ như, hết thảy chỉ là ảo giác của nàng.

Nam tử nhẹ nhàng nhấp môi mỏng, giữa hàm răng kiên định nhảy ra ba chữ: "Đông Lăng Mặc."

Đông Lăng Mặc......

"Soái......" Mặt nhìn đẹp trai, tên cũng đẹp nốt, nhưng mà, Đông Lăng Mặc...... Tên này sao quen vậy? Không phải tên của một tên nam chính trong tiểu thuyết nàng viết sao?

Cách đó không xa, tiếng thét chói tai còn tiếp tục ――

"Ta muốn giết ngươi, a...... Ta chết cũng sẽ không...... Ngô ngô...... Buông tha ngươi, a ――"

Âm thanh thê lương, làm người nghe một chút cũng không dễ chịu, Mộ Thiển Thiển xoa xoa đôi mắt, đưa mắt nhìn lại.

Vừa thấy một cái, không nói nên lời, cơ hồ bị dọa đến lá gan muốn nứt ra!

Nàng nhìn đến cái gì! Nàng vừa thấy được cái gì!

Năm tên đàn ông trần truồng đem một nữ tử yếu đuối mong manh giam ở dưới thân, đang làm chuyện cực kỳ tàn ác!

Đầy đất hỗn độn, huyết tinh cảnh tượng, tiếng kêu cực kỳ bi thảm dần dần yếu ớt: "Ngươi dám hại ta...... Sẽ không bỏ qua ngươi, chết cũng sẽ không! Chết cũng...... Sẽ không......"

Mấy nam tử cường tráng nhưng không bằng cầm thú kia còn tiếp tục bạo hành trên người nữ tử, cự vật thô tím đáng sợ, không ngừng ở hạ thân đã chảy máu của nữ tử nhanh chóng đưa đẩy, thân hình nhỏ yếu vô lực của nữ tử bị bọn họ lăn lộn đến thương tích đầy mình, tứ chi mềm mại mà nằm oặt trên mặt đất.

Trong tầm mắt, chỉ có đôi mắt trợn trừng của nữ nhân kia, chúng nó chảy máu, hàm chứa oán hận nồng đậm không thể hóa giải, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm nàng, cho đến khi đồng tử tan rã, đến khi mất hết sở hữu sáng rọi.

Mộ Thiển Thiển không tự giác hướng phía sau lưng của Đông Lăng Mặc, trong lòng ngực co rút lại, môi mỏng run rẩy, cuối cùng chỉ có thể tràn ra một tiếng hoảng sợ thét chói tai: "A......"

Người chết, nàng nhìn thấy người đã chết, vẫn là bị...... cưỡng bức tới chết, trời ơi! Đây là chuyện gì?

Bị năm tên đại hán thô bạo...... Địa lao...... Bị oan uổng...... Công chúa......

Kia không phải một màn nàng dưới ngòi bút của nàng sao? Nữ phụ ác độc thất công chúa, bởi vì tỳ nữ đối với nam tử nàng thích liếc mắt một cái, liền oan uổng tỳ nữ trộm đồ vật của nàng, sai người đem nàng đưa tới địa lao, giết chết......

Vừa rồi Đông Lăng Mặc bảo nàng là công chúa, nàng là công chúa, nhưng nàng...... Hại chết người?

Trước mắt một mảnh tối tăm, Mộ Thiển Thiển ở giữa tiếng thét chói tai củachính mình lại lần nữa ngất xỉu đi qua.

"Hầu gia." Thị vệ canh giữ ở một bên nhìn Đông Lăng Mặc, chậm rãi đợi hắn phân phó.

Đông Lăng Mặc nhìn cũng không nhìn tỳ nữ đã mất hơi thở một cái, chỉ nhìn chằm chằm vừa rồi nữ nhân có biểu cảm phong phú, lại khác với thất công chúa trong ấn tượng của hắn, bỗng nhiên gợi lên môi: "Thất công chúa không phải nói tối nay muốn bản hầu hầu hạ nàng sao? Đưa nàng trở về phòng, tối nay, bản hầu sẽ tự mình hầu hạ nàng."

Chương 2: Công chúa biến thành nữ nô

Trong lúc mơ mơ màng màng, Mộ Thiển Thiển nghe được âm thanh của một nữ tử ở cách đó không xa: "Hầu gia, ngài thật sự muốn ngủ lại thất công chúa phòng ngủ sao?"

"Sao lại không?" Tiếng nói lạnh lùng của nam tử vang lên.

"Qua đêm nay là sinh nhật thứ mười sáu của Thất công chúa." Nữ tử có vẻ có vài phần lo lắng, cũng có một chút không cam lòng: "Một khi qua mười sáu tuổi, nguyền rủa sẽ mất đi hiệu lực, thất công chúa liền có thể cùng nam tử...... Làm loại chuyện này, hầu gia......"

"Đi ra ngoài."

Những âm thanh sau, Mộ Thiển Thiển nghe không được, chỉ cảm thấy một luồng hơi thở lạnh băng chậm rãi tới gần, nam nhân kia rõ ràng đi tới mép giường, đang nhìn xem chính mình, nàng muốn tỉnh lại, nhưng, mí mắt chính là không thể mở ra được.

Đông Lăng Mặc không hề chớp mắt nhìn chằm chằm nữ tử đang ngủ say, không thể phủ nhận, Thái Hậu bồi dưỡng ra Thất công chúa đẹp không gì sánh được, làn da mềm mại trắng hồng kia,ngũ qua tinh xảo đẹp đẽ, chỉ cần một nam nhân bình thường nhìn đến, đều sẽ ngăn không được một trận tâm động.

Nhưng hắn đối với nàng mấy ngày nay, lại chưa từng có nửa điểm tâm động, chỉ trừ bỏ đêm nay......

Đêm nay ở Địa lao, lúc nàng hoảng sợ bất an lao vào trong lòng hắn trốn tránh, cảm giác mềm mại chưa từng gặp đó, làm hắn trong nháy mắt có một loại rung động không thể kể tên.

Muốn hắn hầu hạ đúng không?

Khóe môi gợi lên một nụ cười tà mị, Đông Lăng Mặc bỗng nhiên cúi người, lấy tay cởi bỏ xiêm y trên người Mộ Thiển Thiển.

Lạnh......

Mộ Thiển Thiển theo bản năng rụt rụt thân mình, lông mi dài như làn thu thủy cuối cùng chậm rãi mở ra, nhìn đến một gương mặt anh tuấn tuyệt sắc gần trong gang tấc, nàng không tự giác xoa gò má lạnh như băng của hắn: "Tử Câm......"

Đông Lăng Mặc ánh mắt nháy mắt trở nên lạnh như băng, thô lệ bàn tay hạ xuống, "Tê" một tiếng, lập tức đem xiêm y đơn bạc trên người nàng kéo xuống tới hơn phân nửa.

Dưới yếm, hai điểm hồng nhạt lập tức bại lộ ở trong tầm mắt hắn, hắn khẽ nheo mắt, trầm giọng nói: "Nhìn cho rõ ràng đêm nay ai là n là người ngủ với ngươi!" "Hả?" Mộ Thiển Thiển có chút phản ứng không kịp, nàng đêm trước đang viết đến phần của Hách Liên Tử Câm, cả một đêm trong đầu đều là cái tên này, cho nên một khi không cẩn thận đã kêu ra.

Mà khi nàng nhìn đến đáy mắt cất giấu lửa giận của Đông Lăng Mặc, nàng biết, nàng nhất định là đã chọc giận người này.

"Ta không phải...... A! Đông Lăng Mặc, ngươi làm cái gì?" Mộ Thiển Thiển hét lên một tiếng, bởi vì, Đông Lăng Mặc đã ở dưới cơn thịnh nộ, một tay đem cái yếm mỏng như cánh ve trên người nàng xé ra.

Bộ ngực sữa trắng nõn tức khắc nhảy đánh ra, phía trên là hai cái nhũ hoa hồng nhạt giống như bị hoảng sợ, không ngừng ở trước mặt hắn run rẩy.

Đông Lăng Mặc vốn dĩ không có hứng thú lớn như vậy, nhưng sau khi nhìn đến song tô nhũ đầy đặn trắng nõn, thân thể theo bản năng một trận căng thẳng, sở hữu máu liền ở nháy mắt nhằm phía bụng dưới, cự vật bị xiêm y ngăn trở, chậm rãi thức tỉnh.

"Không cần!" Thấy hắn tưởng tới gần chính mình, Mộ Thiển Thiển sợ tới mức gọi thất thanh, vội vàng lấy tay che ngực thối lui về phía sau.

Nhưng tốc độ của nàng kém xa Đông Lăng Mặc, hắn chỉ tùy ý chụp tới, bàn tay to đã đem một đôi tay nhỏ của nàng bắt chéo sau lưng, làm thân hình mềm như bông của nàng ngã lên trên đùi chính mình.

Tư thế này, làm Mộ Thiển Thiển chỉ có thể cong thân hình, đem hai vú càng càn rỡ hiện ra ở trước mặt hắn.

Bàn tay bởi vì nhiều năm luyện võ mà xuất hiện vết chai dừng ở trên tô nhũ của nàng, nhẹ nhàng nâng lên, đầu ngón tay kẹp lấy đầu vú hồng nhạt đang run rẩy, nhẹ nhàng xoa xoa, cảm giác này, cũng không tệ lắm.

"Không......" Đông Lăng Mặc là hầu gia lạnh lùng tàn khốc nhấy ở dưới ngòi bút của nàng, nam nhân này có bao nhiêu ác liệt so với ai khác nàng hiểu rõ nhất, cho nên Mộ Thiển Thiển cũng biết, lúc này mà đi phản kháng, quả thực chính còn đường chết thôi.

Nàng chịu đựng cảm giác ngượng ngùng, giương mắt nhìn gương mặt đường cong rõ ràng, cương nghị của Đông Lăng Mặc, bất an mà nhẹ nhàng vặn vẹo thân hình: "Hầu gia, ta...... Ngươi không phải vẫn luôn thực chán ghét ta sao? Vì cái gì...... Ta không phải người ngươi thích, buông tha...... Buông tha ta được không?"

Đông Lăng mặc nghe vậy, ánh mắt bỗng nhiên trầm xuống: "Không phải công chúa biết chính mình đủ mười sáu tuổi, đêm nay có thể phá thân, mới kêu bản hầu tới hầu hạ sao?"

Ngón tay dài trên đầu vú yếu ớt của nàng ấn một cái, Mộ Thiển Thiển tức khắc mảnh mai kêu lên một tiếng, một tiếng rên rỉ đó giống như khẽ gọi, câu dẫn Đông Lăng Mặc càng thêm động tình.

Cự vật dưới thân đỉnh vào kẽ mông nàng, hắn cười lạnh nói: "Yên tâm, bản hậu, nhất định sẽ làm ngươi thỏa mãn."

Chương 3: Xin ngươi, đừng nhìn mà

Mộ Thiển Thiển còn không kịp mở miệng cầu xin tha thứ, tay Đông Lăng Mặc đã dùng sức đè lên cặp nhũ trắng nõn của nàng, dùng sức xoa nhẹ.

Đôi mắt của nam nhân không ngừng chuyển thâm, là dấu hiệu động tình của hắn, động tác ngày càng thô lỗ, cũng không có bất kỳ kỹ thuật gì, tựa hồ ngay cả chính hắn cũng không biết rốt cuộc nên dùng phương pháp gì để đùa bỡn nữ nhân trong lòng, chỉ dựa vào cảm xúc của chính mình, từng chút từng chút xoa lần thân thể của nàng.

"Ân......" Mộ Thiển Thiển muốn cự tuyệt, nhưng không biết vì cái gì, miệng mở ra, lại là tiếng rên rỉ tới chính mình cũng không dám nghe.

Bị một nam nhân xa lạ đùa bỡn, nàng cư nhiên lại phát ra loại âm thanh đáng xấu hổ này, Mộ Thiển Thiển khổ sở muốn chết, nhưng, chuyện càng gây khó chịu lại xuất hiện.

Hô hấp của Đông Lăng Mặc càng ngày càng rối loạn, hắn lại có điểm không cam lòng với chuyện đùa bỡn như vậy, bàn tay to đang kiềm chế hai tay nàng bỗng nhiên giật giật, làm toàn bộ bộ ngực của nàng cong lên càng cao, hắn cúi đầu, môi mỏng dừng ở trên đầu vú hồng nhạt, bỗng nhiên hút một ngụm thật mạnh.

"A......" Kích thích kiểu này, đối với người chưa từng trải qua chuyện nam nữ như Mộ Thiển Thiển mà nói là hoàn toàn xa lạ.

Đầu vú vừa nhọn vừa mẫn cảm bị hắn hút một cái, hô hấp của nàng hoàn toàn rối loạn, chỉ cảm thấy thân thể càng ngày càng nóng, có một cỗ hơi thở vừa nóng vừa ướt át thẳng hướng đến nơi giữa hai đùi, trào ra ở cửa hoa huyệt.

Nàng theo bản năng kẹp chặt hai chân, sợ bị nam nhân đang hút nàng đầu vú phát hiện bí mật thân thể nàng.

"Ân......" Khi hàm răng của hắn ở trên đầu vú nàng nhẹ nhàng gặm cắn, nàng lại nhịn không được khẽ gọi lên, càng nhiều hơi thở nóng bỏng hướng tới u huyệt, liền tính không có tận mắt nhìn thấy chỗ đó, nàng cũng rất rõ ràng, hiện tại quần lót chính mình nhất định đã bị thấm ướt.

Loại chuyện chỉ có ở thịt văn này, cư nhiên phát sinh ở trên người nàng.

"Thoải mái không?" Nam nhân từ trước ngực nàng ngẩng đầu, vừa lòng mà nhìn hai má ửng hồng của nàng, vừa rồi tiếng rên rỉ như thiên âm kia, đã làm cho hắn có chút không thể kiềm chế. Bỗng nhiên xốc lên nàng váy, lực chú ý của Đông Lăng Mặc lần này dừng ở hạ thể của nàng.

Giữa hai cái đùi kia là một mảnh thịt non khép lại, hiện giờ đang tản ra từng trận u hương thuộc về xử nữ...... Cũng không biết, xử nữ tâm địa ác độc này, hương vị rốt cuộc như thế nào?

"Không......" Tiếng nói của Mộ Thiển Thiển còn không kịp xuất khẩu, quần lót nhỏ đã bị hắn xé ra, càng đáng xấu hổ chính là, ở giữa quần lót và miệng cánh hoa xấu hổ gặp người kia, cư nhiên lôi ra một đoàn chỉ bạc.

Một màn dâm uế này, Mộ Thiển Thiển nhìn không tới, nhưng, nàng có thể cảm giác được dưới thân thể là tình huống gì, huống chi, không cẩn thận nhìn đến đôi mắt của Đông Lăng Mặc bỗng chốc trở nên càng thêm sâu thẳm đen bóng, thực rõ ràng là dấu hiệu dục vọng ở trong nháy mắt cuồng trướng, nàng liền càng thêm xấu hổ đến muốn chui xuống đất.

Nhưng giờ khắc này, làm Đông Lăng Mặc hoàn toàn lâm vào điên cuồng không chỉ là chỉ bạc biểu hiện phản ứng thân thể nàng, còn có...... hạ thể trơn bóng không tì vết của nàng.

Nàng cư nhiên có được danh khí, thứ trong truyền thuyết làm muôn vàn nam tử tình nguyện chết chìm trong đó, cũng không muốn tỉnh táo lại! Cánh hoa phấn nộn tươi đẹp còn ở trong trạng thái khép kín, giấu ở cánh hoa trên đỉnh là ngọc châu, bởi vì thân thể nàng động tình mà hơi hơi trướng lên, phía trên, còn có một chút ánh sáng thủy nhuận.

Đào nguyên thần bí trắng nõn non mịn không hề ngăn cản mà hiện ra ở trước mặt, đủ để làm bất kỳ nam tử nào trở nên điên cuồng.

Hắn trước nay...... không biết thân thể nữ tử cư nhiên có thể đẹp đến thế, đẹp đến làm người ta hoàn toàn không thể dời mắt.

"Đừng nhìn......" Mộ Thiển Thiển khép lại hai chân, có ý đồ ngăn cản hắn tiếp tục nhìn nơi riêng tư chưa từng có ở trước mặt nam nhân lộ ra của mình, nhưng hành động này, không thể nghi ngờ làm hầu gia tôn quý tức giận.

Bỗng nhiên xoay người một cái, hắn đem nàng đè ở trên đệm giường, trước khi Mộ Thiển Thiển kịp phản ứng lại, Đông Lăng Mặc đã cầm lấy đôi tay nàng giơ lên trên đỉnh đầu, đem chúng nó cột gắt gao vào đầu giường trụ gỗ.

Nam nhân chưa đã thèm mò tới dưới thân nàng, đem hai cái đùi của nàng nhanh chóng mở ra......

Chương 4: Lớn quá, không vào được!

"Không cần!" Mộ Thiển Thiển chỉ tới kịp hô lên hai chữ, hai cái đùi đã bị Đông Lăng Mặc hoàn toàn nắm trong tay.

Theo hai cái đùi thon dài tinh tế của nữ tử bị đẩy ra, cánh hoa hồng nhạt tức khắc hiện ra ở đáy mắt Đông Lăng Mặc.

Cánh hoa khép kín, phía trên còn có ngọc lộ ướt át, ở dưới ánh sáng của dạ minh châu châu, phát ra một tầng ánh sáng bạc nhàn nhạt.

Dụ hoặc nhất vẫn là cửa u huyệt bị cánh hoa ngăn trở, hiện tại, cửa huyệt nho nhỏ này, chính vì chủ nhân đang hoảng sợ bất an mà không ngừng mấp máy, lúc đóng lúc mở.

Cửa huyệt rất nhỏ rất nhỏ, Đông Lăng Mặc thật sự có chút hoài nghi, địa phương nhỏ như thế, thật sự có thể cất chứa được cự vật đang dâng trào của mình hay không.

Hô hấp của hắn càng ngày càng nặng nề, tưởng tượng đến lát nữa liền có thể nếm thử tư vị côn thịt nóng bỏng như sắt của mình đưa vào u huyệt, thế nhưng lại giống như mao đầu tiểu tử, hưng phấn đến cả đôi mắt đều đỏ lên.

"Thất công chúa, là ngươi tự tìm." Âm thanh khàn khàn biểu hiện giờ khắc này hắn rất kích động, bởi vì động tình, ở thái dương cùng khuôn mặt tuấn tú đều nổi lên một tầng mồ hôi mỏng, khuôn mặt như vậy, ngay cả minh tinh đẹp nhất trên TV đều kém hơn.

Mộ Thiển Thiển nâng lên nửa người trên, vốn là định xin tha, nhưng khi nhìn đến mồ hôi trên mặt hắn, không biết vì sai, lại có chút bị mê hoặc, đã quên muốn lui về phía sau, cũng quên mất giãy giụa.

Nam nhân kéo xuống đai lưng bên hông chính mình, nhanh chóng đem vật cứng sớm đã sung huyết bành trướng móc ra, làm nó không hề che lấp mà hiện ra trong tầm mắt Mộ Thiển Thiển.

Cự vật màu da kia...... So với cánh tay trẻ con còn thô hơn, tuy rằng không có tận tay chạm vào, nhưng cũng không khó để cảm nhận được nhiệt độ và độ cứng của nó, nhìn phía trên nó bởi vì nam nhân động tình mà nổi lên gân xanh, cùng với một giọt trong suốt ngọc dịch trên đỉnh quy đầu kia, Mộ Thiển Thiển hít hà một hơi, sợ tới mức thiếu chút nữa chết ngất đi qua. "Không......" Khi Đông Lăng Mặc tận lực hướng hai bên áp xuống chân nàng, chính mình vươn người về trước, dùng hắn cực đại quy đầu để ở cửa u huyệt của nàng, Mộ Thiển Thiển cuối cùng nhịn không được kinh hoảng thất thố mà hét lên: "Không cần! Ta...... Ta không phải người mà ngươi thích, không cần! Lấy ra! A...... Không cần, đau......"

Theo hắn đẩy mạnh một cái, nàng cuối cùng cảm thụ cái rõ ràng uy lực của thiết bổng, thật lớn, thật nóng, cứng quá...... Hắn thậm chí còn chưa cắm vào, nàng cũng đã đau đến sắp rơi nước mắt.

"Không cần, hầu gia, không cần...... A! Không cần! A! Đau quá...... Ô ô...... Đau......"

Nữ nhân run rẩy thân thể tuyết trắng non mịn, hai cái vú no đủ bởi vì nàng run rẩy mà không ngừng đong đưa, vẽ ra từng vòng ánh sáng đẹp, một màn này Đông Lăng Mặc nhìn thấy càng thêm môi lưỡi khô, lại càng thêm khó chịu.

U huyệt của nàng sao lại nhỏ như vậy? Cự vật mà chính mình luôn lấy làm tự hào, cư nhiên ở ngay lúc này bị kẹt chặt, cắm lâu như vậy, mà ngay cả quy đầu đều chen vào không lọt.

Hít sâu một hơi, làm hô hấp chính mình hơi thuận một chút, Đông Lăng Mặc bỗng nhiên vung lên bàn tay to.

Mộ Thiển Thiển chỉ cảm thấy trên người chợt lạnh, xiêm y bị xé thành mảnh nhỏ đã hoàn toàn rời xa nàng thân hình.

Mảnh vải cột trên cổ tay nàng cũng không biết ở thời điểm nào đã bị hắn dùng nội lực xé nát, thân thể mềm mại của nàng bỗng nhiên bị người ôm lên, xoay người một cái, nàng đã mặt đối mặt ngồi ở trên người hắn.

Đông Lăng Mặc chịu đựng xúc động muốn hung hăng thao u huyệt của nàng, tiếp tục xé tan xiêm y trên người mình, cùng nàng trần trụi đối mặt, cầm lấy đầu nàng, cúi xuống đặt một nụ hôn.

Chương 5: Rất muốn... rất muốn hắn dùng sức...

Côn thịt nóng bỏng cứng rắn để ở cửa hoa huyệt, chỉ cần nàng thả lỏng ngồi xuống một cái, hoa huyệt sẽ bị vô tình căng ra, dù cho côn thịt vào không được, cũng sẽ căng đến nỗi đau xé tâm can.

Mộ Thiển Thiển vừa hoảng vừa sợ, muốn né tránh, đầu lưỡi lại bị Đông Lăng Mặc kiềm chế, cánh môi cũng bị hắn bao lấy ở trong miệng, còn có cánh tay cứng rắn như sắt của hắn, ôm lấy bên hông nàng, làm nàng căn bản không thể nào lui.

"Ân......" Nụ hôn của Đông Lăng Mặc căn bản không có một chút kỹ xảo nào đáng nói, cứ liên tục cắn môi nàng, không ngừng hút lấy u hương trong miệng nàng, cánh môi bị hắn hoàn toàn ngậm lấy, đầu lưỡi dưới sự truy đuổi của hắn bị hắn hút vào trong miệng, nàng vặn vẹo thân mình muốn chạy trốn, lại rõ ràng cảm giác được, chỉ cần vừa động đậy thân thể của chính mình, côn thịt cứng như trụ sắt của hắn liền đem hoa huyệt nàng căng đến lớn hơn nữa.

Nhưng nàng thật sự sắp chống đỡ không nổi, cả người mềm như bông một chút sức lực cũng không có, hai cái chân chống đỡ thân thể chính mình đang không ngừng run rẩy, xíu nữa là nàng sẽ hoàn toàn không có sức lực, càng ngày càng ngồi xuống gần côn thịt của hắn.

"Ân......" Ngứa quá, cửa hoa huyệt bị quy đầu cực đại của hắn ma sát, từng đợt sóng nhiệt từ hoa huyệt truyền đến, rất nhiều lần đều nóng đến thiếu chút nữa nàng lại hôn mê.

Thật vất vả, Đông Lăng Mặc cuối cùng ở lúc nàng sắp hít thở không thông buông ra môi nàng, bàn tay to mang theo vết chai dày của hắn cầm cặp vú đầy đặn của nàng, có chút nóng nảy xoa nhẹ.

Thịt hành vào không được, hắn khó chịu đến cả người giống như đều sắp nổ mạnh, nhưng nàng...... Đáng chết, nhỏ như vậy, muốn đem hắn tra tấn đến điên sao?

"Chờ...... Hầu gia......" Khi Mộ Thiển Thiển mở mắt ra, vừa lúc nhìn đến đáy mắt hắn không biết là lửa giận hay là dục hỏa ánh sáng, nàng hoảng sợ, theo bản năng muốn lui về sau.

Vừa lui, hoa huyệt lập tức cùng thịt hành hung hăng ma sát một cái, cảm giác tê dại nháy mắt truyền khắp toàn thân, làm nàng vừa khó chịu vừa thoải mái hừ hừ kêu: "Ân...... Không cần...... A! Thật lớn! Đau!"

"Không nghĩ đau liền thả lỏng cho bản hầu." Đông Lăng Mặc giọng nói khàn khàn, âm thanh trầm thấp gợi cảm mang theo tiếng thở dốc nặng nề vang lên: "Đừng khẩn trương, để bản hầu đi vào, ngoan, thả lỏng."

Vừa rồi nàng có cảm giác, đỉnh đầu côn thịt rõ ràng đã đi vào một chút, chỉ cần nàng nhẹ nhàng một chút, làm u huyệt trương đến lớn hơn nữa, hắn liền có thể đem côn thịt mạnh mẽ cắm đi vào, nhưng một khi hắn đi vào một chút, lại làm nàng càng thêm khẩn trương lên.

Khẩn trương, u huyệt co rút lại đến càng chặt hơn, làm hại quy đầu hắn kẹt ở chỗ kia, vẫn như cũ không vào được. Đông Lăng Mặc vừa thở dốc, vừa dỗ dành nói: "Thiển Thiển, ngoan ngoãn mở ra nơi đó, để bản hầu đi vào."

Thanh âm từ tính mang theo mười phân gợi cảm, hơn nữa đáy mắt đầy dục vọng, làm cả người hắn thoạt nhìn dụ hoặc nói không nên lời, còn có, tiếng kêu "Thiển Thiển" làm nàng muốn hoàn toàn trầm luân vào......

Mộ Thiển Thiển giống như bị mê hoặc, duỗi tay ôm lấy cổ hắn, theo bản năng nâng lên thân thể của mình, hai cái đùi tự giác banh ra hai bên.

Thân mình không có hai chân chống đỡ, theo trọng lực không ngừng hạ xuống, thịt hành cuối cùng lại đi vào được một chút, lại bởi vì cảm giác bị xé rách bỗng dưng tăng lên, Mộ Thiển Thiển một lần nữa co rụt lại.

"Nữ nhân, ngươi muốn đem bản hầu kẹp gãy sao?" Đông Lăng Mặc cả giận nói, nhưng hiện tại với hắn mà nói, bị kẹp gãy vẫn là phần nhẹ, sợ nhất chính là bị nàng kẹp tới bắn!

Thịt hành đã vùi được một phần ba vào u huyệt ấm áp ướt át của nàng, đỉnh quy đầu yếu ớt theo u huyệt co rút lại mà không ngừng bị đè ép, cho dù hắn cường hãn như vậy, cũng thiếu chút nữa muốn phun trào.

"Ta...... Ta không phải cố ý...... A! Nó thật lớn, ta...... Ta từ bỏ!" Căn thịt hành to lớn kia còn đang không ngừng xâm nhập sâu hơn, Mộ Thiển Thiển đau đến mức thái dương tràn đầy lớp mồ hôi mỏng, tay đặt trên lồng ngực no đủ cơ bắp của hắn, bắt đầu giãy giụa.

Đông Lăng Mặc sao lại cho phép nàng chạy thoát, một tay đem một đôi tay nhỏ của nàng bắt chéo sau lưng, nhẹ nhàng lôi kéo, làm nàng theo bản năng nâng lên thân thể, hắn cúi đầu ngậm lấy một bên kiều nhũ, một bên làm thịt hành không ngừng cắm vào u huyệt càng sâu, một bên cắn đầu vú tinh xảo của nàng dùng sức mút vào.

"A......" Quá kích thích, kích thích như vậy, Mộ Thiển Thiển cả đời đều chưa nếm thử qua.

Đầu trống rỗng, thân thể càng ngày càng nóng, hưng phấn kích thích quá độ làm nàng cầm lòng không đậu ưỡn ngực, làm hắn hút được mạnh hơn, mông trắng nõn cũng tự giác đong đưa, rất muốn...... rất muốn hắn dùng sức làm thịt hành chôn vào chỗ sâu nhất trong hoa huyệt......

Nàng không biết chính mình bị cái gì, chỉ là cảm thấy thân thể nóng quá, hoa huyệt rất ngứa, rất muốn...... Bị hắn mạnh mẽ cắm vào......

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...