Chương 16: Tự an ủi trước mặt bọn họ
Mộ Thiển Thiển đời này là lần đầu tiên lên cao triều, thân hình mảnh mai cơ bản chịu không nổi kích thích như vậy, sau khi hoa huyệt phun ra, ý thức liền bắt đầu trở nên mơ hồ.
Trong lúc mơ mơ màng màng, tựa hồ cảm giác được hai ngón tay dài lẽ ra đang cắm bên trong hạ thể chính mình lại bị người khác rút ra.
Sau khi ngón tay dài rời khỏi, hoa huyệt cảm thấy một trận hư không, ham muốn bị nhét đầy ngày càng mãnh liệt, làm nàng nhịn không được mà bắt đầu vặn vẹo hai cái đùi, tự mình duỗi tay đến hoa huyệt mò mẫm: "Muốn, còn muốn......"
Đầu ngón tay trơn bóng như ngọc sờ đến cánh hoa ướt đẫm, bị ý thức lôi kéo, tiếp tục sờ soạng đến cửa hoa huyệt, sau khi tìm được đúng vị trí, chậm rãi cắm vào.
Hiện tại thân thể Mộ Thiển Thiển đang mẫn cảm không chịu nổi, chỉ cần một chút kích thích, cũng đủ để khiến nàng điên cuồng.
Bị ngón tay của chính mình đâm vào, nàng híp nửa đôi mắt, căn bản không thấy rõ mọi thứ chung quanh, chỉ có thể dựa vào cảm giác của chính mình, vô lực mà vặn vẹo mông, làm cho ngón tay cắm đến càng sâu: "Ân, muốn......"
Đông Lăng Mặc vừa xuống giường nghe vậy ngẩn ra, tiện tay cầm lấy bộ quần áo trên đất mặc lên người, khi quay đầu lại, liền nhìn thấy động tác tự an ủi của Mộ Thiển Thiển.
Hắn biết nàng chưa được thỏa mãn, kỳ thật chính mình cũng vậy, cho tới bây giờ côn thịt vẫn vừa cứng vừa nóng như cũ, làm quần dài mới mặc bị nổi lên một ngọn núi nhỏ.
Nhưng, Hiên Viên Liên Thành đang ở dây, hắn cho dù có muốn, cũng chỉ có thể đợi tên kia đi trước đã.
Hiên Viên Liên Thành tới đây, đương nhiên là bởi vì có chuyện quan trọng, chờ bàn xong chuyện này, hắn chắc chắn sẽ đem nha đầu này ném đến trên giường, tiếp tục điên cuồng thao nàng.
"Nàng có vẻ còn rất muốn ngươi." Hiên Viên Liên Thành lạnh lùng nhìn nữ nhân sau khi được Đông Lăng Mặc đắp chăn, lại tự tay đem chăn xốc lên, rồi mới ở trước mặt bọn họ tự an ủi, đáy mắt trừ bỏ mấy tia khinh thường, còn có vài phần dục vọng chính hắn cũng không phát hiện ra.
Hoa huyệt ướt đẫm như vậy, còn có ngón tay dài kia, không ngừng thâm nhập, thế nhưng hắn nhìn thấy lại có vài phần bức bối, bỗng nhiên cũng rất muốn thử cái cảm giác ngón tay bị hoa huyệt của nàng hút lấy gắt gao.
Hắn bị điên rồi mới có thể muốn nữ nhân dâm đãng này.
Lời nói lạnh như băng, làm Mộ Thiển Thiển còn đang chìm đắm trong cao trào tỉnh lại vài phần.
Nàng chậm rãi mở mắt ra, khi thấy rõ mặt của nam tử đứng ở mép giường, lại thấy rõ ngón tay đáng xấu hổ của chính mình đang làm cái gì, trái tim đột nhiên chấn động, thiếu chút nữa đã bị dọa hôn mê bất tỉnh.
"A!" Mộ Thiển Thiển hét lên một tiếng, cố sức nắm lấy cái chăn phủ lên người mình, thật vất vả mới từ trên giường bò lên được, ngẩng đầu oán hận mà trừng mắt nhìn Đông Lăng Mặc một cái.Đông Lăng Mặc làm lơ ánh mắt ủy khuất của nàng, trầm mặc, thậm chí lại có vài phần lạnh băng.
Mộ Thiển Thiển thật sự cảm thấy rất bế tắc, ngày đầu tiên xuyên không đã bị nam nhân cưỡng bức, ngày hôm sau lại tự an ủi trước mặt một tên nam nhân xa lạ khác...... Nàng dùng sức cắn môi, nước mắt khuất nhục đảo quanh hốc mắt, chỉ cố gắng chịu đựng không để cho những giọt lệ rơi xuống dưới.
"Tối nay Thái Hậu vì ngươi mở tiệc sinh nhật, lệnh cho ngươi lập tức đến Từ Ninh Cung yết kiến, nói chuyện về việc yến hội." Hiên Viên Liên Thành lạnh lùng nói, nhàn nhạt nhìn những giọt nước mắt nàng cố ẩn giấu một cái, liền xoay người rời đi.
Đông Lăng Mặc từ đầu đến cuối không hề nhìn bọn họ, lệnh cho hạ nhân lấy nước nóng tới để Thất công chúa tắm gội thay quần áo, hắn thì lại từng bước hướng ngoài cửa đi ra, chỉ ném cho Mộ Thiển Thiển một bóng dáng lãnh ngạnh vô tình.
Tên nam nhân đó, kẻ đùa giỡn thân thể của nàng suốt cả đêm, cứ như vậy đi rồi......Rất nhanh liền có tỳ nữ đem nước nóng để tắm vào cửa, một tỳ nữ có vài phần xinh đẹp nhìn Mộ Thiển Thiển, cung kính nói: "Thất công chúa, tối nay Thái Hậu nương nương tổ chức yến hội là đặc biệt dành cho người cùng bốn vị hôn phu, thỉnh công chúa lập tức rời giường tắm gội thay quần áo, không cần trễ giờ yết kiến Thái Hậu nương nương."
Chương 17: Cầm thú cũng đẹp trai lắm nha!
Yến hội dành riêng cho nàng cùng bốn vị hôn phu?
Mộ Thiển Thiển không có thời gian suy nghĩ nhiều, vài cái tỳ nữ hầu hạ tắm gội, trang điểm, qua không bao lâu, một thiếu nữ xinh đẹp như tiên đã đứng trước gương.
Kỳ thật nàng cũng biết Thất công chúa chính là người con gái xinh đẹp nhất quyển truyện này, ngay cả nữ chính là Lục công chúa ở trước mặt nàng đều so không nổi, nhưng đáng tiếc trong truyện nàng lại là kẻ lòng dạ rắn rết, tàn nhẫn độc ác, cho nên các nam chính một đám rõ ràng là phu quân của nàng, lại vô cùng khinh thường nàng, ngược lại trước sau lén lút cùng Lục công chúa bồi dưỡng cảm tình.
Hôm nay mới là sinh nhật nàng, vậy thì, tình cảm của Lục công chúa với mấy tên nam chính kia chắc chưa hình thành đâu nhỉ?
Nếu nhưu vậy, nếu làm cho mấy người đó nhanh chóng yêu nhau, thì có phải mấy vị phu quân gì gì đó sẽ nhanh chóng rời đi Phủ Công chúa của nàng?
Chỉ là một tên Đông Lăng Mặc cũng đã làm nàng sống không bằng chết, nếu ba tên nữa...... Nàng sợ chính mình chưa tới một tháng đã tinh tẫn nhân vong.
Tên mặc đồ xanh sáng nay, vẻ mặt lạnh lùng, nhìn nàng chằm chằm chắc là Tam hoàng tử của Đông Chu - Hiên Viên Liên Thành, nếu nàng nhớ không lầm thì, Hách Liên Tử Câm thích đồ màu trắng, còn Phong Ảnh Dạ...... thì chắc là màu xanh lá cây.
Một đám đều là cao thủ võ lâm, thâm tàng bất lộ, sức khỏe chắc chắn hơn người...... Đắng lòng ghê! Sao lúc trước bản thân lại viết bọn họ thành "một đêm bảy lần lang" hết rồi? Hiện tại, đúng là khóc không ra nước mắt T_T......
Chỉ hy vọng ba tên còn lại chán ghét nàng, chết cũng không muốn *khụ khụ* với nàng, để cho nàng còn có thể sống lâu một chút.
Trên đường, vừa đi vừa chửi thầm, từ Thiển Vân Các bước ra cửa, không nghĩ tới vừa liếc mắt một cái đã thấy một thân hình cao lớn.
Quần áo màu tím giúp thân hình cao lớn của hắn càng thêm nổi bật, mắt đen như hắc trạc thạch, dưới ánh mặt trời càng thêm sâu thẳm, lông mi so với phụ nữ còn dài hơn, chớp mắt một cái, rõ ràng tuyệt mỹ vô song, lại chớp mắt một cái, vậy mà lại lạnh lẽo như Tu La.
Hắn rất đẹp trai, nhưng cũng thật đáng sợ. Hèn chi trên đường đi, một đám tỳ nữ nhìn hắn đến mắt nổi trái tim, nhwung lại chẳng ai dám lại gần nửa bước.
Tên Định Quốc hầu Đông Lăng Mặc, kẻ tối qua cường bạo nàng, không ngờ lại đẹp trai như vậy. Dù tối qua ân ái rất lâu, nhưng nàng chưa kịp xem kỹ hắn.
Trong lúc hắn đi, cặp chân rắn chắc mê người kia thật quyến rũ, hiện tại nghĩ đến, tối hôm qua chúng nó thật gợi cảm, còn có cả lồng ngực rộng đầy cơ bắp đó nữa......
Trong lòng đột nhiên giật mình, cũng không biết là sợ hãi hay là bất an, nàng theo bản năng lui nửa bước, muốn tránh xa hắn.
Như cảm giác được sự tồn tại của nàng, Đông Lăng Mặc bỗng nhiên quay đầu lại, ánh mắt sắc bén quét tới.
Khi Mộ Thiển Thiển tưởng hắn định lại đây chào nàng một tiếng thì hắn đã quay đầu, tiếp tục đi về phía trước.
Đằng kia có một người dắt ngựa đứng đợi, hắn thấy Đông Lăng Mặc đi lại liền khom đầu hành lễ.
Đông Lăng Mặc khẽ nhếch môi một chút, nhưng lại không phát ra tiếng động nào, chân nhún một chút, đã ngồi vững vàng trên lưng ngựa, rồi quất thẳng mà đi.
Động tác mạnh mẽ mê người, bóng dáng cũng tuấn dật vô song, nhưng, ai biết ở trên giường, hắn lại y hệt một tên cầm thú chứ?
Hứ...... Đẹp trai cũng vô dụng, chỉ hù được người khác thôi.
Tưởng tượng đến cự vật của hắn, hoa huyệt lập tức theo phản xạ mà nổi lên một tia đau đớn, Mộ Thiển Thiển nhanh chóng thu hồi suy nghĩ, theo bước tỳ nữ đi tiếp, lại không dám suy nghĩ miên man nữa.
Không biết yến hội tối nay, có bao nhiêu thứ đáng sợ hơn đang chờ nàng. Không hiểu sao, trong lòng lại nổi lên chút cảm giác bất an.
Chương 18: Để xem tiểu huyệt có bị rách hay không?
Trong truyện thì Ninh Thái hậu là một kể vô cùng ghê gớm, tựa như Thái hậu Từ Hy vậy, dù là hậu cung hay triều đình đều có sức ảnh hưởng cực lớn.
Mà nàng, từ hôm nay trở đi, có một cuộc sống mới, một thân phận hoàn tooàn mới ―― Thất công chúa của triều Hạ, Mộ Thiển Thiển.
Đương nhiên, nếu như mấy cái đó không phải do nàng bị ảo tưởng mà tưởng tượng ra.
Âm thầm nhéo đùi mình một cái thật mạnh, đau đến mức nàng muốn rớt nước mắt.
Trước mắt thì, những thứ xung quanh diễn ra vô cùng chân thật, dù rằng nàng vẫn chưa hoàn toàn thích nghi được.
Hiện tại Mộ Thiển Thiển đang đứng trước một bể tắm cực đại, tuy rằng nàng không hiểu rõ ràng mình mới tắm xong, giờ đến đây lại bị bắt tắm lần nữa, nhưng nghe nói trong cung ai cũng không dám ngỗ nghịch Thái Hậu, ngay cả hoàng đế cũng vậy, cho nên, đành phải tuân theo lệnh bà ta thôi, nếu không, khó mà giữ cái mạng nhỏ này.
"Cởi áo cho Thất công chúa." Thường ma ma, người phụ nữ có khuôn mặt không khác Dung ma ma bao nhiêu, mở miệng nói.
Mộ Thiển Thiển rùng mình một cái, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã có hai cung nữ lại đây cởi xiêm y giúp nàng.
"Ta...... Ta tự làm được, không...... Không cần các ngươi." Mộ Thiển Thiển thật sự không quen với loại phục vụ này, đặc biệt quanh bể tắm còn có vài cung nữ đứng nhìn.
Kêu nàng cởi quần áo trước mặt nhiều người như vậy, xấu hổ chết mất.
Nhưng, hai cung nữ kia căn bản không nghe nàng nói, nhanh chóng đem quần áo của nàng cởi sạch sẽ.
Thân mình trước đây trơn bóng mịn màng, nay bị che kín những dấu vết xanh tím do nam nhân chà đạp. Nhìn đến chúng, ánh mắt Thường ma ma sáng ngời, vội hỏi: "Thất công chúa, tối hôm qua người và Hầu gia đã viên phòng sao?"
Mộ Thiển Thiển cắn môi, tuy rằng mặt đã đỏ bừng, nhưng vẫn gật đầu.
Thường ma ma có vẻ rất hưng phấn, lập tức cho người đỡ Mộ Thiển Thiển xuống bể tắm rửa sạch sẽ rồi lại đem nàng lên bờ, tiếp theo, lại cho nàng trần trụi nằm thẳng trên giường làm từ bạch ngọc.
Thân thể vẫn trần như nhộng, bộ dạng này thật khó xử. Đã vậy, Thường ma ma còn dùng giọng nói khàn khàn của mình mà nói: "Thất công chúa, mở hai chân ra, để ma ma nhìn xem."
Cái...... Sao? Mở chân ra cho bà ta xem?
Mộ Thiển Thiển sợ tới mức thiếu chút nữa lăn xuống giường, để...... cho một bà lão nhìn đến nơi đó của nàng, quả thật......
"Thất công chúa sao rồi? Sao lại bày ra bộ dáng ngại ngùng như vậy?" Bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp vang lên từ sau lưng, "Mau, mở chân ra, để ta nhìn xem tiểu huyệt đáng thương đó có bị Hầu gia thao rách hay không?"
Chương 19: Nếu nàng bị bọn họ... cùng nhau chà đạp
Giọng nói trầm thấp kia... rõ ràng là của đàn ông, nghe vậy, Mộ Thiển Thiển lập tức ngồi bật dậy.
Ở trong đây lại có nam tử! Nhưng nàng hiện tại...... Nàng không mặc gì hết, hắn sao lại dám đi vào tùy tiện như vậy.
Mộ Thiển Thiển vừa kinh hoảng vừa tức giận, vội vàng ngồi dậy từ trên giường, bỗng nhiên, một sức mạnh cường hãn vô hình, lặng lẽ đẩy nàng nằm lại trên giường.
"Không......" Một bàn tay đặt trên vai ngọc bóng loáng của nàng, vừa muốn liều mạng phản kháng, Mộ Thiển Thiển lại thấy khuôn mặt trước mắt mình ―― một gương mặt của nữ nhân.
Ngũ quan tinh xảo, xinh đẹp vô song, rõ ràng là một mỹ nhân tuyệt sắc, nhưng giọng nói kia......
"Phong cô nương." Thường ma ma hay kiêu ngạo ra oai với đám cung nữ, giờ lại hành lễ với cô ta vô cùng cung kính.
Các cung nữ cũng lập tức hành lễ, các nàng tôn kính Phong cô nương này, vậy mà so với Thất công chúa như nàng chỉ có hơn chứ không có kém.
Mộ Thiển Thiển vừa thấy liền hiểu, Phong cô nương trước mặt này nhất định là tâm phúc của Thái Hậu.
Phong cô nương không để ý tới những người khác, chỉ rũ mắt nhìn Mộ Thiển Thiển vừa bị chính mình ấn nằm xuống, môi mỏng khẽ nhếch, cười đến yêu mị: "Thất công chúa ngoan nào, mở hai chân ra, để ta nhìn xem tiểu huyệt."
Lại là câu này!
Mộ Thiển Thiển lắc đầu thật mạnh, hai cái đùi khép lại gắt gao.
"Nhìn người kìa, lại không nghe lời." Phong cô nương cũng không hề tức giận, chỉ có bàn tay đang đặt trên vai nàng bỗng dưng trượt xuống, bất ngờ cầm lấy một bên ngực của nàng, ngón tay kẹp lấy nhũ hoa hồng nhạt se nhè nhẹ.
"A!" Mộ Thiển Thiển hét nhỏ một tiếng, muốn đem nữ nhân kỳ quái này đẩy ra, nhưng không biết vì sao, khi nàng chạm vào ngưòi cô ta, sức lực toàn thân trong nháy mắt biến mất, cả người mềm yếu, chỉ có thể miễn cưỡng đỡ dậy nửa thân trên của mình.
"Không! Đừng...... Chạm vào ta!" Nàng giận đỏ mặt, cắn môi phẫn nộ trừng mắt nhìn Phong cô nương.
Phong cô nương lại vẫn không thèm để ý, tay phải đưa xuống vùng đất thần bí giữa hai chân nàng, trong tình huống nàng hoàn toàn không có bất luận sức phản kháng nào cả, dễ dàng banh hai chân nàng ra, để hoa huyệt bại lộ ở trước mặt cô ta.
"Hầu gia đúng là sẽ không biết thương hương tiếc ngọc, tối hôm qua chắc rất đau phải không?" Phong cô nương duỗi tay đem cánh hoa đang khép kín của Thiển Thiển đẩy ra, vừa nhìn thấy hoa huyệt, vẫn sưng đỏ đến đáng sợ.
"Đừng chạm vào......"
"Đừng sợ, ta sẽ thoa thuốc cho người, tiểu huyệt sẽ hồi phục nhanh thôi." Phong cô nương không để ý tới sự kháng cự của Thiển Thiển, từ trong hũ của cung nữ kế bên một lóng tay thuốc mỡ màu hồng nhạt, thoa vào tiểu huyệt: "Thánh dược này, toàn bộ hoàng cung chỉ có Thất công chúa có thể sử dụng thôi, những công chúa khác dù muốn cũng không đủ tư cách."
Hoa huyệt thật sự rất tinh xảo, cũng rất xinh đẹp, nàng vốn muốn thoa thuốc, nhưng khi nhìn hoa huyệt hơi hơi mở ra rồi khép lại kia, bất giác xem đến mê mẩn.
Tiểu gia hỏa đáng thương này, bị mấy tên nam nhân sức khỏe lẫn võ công đều kinh người kia, nếu họ đồng thời thao nàng, mạng nhỏ của nàng thật có thể giữ được sao?
Chương 20: Sẽ cho bọn họ dục tiên dục tử
"Không...... Ta không cần cái đó!" Cảm giác được đầu ngón tay của Phong cô nương đang đè trên miệng hoa huyệt của chính mình, Mộ Thiển Thiển lập tức hô nhỏ một tiếng.
Phong cô nương không suy nghĩ nữa, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang chìm trong bất an của nàng, cười nói: "Thuốc này không những giúp hết sưng, mà còn có thể làm cho tiểu huyệt càng chặt hơn, mỗi một lần thịt hành của đàn ông cắm vào, đều giống như đang thao xử nữ vậy, sẽ làm cho bọn họ dục tiên dục tử, vĩnh viễn không thể quên được tư vị mất hồn đó."
Hoàn toàn không thèm để ý đến ánh mắt vừa xấu hổ lại vừa tức giận của Mộ Thiển Thiển, Phong cô nương tiếp tục nói: "Có điều, sau khi sử dụng thuốc này, chỉ sợ Thất công chúa phải chịu khổ một chút, bởi vì, nếu thịt hành của bọn họ quá lớn, mỗi lần Ngài đều sẽ rất đau, mỗi lần đi vào đều sẽ rất khó khăn."
"Ta không cần......" Mộ Thiển Thiển dùng sức muốn giãy giụa, nhưng thật sự một chút sức lực đều không có.
"Đừng lo lắng, tuy rằng sẽ đau, nhưng, sẽ làm nam nhân rất thích, nghĩ lại, bọn họ có thể mỗi ngày thao xử nữ, Ngài nói xem chắc chắn bọn họ rất thích rồi." Miệng huyệt được nhẹ nhàng thoa thuốc lên, ngón tay dài bôi từng lớp từng lớp thuốc mỡ lên hoa huyệt của nàng.
Nhìn đến hai cánh hoa phớt hồng đang khép lại chặt chẽ, Phong cô nương nhịn không được thở dài nói: "Tiểu huyệt của Thất công chúa quả là danh khí trăm năm khó gặp, cho dù không thoa thuốc này, thì tuyệt đối mười năm cũng như một ngày, vẫn chặt như lúc ban đầu, còn cánh hoa này... thật đẹp."
"Đừng chạm vào ta!" Mộ Thiển Thiển thật sự tức giận, nàng ta là một cô gái mà lại nói toàn những lời thô tục, còn có giọng nói đó, nếu nàng nhắm mắt lại, liền cảm thấy y như đang có một tên đàn ông đang đùa giỡn hoa huyệt của mình vậy, sao nàng không tức giận được chứ?
Nhưng không biết nàng ta dùng phép gì trên người mình, làm cho nàng toàn thân mềm nhũn, hoàn toàn không có chút sức lực nào.
Phong cô nương lại lấy một lượng thuốc mỡ bằng một lóng tay, muốn thoa vào bên trong hoa huyệt của nàng, ngón tay dài căn bản không thể cắm vào được, liền nhăn lại mi, "Chặt như vậy??Đến đầu ngón tay cũng không cắm vào được, làm sao thoa thuốc cho Người đây. Mau thả lỏng chút, để ta tiến vào."
Trước ánh mắt kinh hoàng của Mộ Thiển Thiển, Phong cô nương nhếch mép cười, bỗng nhiên cúi đầu cắn nhũ hoa của nàng, mút vào thật mạnh.
"A......" Nàng hút rất mạnh, thậm chí còn dùng hàm răng cắn lấy nhũ hoa yếu ớt nữa, Mộ Thiển Thiển chịu không nổi tra tấn như vậy, lập tức nhịn không được, bắt đầu rên rỉ, "Không! A...... A! Tránh ra! A......"
Nhưng Phong cô nương lại còn tiếp tục mút vào thật mạnh, giống như đứa trẻ đang cố mút sữa vậy, lại cảm nhận được tiểu huyệt không chảy ra chút mật dịch nào, Phong cô nương có chút bất mãn, lập tức dùng ngón tay đè xuống thịt châu của Mộ Thiển Thiển.
"A......" Mộ Thiển Thiển vặn vẹo thân mình, lại không thể trốn thoát bàn tay nàng, vừa kích thích lại vừa khó chịu, khiến nàng phút chốc khó chịu đến muốn khóc.
Cuối cùng, miệng huyệt vì bị kích thích, chảy ra một chút mật dịch. Không thèm để ý nàng có thể chịu nổi không, Phong cô nương tiếp tục cắn lấy nhũ hoa của Mộ Thiển Thiển, ngón tay dài còn dính thuốc mỡ lập tức hướng đến chỗ sâu nhất của hoa huyệt mà cắm vào.
"A...... A a...... Buông ra! A......"
Sau khi ngón tay đi vào, liền không ngừng động tác đâm vào rút ra, thuốc mỡ lạnh lẽo kích thích khiến hoa huyệt không ngừng co rút, thân mình của nàng cũng liên tục run rẩy.
Thiển Thiển cắn môi, quay mặt không muốn nhìn cảnh này, cố gắng kiềm nén những giọt lệ trong mắt, không muốn để bọn chúng rơi xuống.
Không khóc, đừng khóc, nhịn một chút là được, nhịn chút sẽ qua thôi, nàng phải mạnh mẽ......
Khi không thể nhịn nổi nữa, nàng không kiềm được mà hét lên: "A a......"
Bạn thấy sao?