Chương 6: Đau quá, hoàn toàn đi vào
Nhũ hoa bên phải bị Đông Lăng Mặc ngậm ở trong miệng, đầu vú hồng nhạt bị hắn không nặng không nhẹ gặm cắn nên càng ngày càng sưng to, còn có vú bên trái của nàng, bị bàn tay to của hắn chà đạp mà không ngừng biến hình, nhũ thịt trắng nõn từ giữa khe hở ngón tay hắn tràn ra, dâm uế diễm tình nói không nên lời.
Mộ Thiển Thiển chỉ cảm thấy thân thể càng ngày càng mềm mại, khi hắn dùng sức hút lấy đầu vú nàng, giống như muốn từ đầu vú nho nhỏ này hút ra sữa tươi giúp hắn giải khát, nàng khẽ gọi một tiếng, thân mình nóng lên, một cổ mật dịch lập tức từ hoa huyệt trào ra, hoàn toàn dính ướt côn thịt vẫn luôn cắm ở hoa huyệt nàng.
Côn thịt đã bị kích thích, đang không ngừng trướng to, vốn dĩ đã ở kích cỡ làm nàng hoàn toàn thừa nhận không tới, nháy mắt trở nên càng thêm đáng sợ.
Mộ Thiển Thiển cắn môi, không nghĩ làm chính mình phát ra những tiếng rên rỉ vô sỉ, chỉ tiếc, cuối cùng vẫn là nhịn không được mà mở ra môi mỏng ngâm nga lên: "A...... Không cần, không cần lại đi vào, a...... Đau......"
Thật sự đau, theo đại nhục bổng thẳng tiến, cảm giác đau nhức xé tâm bỗng nhiên hiện lên, sợ tới mức nàng hoàn toàn tỉnh táo lại từ bể dục.
Lúc bị tình dục khống chế, nàng còn nghĩ làm cho hắn dùng sức cắm đi vào, nhưng hiện tại thanh tỉnh, tưởng tượng đến kích cỡ của hắn, nàng liền kinh hoảng thất thố muốn chạy trốn.
Nam nhân đã nhả ra vú nàng, giờ lại nhìn chằm chằm mặt nàng, mồm to thở phì phò.
"Thiển Thiển......" Đông Lăng Mặc dịu dàng kêu một tiếng, không biết một tiếng "Thiển Thiển" này có bao nhiêu tình nghĩa, chỉ nghe thấy tràn đầy tất cả đều là dục vọng.
Muốn nàng, tưởng hung hăng cắm vào nàng, dùng sức thao nàng, ngay bây giờ!
Mộ Thiển Thiển cắn môi, nhịn xuống cảm giác đau đớn, cúi đầu nhìn về địa phương hai người đang giao hợp.
Côn thịt thật lớn ít nhất đã cắm một phần ba chiều dài vào hoa huyệt, hoa huyệt nho nhỏ bị nó căng đến to ra, ngay cả huyệt thịt cũng bị mang vào một ít, trên côn thịt lộ ra gân xanh là mật dịch trong suốt, tất cả đều là từ cửa hoa huyệt của nàng chảy ra.
Một màn này, dâm loạn đến làm người ta hoàn toàn không dám nhìn nhiều nửa con mắt.
Nàng cuống quít xoay mặt, lại muốn từ trong lòng hắn tránh thoát. "Thật là nha đầu không biết nghe lời." Thấy nàng giãy giụa, Đông Lăng Mặc thở hổn hển một chút, cảm giác được hoa huyệt nàng cuối cùng cũng đủ ướt át, hắn đáy mắt xuất hiện chút ý cười không thể nhận ra, bàn tay to đặt ở cái hông có thể dùng một tay ôm hết của Mộ Thiển Thiển, ánh mắt nghiêm túc đặt trên mặt nàng, bỗng nhiên nói giọng khàn khàn: "Hiện tại, bản hầu muốn đi vào."
"Không...... A!"
Tiếng thét chói tai của nữ nhân, cùng với khi côn thịt đâm sâu vào u huyệt một tiếng "Phốc", hai loại âm thanh này đều làm nam nhân hoàn toàn trở nên điên cuồng.
Gậy sắt so với cánh tay trẻ con còn thô hơn, cứ như vậy triệt triệt để để cắm vào, cắm xuống chỗ sâu nhất.
Mộ Thiển Thiển khóc, nước mắt rơi xuống đầy mặt, bởi vì đau, thật sự rất đau.
Hạ thể giống như bị xé rách thành hai nửa, đau đến nước mắt nàng cứ lăn xuống dưới không ngừng, côn thịt nóng bỏng còn chôn sâu ở trong thân thể của nàng, to như vậy, cứng như vậy, gân xanh còn đang mấp máy......
"Đi ra ngoài, cầu xin ngươi đi ra ngoài, a...... Đừng cử động, ân a...... Đau......"
Nàng không dễ chịu, Đông Lăng Mặc cũng không thể dễ chịu hơn chút nào, côn thịt vừa đi vào đi vào đã bị hoa huyệt nàng kẹp gắt gao, hoàn toàn di chuyển không được, nhưng, nếu không động đậy, hắn nhịn lại rất khó chịu.
Càng nhiều mồ hôi dọc theo thái dương hắn không ngừng trượt xuống, dừng ở trên cặp vú phong tao, theo sự run rẩy của nàng chậm rãi chảy xuống.
Nam nhân đã không thể nhịn được nữa, bỗng nhiên xoay người một cái đem nàng đè xuống, dưới thân, côn thịt lửa nóng bắt đầu chậm rãi ra vào.
"A......" Mộ Thiển Thiển thê lương thét chói tai, hoa huyệt theo nhịp độ di chuyển của hắn càng ngày càng đau, có chút ấm áp chất lỏng bị côn thịt hắn mang theo ra ngoài, nhiễm hồng khăn trải giường trắng tinh dưới thân.
Cúi đầu nhìn thấy máu tươi thánh khiết đại biểu cho xử nữ chảy xuống, Đông Lăng Mặc đáy mắt cũng bị ánh đến nổi lên đỏ tươi, thú tính dưới đáy lòng cuồn cuộn nổi lên, ngay sau đó, hắn đã không còn cách nào để ý đến tiếng khóc thút thít của nữ nhân, côn thịt giống như lưỡi dao, ở trong hoa huyệt của Mộ Thiển Thiển nhanh chóng thọc vào rút ra......
Chương 7: Quỳ bò xuống, xâm nhập từ phía sau
Nguyên lai đây là cảm giác hoan ái, Đông Lăng Mặc sống hơn hai mươi năm, tới tối nay mới lần đầu tiên hoàn toàn cảm nhận được vui sướng như vậy.
Côn thịt thật lớn đến cơ hồ có thể đâm thủng nàng không ngừng đưa đẩy, mỗi lần rút ra, sẽ làm cho thể xác và tinh thần của hắn cảm thấy một trận hư không, mà mỗi lần hung hăng cắm vào, lại sẽ bị thịt mềm trong hoa huyệt kẹp đến cả thể xác và tinh thần đều thoải mái.
Khoái cảm trí mạng từ xương tủy phát lên từng đợt, giống như điện lưu truyền khắp toàn thân, kích thích như vậy, nên khi hắn nhìn đến nước mắt của nữ nhân, động tác không chỉ không dừng lại, ngược lại càng thêm điên cuồng.
Hắn muốn hung hăng thao nữ nhân mảnh mai này, thao cho nàng không ngừng khóc thút thít, thao cho nàng chết ngất đi qua!
Hiện tại, hắn nghĩ không nổi bất kỳ cái gì, có thể nghĩ tới duy nhất, chính là hung hăng thao nàng!
Mộ Thiển Thiển cảm thấy lúc này chính mình thật sự muốn chết đi, cảm giác đau đớn như bị xé rách không ngừng từ dưới thân truyền đến, mỗi một lần hắn dùng sức cắm vào, nàng đều có thể cảm thụ rành mạch hình dạng to lớn của côn thịt.
Chính mình vừa tới thế giới này, cũng chỉ là không cẩn thận viết một bản thịt văn thôi mà, sao lại xui xẻo đến mức bị tên nam nhân lãnh khốc, khủng bố nhất cả quyển truyện cường bạo chứ.
Hắn không phải nên tìm mọi cách tránh né thân mật với thất công chúa sao? Hắn thân thể xử nam không phải là muốn để lại cho cái kia nữ chủ ôn nhu mà đa tình - Lục công chúa sao? Nhưng hiện tại, đè ở trên người mình, nam nhân đang dùng côn thịt vừa to vừa cứng của hắn hung hăng cắm vào nàng, chính là hắn!
Hết thảy đều rối loạn, căn bản không giống như cốt truyện...... Mộ Thiển Thiển hoàn toàn mất đi năng lực tự hỏi của bản thân, chỉ có thể bị buộc cảm nhận thứ to lớn cường hãn của hắn, cảm nhận tư vị nhục côn nóng bỏng trong hạ thể chính mình không ngừng thao lộng.
Đau quá...... Trong đau đớn, lại chậm rãi bốc lên một loại cảm giác chưa từng có, tựa hồ có chút tê, có chút nóng, có chút làm người trầm mê......
"A...... Hầu...... Hầu gia, ân a......"
"Thích sao?" Nam nhân dùng tới uy phong trên chiến trường, một chút lại một chút cuồng cắm nộn huyệt của nàng, cắm đến huyệt thịt tung bay, dâm dịch văng khắp nơi.
Hơi thở cực nóng của hắn theo từng giọt mồ hôi to rơi xuống, thanh âm khàn khàn mà cực kỳ dụ hoặc lại mang mị lực từ tính: "Bị bản hầu làm có thích không? Nói! Nói ngươi thích! Nói ngươi nguyện ý cả đời cho bản hầu tàn nhẫn thao nộn huyệt!" Ân...... A a......" Mộ Thiển Thiển dùng sức lắc đầu, hắn cắm vào quá tàn nhẫn, mỗi lần đều cơ hồ đem thân thể nhỏ xinh của nàng đâm bay ra ngoài, nếu nàng không dùng sức ôm lấy cổ hắn, nếu bàn tay to thô ráp của hắn không hung hăng cầm lấy eo nàng, nàng nhất định sẽ bị hắn đâm bay.
"Dám can đảm phản bác!" Nam nhân bị hành động lắc đầu của nàng chọc giận, bỗng nhiên eo lui một cái, côn thịt dính đầy mật dịch nhanh chóng rời đi thân thể Mộ Thiển Thiển.
Ngay khi côn thịt rút lui ra khỏi hoa huyệt, Mộ Thiển Thiển vậy mà lại cảm giác được hư không chưa bao giờ có, lúc ấy, nàng cư nhiên đáng xấu hổ muốn xin hắn ở lại, tiếp tục nhét đầy hạ thể của nàng.
Hắn vừa đi, nàng thật sự không dễ chịu, rất ngứa, thực hư không......
"Vật nhỏ khẩu thị tâm phi!" Đông Lăng Mặc mắng nhẹ một tiếng, nhìn hai chân nàng không ngừng ma sát vặn vẹo, bỗng nhiên khóe môi mỉm cười, bàn tay to đưa lên, nháy mắt đem thân hình nhỏ xinh của nàng xoay một vòng.
Mộ Thiển Thiển bị hắn xoay thành tư thế quỳ bò ở trên giường, hai chân bị hắn tách ra, hoa huyệt cứ như vậy xuất hiện ngay tầm mắt hắn.
Nàng xấu hổ đến mức kinh hoảng thất thố muốn khép lại hai chân, nhưng bàn tay hắn gắt gao cầm đùi nàng, làm nàng trừ bỏ ngoan ngoãn mở ra chân mặc cho hắn thưởng thức cảnh xuân ở cửa hoa huyệt, rốt cuộc không làm được gì khác.
Cửa hoa huyệt bởi vì bị côn thịt thọc vào rút ra một hồi lâu, lúc này còn có chút
khẽ mở, rồi lại bởi vì tâm tình hoảng hốt của chủ nhân, đang không ngừng khép lại.
Tinh oánh mật dịch còn đang tràn ra, cánh hoa tươi mới bị dính ướt, dưới ánh sáng của trân châu càng hiện ra dụ hoặc.
Đẹp như thế, nam nhân sao lại cam lòng buông tha được?
"Muốn sao?" Làm lơ hành động lắc đầu của nàng, Đông Lăng Mặc đem thịt hành khổng lồ để ở đằng trước cửa hoa huyệt, lần này liền dễ dàng đem cánh hoa yếu ớt của nàng đẩy ra.
"Bản hầu sẽ thỏa mãn ngươi!" Thở hổn hển nhẹ một tiếng, hắn bỗng nhiên một cái nhích thân, thịt hành lại lần nữa chôn thật sâu vào u huyệt tràn lan mật dịch.
"A......" Thân thể Mộ Thiển Thiển ngăn không được run rẩy một trận, cảm giác bị nhét đầy thoải mái kỳ dị, thế nhưng làm nàng cầm lòng không đậu mà ngẩng đầu, gọi ra tên nam nhân cưỡi trên người nàng: "Ân a...... Mặc, a......"
Chương 8: Nha đầu này là lần đầu tiên lên cao trào
"Mặc...... A! Ân a...... Ân...... Mặc......"
Trong màn đêm yẻn tĩnh, tiếng thét chói tai mang theo khóc nức nở của nữ nhân rõ ràng dị thường, cho Tẩm Phòng rất lớn, nhưng kêu lớn tiếng như thế, vẫn khó tránh khỏi sẽ bị người bên ngoài nghe thấy, đặc biệt bọn tỳ nữ canh giữ ở bên ngoài chờ hầu hạ hai người.
Những cô nương đó một đám đều cúi đầu, sắc mặt ửng hồng, tưởng tượng hầu gia ngày thường lạnh băng lại cao cao tại thượng, hiện giờ ở trên giường nhưng lại điên cuồng thô bạo, thế nhưng nghĩ đến đó làm trái tim cả đám đập nhanh hơn, thân thể phát một trận nóng, một trận ngứa.
Hầu gia ngày thường không thích có tỳ nữ hầu hạ, các nàng là không có cơ hội nhìn đến dáng người của hầu gia, nhưng chỉ nhìn vào thân hình cao lớn đường cong hoàn mỹ của hắn, không khó tưởng tượng khối thân thể kia có bao nhiêu cường hãn mê người.
Nếu hiện tại người nằm ở dưới thân hắn, bị ngọc hành cực đại của hắn điên cuồng chọc vào rút ra là chính mình, như vậy, cho dù đoản thọ mười năm, các nàng cũng nguyện ý.
Tưởng tượng bộ dạng cường hãn của Đông Lăng Mặc ở trên giường, một đám đều nhịn không được mà vặn vẹo hai chân, ở cửa hoa huyệt, dâm dịch không được tự nhiên chảy giàn giụa.
Chỉ là một hầu gia đã làm người điên cuồng như thế, nếu đến lúc các vị phu quân khác cũng tới "Hầu hạ", thất công chúa thật sự sẽ chịu nổi sao?
Phủ Công Chúa có bốn vị nam tử tuyệt sắc, đều là do Thái Hậu khâm điểm cho Thất công chúa làm phu quân, Thất công chúa một người khẳng định chịu không nổi, nếu, bọn họ có yêu cầu......
Mấy cái tỳ nữ một đám mặt mày hàm xuân, đã hận không thể ngay lập tức đem vài vị phu quân của Thất công chúa dùng sức đẩy ngã, đương nhiên, trước tiên phải xem các nàng có năng lực này không. Trong tẩm phòng, nữ tử mảnh mai bị nam nhân ở sau lưng tra tấn đến mức nhiều lần đã thiếu chút nữa ngất xỉu, nhưng ngọc hành dính một chút máu xử nữ vẫn như cũ còn không ngừng ra vào cửa u huyệt, mỗi lần rời khỏi, đều có thể mang ra một cỗ mật dịch, mỗi lần cắm vào, lại làm thịt trong hoa huyệt đều nó mang sâu vào trong.
Cửa hoa huyệt nho nhỏ không ngừng phun ra nuốt vào ngọc hành của hắn, một màn dâm loạn này, làm cho Đông Lăng Mặc càng ngày càng nhiệt tình, càng ngày càng không cách nào dừng lại.
"Không cần, không cần! A...... Chậm, chậm một chút! A a...... Cầu xin ngươi, nhẹ một chút, nhẹ...... A, ân a ――"
Một tiếng thét chói tai từ giữa môi răng Mộ Thiển Thiển tràn ra, cảm giác tê dại từ chỗ sâu trong thân thể nháy mắt cuồng trướng, trước khi nàng kịp phản ứng lại đây, thân mình nàng đã kịch liệt run rẩy lên.
Cửa hoa huyệt không ngừng co rút lại, đem ngọc hành cắn đến gắt gao, làm Đông Lăng Mặc bị đè ép nửa bước cũng khó vào, may mà đồng thời lúc nàng co rút lại, hoa huyệt lập tức trào ra đại lượng mật dịch, đem ngọc hành toàn bộ bôi trơn, càng phương tiện cho hắn trừu động.
Nha đầu này...... Vậy mà tới rồi! Đây hẳn là lần đầu tiên nàng cao trào đúng không?
Đông Lăng Mặc bị phát hiện của chính mình kích thích đến hai mắt trở nên đỏ tươi, hưng phấn dị thường, cũng không biết, nguyên lai làm nữ nhân vui sướng, trong lòng mình thế nhưng sẽ có một loại cảm giác tên là thỏa mãn.
Chỉ là, thân thể nha đầu này còn đang không ngừng run rẩy, hoa huyệt cũng ở điên cuồng co rút lại, hắn...... Sắp chịu không nổi.
"Thiển Thiển......" Hắn khàn khàn kêu gọi tên nàng, côn thịt vừa to vừa cứng nháy mắt chọc vào rút ra nhanh hơn, đem nữ tử dưới thân thật vất vả lấy lại tinh thần sau cao trào, thao đến mất khống chế mà hét lên......
Chương 9: Hút đến một chút cũng không chừa
Vừa mới hưởng thụ tư vị mất hồn của lần đầu tiên cao trào trong cuộc đời, Mộ Thiển Thiển còn chưa kịp khôi phục lại, động tác của Đông Lăng Mặc lại ngày càng nhanh, nàng chỉ kịp há mồm hét lên một tiếng, thân thể lại trong nháy mắt run rẩy.
Lần này, run rẩy đến càng mãnh liệt.
Không...... Không được, nàng lại muốn tới!
"A...... A a......"
Hoa huyệt lại lần nữa hung hăng co rút lại, Đông Lăng Mặc cho dù ý chí có cường hãn đi nữa, lúc này cũng hoàn toàn kiềm không nổi.
"Yêu tinh, ngươi là tiểu yêu tinh!" Hắn cắn răng mắng hai tiếng, côn thịt rút cắm bằng tốc độ điên cuồng.
Mộ Thiển Thiển sợ tới mức mở to đôi mắt, rõ ràng thân thể còn đang run rẩy, lại bởi vì biết hắn muốn làm gì mà sợ tới mức nháy mắt hoàn hồn.
"Không! A...... Không cần! A a...... Không cần bắn...... Ở a...... Ở bên trong, không cần! Cầu xin ngươi...... A a......"
Đông Lăng Mặc đã lâm vào điên cuồng, sao lại nghe được lời nàng nói, huống chi, lấy tính tình kiêu căng của hắn, không muốn cho hắn bắn ở bên trong, hắn liền cố tình muốn bắn! Nữ nhân này chẳng lẽ còn không rõ ràng địa vị của chính mình?
Ninh Thái Hậu khâm điểm bốn người bọn họ vào phủ không phải vì tìm bốn vị phu quân có bối cảnh hiển hách cho Thất công chúa, mà chỉ vì mượn sức bọn họ, cho bọn hắn tặng một vưu vật làm công cụ tiết dục mà thôi. Một công cụ tiết dục, có tư cách gì yêu cầu hắn phải bắn ở chỗ nào?
Có chút giận dỗi, Đông Lăng Mặc sau khi điên cuồng cắm mấy chục phát cuối cùng, bỗng nhiên gầm nhẹ một tiếng, đem ngọc hành dùng sức cắm đến chỗ sâu nhất của u kính, để cho tinh dịch nóng bỏng toàn bộ phun vào tử cung yếu ớt của nàng.
Cái đầu nhỏ của Mộ Thiển Thiển bởi vì cao trào mà nâng lên thật cao, tử cung bị tinh dịch nóng bỏng kích thích, lập tức tuyệt vọng mà co rút lại, hoa kính ẩm ướt ấm áp kia, tức khắc giống như có vô số cái miệng nhỏ không ngừng mút lấy ngọc hành của Đông Lăng Mặc, như muốn đem mỗi giọt tinh dịch bên trong ngọc hành của hắn hút đến sạch sẽ.
Nam nhân thoải mái nhắm mắt lại, hưởng thụ tư vị mất hồn khi hoa huyệt mút vào, thẳng đến một giọt tinh dịch cuối cùng đều bị hút lấy, hắn mới chậm rãi mở mắt ra, rũ mắt nhìn cửa hoa huyệt vẫn như cũ ngậm lấy ngọc hành cứng rắn.
Cửa huyệt nho nhỏ này còn đang không ngừng tràn ra mật dịch, lại không hề thấy một tí tinh dịch trọc bạch của hắn chảy ra tí nào, sau cơn kích động, hắn có chút tò mò phản ứng của hoa huyệt lúc này, cho nên, hắn đem ngọc hành chậm rãi rời khỏi hoa huyệt, tầm mắt lại vẫn gắt gao đặt trên cửa hoa huyệt bị hắn thao đến vừa hồng vừa sưng, nhìn chằm chằm, không hề chớp mắt.
Theo hô hấp của nữ nhân, hoa huyệt cũng lúc đóng lúc mở, cửa hoa huyệt vừa rồi còn bị căng đến thật to, lúc này đang chậm rãi co lại.
Cho đến lúc hoa huyệt cơ hồ hoàn toàn khép kín, tinh dịch của hắn vẫn không chảy ra một giọt, Đông Lăng Mặc lúc này mới hài lòng, vươn ngón tay thô dài xoa xoa cánh hoa, lập tức lại cảm giác được thân hình Mộ Thiển Thiển đang run rẩy.
Hắn gợi lên khóe môi, dùng thanh âm khàn khàn gợi cảm nói: "Miệng thì nói không cần bắn ở bên trong, hoa huyệt lại không phải tham lam đến mức hút không chừa lại một giọt?"
Chương 10: Thiếu chút nữa bị xé rách
Mộ Thiển Thiển cũng không đáp lại lời nói ngả ngớn của Đông Lăng Mặc.
Hắn có chút mất hứng, đem thân thể nho nhỏ của Mộ Thiển Thiển xoay lại đây, để cho nàng nằm ngửa trên giường, mới phát hiện hai mắt nàng nhắm nghiền, xem ra đã trong lần cao trào cuối cùng kích động đến ngất xỉu luôn.
Lông mi thật dài nằm ở dưới mi mắt, phía trên còn sót lại nước mắt mà vừa rồi nàng khóc thút thít, bộ dáng đó trông thật điềm đạm đáng yêu, làm lòng người mềm mại rất nhiều, rồi lại gợi lên ý muốn một lần nữa dùng thứ cực đại của chính mình thật căng ra cánh hoa nàng, một lần nữa đem nàng thao đến khóc.
Bộ dáng của nàng khi khóc thút thít, thật đẹp......
Khóe mắt liếc thấy vết máu trên khăn trải giường, đáy lòng một lần nữa bị kích động, bất quá nghĩ đến đây vẫn là lần đầu tiên của nàng, bỗng nhiên, Đông Lăng Mặc sinh ra một loại cảm giác thương tiếc trước giờ chưa từng có.
Nằm xuống ở bên cạnh nàng, Đông Lăng Mặc ôm nàng vào lòng, nhắm mắt lại cùng nàng chợp mắt.
Côn thịt dưới thân còn cứng rắn, để ở giữa hai chân giữa, hắn lại quan tâm thân thể yếu ớt của nàng, cố nén xúc động lần nữa đem nàng đè xuống, chỉ ôm nàng ngủ, lẳng lặng nhắm mắt lại.
Tinh lực cả người còn chưa hoàn toàn dùng hết, nhưng sau khi ôm lấy thân thể nho nhỏ mềm mại của nàng, bỗng nhiên nảy sinh cảm giác an tĩnh cả đời khó có được.
Nhiều năm qua vẫn luôn ở bên ngoài hành quân đánh giặc, sống trong ngày tháng tinh phong huyết vũ, đây là lần đầu tiên, hắn ôm một tiểu nữ nhân cùng ngủ.
Cảm giác...... Có chút tốt đẹp, khó nói nên lời yên bình......
Đêm đó, không biết nên nói là ngọt ngào hay thống khổ, Mộ Thiển Thiển mơ thấy tình cảnh trước khi mình xuyên qua, Tiêu Tiêu, bạn tốt của nàng, còn có tên kia nên tính là bạn bè hay là kim chủ đại ca Quân Tứ Hải. Mộ Thiển Thiển mơ thấy chính mình đem tiền nhuận bút tháng này tiêu hết, sau khi ăn mì gói vài ngày, quyết định cùng Tiêu Tiêu đi chiếm tiện nghi của Quân Tứ Hải.
Mà Quân đại soái ca bởi vì có rất nhiều tiền, mỗi lần bị lừa bao hai người ăn, vẫn không hề tức giận, ngược lại khóe môi vẫn luôn gợi lên một nụ cười nhẹ, cười tươi lên thì còn đẹp trai hơn cả siêu sao quốc tế......
"Ân......" Nàng tỉnh lại vì bụng đói kêu vang, lúc thức giấc không cẩn thận di chuyển hai cái đùi, tức khắc đau đến há mồm rên rỉ: "A, đau......"
Hoa huyệt giữa hai chân như bị người khác xé rách, tới bây giờ còn có cảm giác bị căng rách, đặc biệt sau khi nàng mở miệng rên rỉ, đồ vật đang ở bên trong nàng tựa hồ lại phình to hơn nữa.
Nó đang không ngừng trướng đại, vốn dĩ đã nhét đầy hoa huyệt nàng, lúc này, càng làm hoa huyệt bị căng đến chua xót khó chịu.
"Không cần, đau......" Mộ Thiển Thiển chậm rãi mở mắt ra, xoa xoa đôi mắt chua xót, còn không kịp thấy rõ hết thảy cảnh vật trước mắt, liền theo bản năng duỗi tay sờ vào hoa huyệt, muốn đem đồ vật cắm ở trong u huyệt của nàng bên trong lấy ra ngoài.
Đau quá, càng ngày càng đau......
Thật vất vả, ngón tay ngọc thon dài đụng tới tên đầu sỏ làm đau nàng, nàng không cần nghĩ ngợi liền cầm lấy nó, khi vừa định đem nó rút ra, một bàn tay thô ráp bỗng dưng nắm lấy cổ tay nàng, năm ngón tay nắm chặt, lập tức làm tay nhỏ không nghe lời của nàng phải buông ra.
"Người xấu......" Nàng mở mắt ra, một bên nhẹ giọng chửi nhỏ, một bên quay đầu lại để xem người cầm lấy tay nàng, nhưng sau khi khi thấy rõ gương mặt tuấn dật kia, nàng ngẩn ra, ngay sau đó, thanh âm thét chói tai vang vọng toàn bộ Tẩm Phòng: "A......"
Đông Lăng Mặc có chút bực bội thả tay nàng ra, vừa mới tỉnh táo lại, bởi vì tiếng hét của nàng mà ý thức còn có chút mơ hồ nhanh chóng tỉnh lại.
Tiếng thét chói tai của nữ nhân thật sự vô cùng đáng sợ, tai hắn không chút chuẩn bị liền bị tiếng hét đam vào đau đớn, đôi mắt như sao lại còn phủ chút sương mù hơi híp lại, hắn như cũ lười biếng nằm ở đó, mặt không chút biểu tình, nhìn nữ nhân kinh hoảng thất thố muốn chạy ra từ trong lòng hắn.
Bạn thấy sao?