Chương 31: Dù không yêu lại vẫn thao nàng
Thịt hành vì tình dục mà trở nên nóng bỏng đỏ đậm lại lần nữa để trước cửa hoa huyệt của Mộ Thiển Thiển, hơi thở của hắn nóng đến mức làm nàng theo bản năng muốn lùi bước, nhưng, Hách Liên Tử Câm không cho phép!
Thịt hành đã chuẩn bị chiến đấu cả rồi, sao lại cho nàng không chiến mà chạy?
Hoa huyệt bị cắm lúc lâu vẫn như cũ khẽ nhếch, hoa môi ướt đẫm bị đẩy ra, hai mắt Hách Liên Tử Câm lập loè màu đỏ tươi thú tính, hai tay thô lệ nắm chặt eo nàng, bỗng nhiên gầm nhẹ một tiếng,thịt hành thô dài thế như chẻ tre, mạnh mẽ cắm vào, cắm đến tận cùng.
"A! Ân a......" Mộ Thiển Thiển run rẩy, vô lực thừa nhận.
Sau khi thịt hành đi vào, căn bản không hề dừng lại, không ngừng thọc vào rút ra trong nhục động ẩm ướt, tốc độ điên cuồng cùng lực cắm càng ngày càng mạnh, cắm đến Mộ Thiển Thiển trừ bỏ không ngừng thét chói tai, thì ngay cả sức để thở cũng không có.
Lực cắm thật đáng sợ, tốc độ mau đến mức làm người ta không thể thừa nhận......
"A a......"
Thân thể nhỏ nhắn theo va chạm của hắn mà không ngừng lắc lư, thịt hành thô to đến cơ hồ muốn thao hư hoa huyệt, Mộ Thiển Thiển bị làm được váng đầu hoa mắt, hoa huyệt rõ ràng bị cắm đến đau quá, nhưng, một cổ khoái cảm không nói nên lời lại từ hoa huyệt không ngừng trào ra, không ngừng tràn trề, cuối cùng, hoàn toàn bao phủ lấy nàng.
"A...... A a! Tử Câm...... A!"
Thân hình run rẩy nhỏ xinh của nữ nhân, nhìn trên vách tường chiếu ra hai cái bóng kia, cũng nhìn thấy cây gậy thô dài kia không ngừng ra vào nàng thân thể, thứ đoa...... to như vậy, dài như vậy, nàng vậy mà lại có thể nuốt vào toàn bộ......
Thể xác và tinh thần bị kích thích đến điên cuồng run rẩy, sau một tiếng cao vút thét chói tai, hoa huyệt bỗng nhiên trào ra một cỗ mật dịch nóng bỏng, sau đó, toàn bộ huyệt động điên cuồng co rút lại.
"Tiểu yêu tinh!" Hách Liên Tử Câm chửi nhỏ một tiếng, thịt hành bị hoa huyệt gắt gao hút lấy, không ngừng hướng vào chỗ sâu trong tử cung, mạnh giống như nếu không hút lấy cả linh hồn của hắn thì không cam lòng, làm hắn hoàn toàn nổi cơn điên.
Cuối cùng sau mấy chục lần cường hãn thọc vào rút ra, hắn đem thịt hành đưa vào chỗ sâu nhất trong hoa huyệt, đụng đến miệng tử cung, phun từng đợt tinh dịch nóng bỏng của chính mình vào chỗ sâu nhất ở hoa tâm.
"A......" Mộ Thiển Thiển đã hoàn toàn xụi lơ, lại vẫn như cũ bị tinh dịch nóng cháy của hắn kích thích đến hoa huyệt lại lần nữa run rẩy không ngừng......
Cho rằng hết thảy đều đã qua, không nghĩ mới qua không đến nửa nén hương thời gian, thịt hành vẫn như cũ ở bên trong hoa huyệt nàng thế nhưng lại lần nữa trướng to, lại lần nữa ở nhục động ẩm ướt của nàng điên cuồng thọc vào rút ra! "A......"
...... Nàng không biết chính mình đã cao trào bao nhiêu lần, chỉ biết là khi thịt hành của nam nhân sau lưng hoàn toàn rời khỏi chính mình, nàng đã hoàn toàn không còn chút sức lực, mềm như bông mà ngã vào trên giường, hai cái đùi không thể khép lại.
Ít nhất...... Có một canh giờ đi? Hắn vậy mà thao nữ nhân này suốt một canh giờ!
Nhìn tinh dịch trắng đục hòa thành hỗn hợp với mật dịch của nàng từ cửa hoa huyệt khẩu chậm rãi chảy ra, đáy mắt Hách Liên Tử Câm từ màu đỏ tươi chậm rãi trở về bình tĩnh.
Không có tình yêu, lại...... vẫn muốn nàng, thậm chí, thao tận hai lần!
Chương 32: Ngươi có thích ta không?
Mộ Thiển Thiển tỉnh lại lần nữa, đã là lúc mặt trời lặn.
Ký ức trước khi ngất xỉu ùa về, lúc này không bị mê tình hương khống chế, ý thức của nàng đã hoàn toàn thanh tỉnh lại.
Làm ta...... làm ta từ phía sau...... Cường bạo ta...... Cầu xin ngươi, Tử Câm, mau làm ta......
Nàng nhắm mắt lại, giữa hai chân có đau nhức, cũng không bằng đau đớn trong lòng, từ khi nào, nàng lại trở nên dâm tiện phóng đãng như thế?
Đến nơi này mới có hai ngày thôi, hai ngàyngắn ngủi, không chỉ thân phận, mà còn cả thân thể và chính nàng cũng thay đổi.
Nàng trở nên thật đáng sợ......
"Là do bị mê tình hương khống chế, không phải lỗi của ngươi, sau này sẽ đỡ hơn nhiều."
Tiếng nói dễ nghe truyền đến từ mép giường, nàng hơi hơi nghiêng đầu nhìn qua, Hách Liên Tử Câm đã ăn mặc chỉnh tề, đứng ở đó, nhìn nàng.
Thanh âm có vài phần dịu dàng, nhưng, ánh mắt hắn nhìn nàng lại bình tĩnh không gợn sóng. Nam nhân vừa cùng nàng điên loan đảo phượng, liều chết triền miên trên giường đó, giờ lại chẳng khác kẻ xa lạ là bao.
Mộ Thiển Thiển theo bản năng muốn ôm chăn sát vào người, nhưng khổ nỗi tay chân đều không nhấc lên nổi, mí mắt cũng ngày càng nặng.
Hách Liên Tử Câm buông chén thuốc trong tay ra, cúi người xuống muốn nâng nàng dậy, thấy nàng tránh né, hắn lãnh đạm nói: "Ngươi dù gì cũng là nương tử của ta, đã bái đường thành thân rồi, dù có muốn ngươi cũng là chuyện bình thường, có gì mà hoảng sợ?"
"Ngươi thích ta sao?" Mộ Thiển Thiển vừa hỏi xong đã cảm thấy hối hận, Thất công chúa là người như thế nào? Người như vậy làm gì có ai thích? Bọn họ ở trong công chúa phủ là có mục đích riêng, tuyệt đối không phải vì nàng.
Chính là, không thích nàng lại muốn nàng...... Chẳng lẽ nam nhân thời đại này cũng sống thoáng như vậy sao?
Hách Liên Tử Câm quả nhiên không muốn trả lời, bế nàng lên, để nàng dựa vào ngực mình, hắn kề chén thuốc lại gần bên môi nàng: "Thân thể của ngươi đã hấp thu phần lớn Mê tình hương rồi, lúc này không có cách nào trừ tận gốc ngay lập tức, chỉ có thể uống thuốc đem nó áp chế."
"Có thể áp chế nó mãi mãi được không?" Nàng quay đầu, giương mắt nhìn hắn.
"Không thể." Một khi bị kích thích, dược tính liền sẽ từ từ có hiệu lực, chuyện này cần có thời gian, hắn nói: "Ta sẽ nghĩ cách cứu ngươi, đừng lo lắng."
Mộ Thiển Thiển không nói cái gì, chỉ cúi đầu ngoan ngoãn uống thuốc, thuốc rất đắng, nhưng không muốn bản thân trở nên dâm đãng như vậy, nàng vẫn nhắm mắt, nỗ lực nuốt xuống.
Bộ dạng ngoan ngoãn lại đầy ủy khuất này, vậy mà lại làm Hách Liên Tử Câm đau lòng kỳ lạ, Thất công chúa trước đây, có bao giờ nhu thuận lại ngoan ngoãn như này?
Nàng nói nàng là Mộ Thiển Thiển, lại không phải Thất công chúa, lời này...... Có thể tin hay không?
Thiển Thiển nghĩ rằng hai người họ ở chung sẽ rất khó xử, nhưng không biết vì sao, dựa vào lồng ngực của hắn, ngửi thấy mùi thuốc nhàn nhạt trên người hắn, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn, khi trong đầu đã quên những hình ảnh điên loan đảo phượng kia, vậy mà lại cảm nhận được chút an tĩnh, yên bình khó nói.
Một cảm giác năm tháng tĩnh hảo, hy vọng lúc này, thời gian vĩnh viễn dừng lại, vĩnh viễn, đừng để nàng phải mở mắt ra, đối mặt với thế giới điên cuồng trước mắt.
Chương 33: Ngươi vì sao không chán ghét ta?
"Ngươi vì sao không chán ghét ta?" Nàng giương mắt nhìn Hách Liên Tử Câm, câu hỏi này vẫn luôn là một vấn đề tồn tại trong tim nàng.
Hách Liên Tử Câm vươn tay lau chỗ nước thuốc trên môi nàng, tinh mâu lẫn tránh một tia kinh ngạc
"Ta vì sao phải chán ghét ngươi, ngươi sau lưng ta làm chuyện gì xấu?"
Ngữ khí kia, giọng nói kia tràn ngập sủng nịnh cùng ôn nhu, nào có một tia chán ghét? Nàng muốn nói gì đó lại thôi, đôi mắt từ khi nào lại âm ấp nước. Nàng cuống quít xoay mặt, cầm lấy ống tay áo lau sạch sẽ, sau đó miễn cưỡng quay lại, nhìn hắn cười cười:
"Mọi người đều ghét ta, ta chính là kì quái như vậy... vì sao, ngươi lại không?"
"Ngươi là công chúa, không có người nào chán ghét ngươi cả."
Hách Liên Tử Câm thu hồi bát thuốc nàng vừa uống, đứng lên nói:
"Thuốc này rất đắng, ta đi lấy cho ngươi chút mứt hoa quả, ở đây chờ ta."
Nàng gật đầu. Bên giường có nữ trang cùng xiêm y mới, nàng vội mặc vào. Hai chân vẫn bủn rủn, nàng gắng gượng bước xuống giường, chậm rãi đi ra cửa. Nàng chưa bao giờ tỉ mỉ quan sát nơi ở của hắn, hắn mặc bạch y lúc nào cũng phiêu dật như thần tiên, không biết nơi này phải chăng cũng là tiên cảnh?
Toàn đình viện này rất bình thường, chẳng phải tiên cảnh gì cả nhưng thật yên tĩnh, trong viện bố trí rất mộc mạc, thoạt nhìn giống như một gia đình nghèo bình thường, hình ảnh phồn hoa phú quý sáng nay nàng nhìn thấy ở phía sau viện, thật là hoàn toàn đối lập. Trong viện thật yên tĩnh, đến cả một cung nữ quét dọn cũng không có, chủ nhân của nơi này dường như rất không thích nói chuyện, tính cách tĩnh lặng làm cho người ta có một cảm giác vô cùng an tâm.
Hách Liên Tử Câm trở về là lúc nhìn thấy nàng tựa vào cánh cửa, ngắm nhìn mảnh sân đầy hoa cỏ đến ngẩn người, vài sợi tóc tinh nghịch phất phơ theo gió, hình ảnh này khiến người ta cảm thấy một nỗi cô đơn và bất lực. Hắn định thần lại, đi đến bên nàng.
"Thân thể ngươi còn yếu, nên ở trong phòng nghỉ ngơi."
"Bên trong thật buồn." Nàng lắc lắc đầu, nhận lấy mứt hoa quả hắn đưa, chọn chọn vài cái cho vào miệng. Thật ngọt!
"Đây là chỗ nào? "
Nàng lại lấy một ít mứt quả, mùi thơm ngon làm tinh thần nàng phấn chắn hẳn lên.
"Vì sao một tỳ nữ quét dọn cũng không có?"
Nghe vậy, Hách Liên Tử Câm rũ mắt nhìn chầm chầm nàng, nhìn một lúc lâu, đáy mắt thoáng một tia quái dị, nhưng rất nhanh hắn khôi phục lại vẻ bình tĩnh, thờ ơ còn có pha lẫn một chút sủng nịnh.
"Công chúa không thích chỗ của ta có nữ nhân, cho nên, bên cạnh ta không có bất kì tỳ nữ nào, chỉ trừ..."
Hắn do dự nữa khắc, nhưng dưới ánh mắt mong đợi của nàng, hắn khẽ thốt ra một câu không mang tình cảm:
"Trừ Linh Nhi bị công chúa hạ lệnh giết chết trong ngục."
Chương 34: Ôn nhu chỉ vì báo thù sao?
Trừ Linh Nhi
Linh Nhi, có lẽ từ đây cái tên này sẽ mãi quanh quẩn bên cạnh nàng. Mộ Thiển Thiện đỡ cửa, kém một chút đã vì kích động mà ngã xuống đất. Gió nhẹ nhẹ thổi, mang theo hương thơm nhàn nhạt làm người ta thư thái, thế nhưng nó lại không thôi đi cái phiền muộn trong lòng người.
"Thực xin lỗi, ta..."
Nàng không biết phải nên nói cái gì? Nói nàng không phải Mộ Thiển Thiển? Nói rằng nàng không phải là người hại chết Linh Nhi? Hay là nên nói hắn hãy xem như mọi chuyện trước đây chỉ là một giấc mộng, mọi thứ chỉ bắt đầu từ bây giờ? Nhưng đối với nàng mà nói, hiện tại cứ như nàng đang tự đặt mình vào giấc mộng. Nàng nắm lấy cánh cửa, Hách Liên Tử Câm đối với nàng dịu dàng như vậy, phải chăng hắn chỉ vì muốn báo thù cho Linh Nhi?
Lúc Hách Liên Tử Câm vươn tay nàng cũng đầu thời bất giác lùi lại, thân thể bất chợt loáng choáng xuýt ngã. Hắn muốn gạt vài sợi tóc trên mặt nàng ấy thế lại thuận tay, dễ dàng đỡ lấy nàng xuýt ngã.
"Không phải ta. Không phải ta hạ lệnh, không!"
Mộ Thiển Thiển theo bản nhân thủ trước mặt, hoảng loạn thét lên. Nàng không biết phải giải thích mọi chuyện như thế nào, nàng thật sự không muốn hại nàng ấy, nàng vừa mới tỉnh lại đã thấy một nữ nhân bị một đám nam nhân cường bạo, nàng không biết chuyện gì xảy ra, Linh Nhi thậm chí đã bị đám người ấy cường bạo đến chết. Thật sự không liên quan đến nàng, nàng không biết gì hết, cái gì cũng không biết.
"Ta không phải muốn hại ngươi."
Thấy nàng bị dọa đến cả người run rẩy, Hách Liên Tử Câm bất lực thở dài, ôm nàng vào phòng.
Mãi đến khi thân hình nhẹ nhàng rơi xuống giường, nàng cuốn quít nép vào một góc, đôi mắt vẫn dõi theo hắn tràn ngập sợ hãi và phòng bị. Thật không thể trách nàng tại sao lại kích động như vậy, một ngày một đêm này nàng đã trải qua nhiều biến cố lắm rồi, cả trái tim và tinh thần đều tổn thương nghiêm trọng.
"Linh Nhi có kết cục này chỉ trách nàng ta không an phận, muốn quyến rũ Đông Lăng Mặc, hắn là người của ngươi, ngươi đem Linh Nhi xử tử cũng không ai trách người."
Hắn ngồi bên giường, ánh mắt nhu hòa nhìn nàng: "Lại đây"
"Không..."
Nàng dùng sức lắc đầu, mặc dù giờ phút này hắn hết sức vô hại nhưng nàng vẫn như cũ rất sợ hắn. Bất quá...
"Linh Nhi chủ động quyến rũ Đông Lăng Mặc sao?"
Nàng nhớ đến nam nhân kia nhìn Linh Nhi chết trước mặt hắn, ấy thế mà nữa điểm cũng không thèm để ý, nàng không đoán ra nam nhân này, hắn tà mị, lãnh khốc thậm chí khát máu, nàng thật không thể nhìn thấu hắn.
Hách Liên Tử Câm không biết nàng đang nghĩ gì, xem nàng khẩn trương, tâm tình bất định như vậy, hắn ôn nhu nói:
"Lại đây, để ta xem mạch cho ngươi."
"Ngươi muốn làm gì?"
Đón nhận ánh mắt nhu hòa của hắn, Mộ Thiển Thiển cắn môi, trầm giọng hỏi: "Nếu ngươi cảm thấy báo thù cho Linh Nhi khiến ngươi sảng khoái, vì sao còn ép buộc ta!"
Nàng thật không chịu nổi! Tối hôm qua thân thể bị Đông Lăng Mặc tra tấn vô cùng thê thảm, vừa rồi lại bởi vì mê tình hương mà cùng hắn... cùng hắn điên cuồng làm tình có nên dùng chữ này ko, hơi tục nhỉ* hiện tại lại muốn tra tấn nàng sao... Nếu muốn tìm nàng tính sổ không bằng thống khoái cho nàng một đao, cứ như vậy, nàng sẽ điên mất.
Đương nhiên, nếu có thể hay không mắng nàng một chút? Ai! Một đao... cũng rất đau ấy...
Chương 35: Vì sao nhất định phải làm loại chuyện này?
Mộ Thiển Thiển có chút nhụt chí, bản thân nàng đã trải qua nhiều chuyện như thế, tinh thần được rèn giũa đã cứng rắn lên không ít, thế mà lúc này, bị chính sự sợ hãy tận đáy lòng làm cho nó tan thành mây khói.
Hách Liên Tử Câm nhàn nhạt nhìn nàng, nàng cũng nhìn theo hắn không chớp mắt. Biểu cảm của nàng nói cho hắn biết, nàng đang phẫn nộ, hoảng loạn, bất an,... lại có một chút mê muội.
Chẳng biết qua bao lâu, cuối cùng hắn thở dài một hơi, hướng nàng vươn tay:
"Lại đây, ngươi vừa mới uống thuốc, hiện tại đến để ta xem mạch."
Thấy nàng lắc đầu cự tuyệt, hắn vươn tay dễ dàng kéo nàng vào trong lòng, đặt nàng nhẹ nhàng ngồi lên đùi hắn.
Thiển Thiển cảm thấy vừa rồi là một trời đất chuyển động, chờ đến khi nàng thích ứng được, ngón tay của Hách Liên Tử Câm đã dừng lại ở động mạnh trên cánh tay nàng. Mạch tượng của nàng mềm yếu vô lực, bệnh tình không tính là nghiêm trọng nhưng tâm phiền ý loạn, tinh thần bất an.
Hắn dời cánh tay giữa chặt hông nàng, đem nàng đang có ý định giãy dụa giam cầm lại trên đùi hắn. Nhìn ánh mắt kinh hoảng của nàng, hắn thở dài:
"Ta với Linh Nhi nói chuyện không quá ba câu, ta cũng sẽ không vì người đối xử với nàng ấy như thế mà trả thù."
Nhìn đôi mắt ngập nước của nàng, hắn cuồi yếu ớt:
"Nói như thế, ngươi đã hiểu chưa?"
"Nhưng..." Nếu như hắn đối với Linh Nhi không có nữa điểm tình ý, sao lại giữ lại duy nhất nàng ta bên cạnh hầu hạ?
Hắn cứ nhiên nhìn thấy suy nghĩ của nàng, hắn sủng nịnh nhéo mũi nàng, cười ôn nhu:
"Có phải bởi vì Linh Nhi phản bội, nên ngươi hiện tại đối với bất cứ kẻ nàng cũng không dễ dàng tín nhiệm? Đến cả ta cũng hoài nghi?"
Nàng thật là không phải hoài nghi hắn, chỉ là... nàng căn bản không hiểu hắn. Ai biết trong lòng hắn đang nghĩ gì? Nàng hít sâu một hơi, rốt cục không nhịn được hỏi hắn một câu nghi vấn tận đáy lòng.
"Ngươi vì sao đối tốt với ta như vậy? Mọi người đều chán ghét ta, xem thường ta, ngươi vì sao đối với ta lại ôn nhu như thế?"
Đông Lăng Mặc bức bách nàng, Hiên Viên Liên Thành khinh thường nàng, các cung nữ tránh né nàng, nàng sao lại không nhìn ra bọn họ đối với nàng vô phần chán ghét, nhưng... vì sao, hắn lại không giống như họ?
Hách Liên Tử Câm nhìn nàng, trong anh mắt hiện lên tia phức tạp, có hoang mang, hoài nghi, thậm chí không vui.
Hắn nghiêm túc hỏi: "Ngươi là ai?"
Mộ Thiển Thiển bị hàn ý trong mắt hắn làm cho hoảng loạng, nàng không tự giác muốn trốn tránh, nhưng mà cánh tay hắn mạnh mẽ ở bên hông nàng cứ như gọng kiềm không cho nàng trốn thoát dù chỉ một li. Nàng theo bản năng kéo vạt áo hắn, nhìn hắn bằng đôi mắt bất an
"Ta... ta không biết.."
Không biết? Cái này có tính là đáp án không? Nàng nói nàng không phải Thất công chúa? Vậy nàng là ai?
Bàn tay hắn chậm rãi tiến đến cổ áo nàng, dưới ánh mắt ngơ ngác của nàng, hắn bỗng dùng sức kéo một. "Xoẹt" một tiếng, xiêm y mỏng manh dưới bàn tay hắn bỗng hóa thành từng mảnh hoa tuyết, phiêu dật rơi xuống.
Mộ Thiển Thiển hét lên, cuống quít lấy tay che trước ngực.
"Đã sắp xé rách rồi... đừng, không nên như vậy..."
Hách Liên Tử Câm hoàn toàn không để ý đến lời cầu xin của nàng, hắn nhẹ nhàng kéo nàng ngã sấp trên dùi hắn, thắc lưng dễ dàng được hắn tháo ra. Nàng bây giờ cứ như một đứa trẻ sơ sinh lõa thể trước mặt hắn.
Một giọt nước mắt khuất nhục chảy xuống, nàng cắn chặt môi, dùng sức nuốt xuống tất cả những bi ai. Vừa rồi vẫn còn hảo hảo tốt với nàng, chẳng lẽ nam nhân, trừ bỏ làm loại chuyện này thì không thể cùng nữ nhân vui vẻ ở chung sao? Vì sao nhất định phải làm loại chuyện này?
Bạn thấy sao?