Chương 8: C36-C40

Chương 36: Hôn từ môi tới ngực

Hách Liên Tử Câm dừng ở cánh mông của Mộ Thiển Thiển, nhẹ nhàng vuốt.

Hắn so với nữ nhân còn xinh đẹp hơn, khí chất cứ như thần tiên lạc giữa phàm thế, cớ sao lại ở trên người nàng làm chuyện xấu xa, lưu manh này? Mộ Thiển Thiển dùng sức cắn môi, cảm giác khuất nhục cùng vô lực luân phiên xuất hiện.

Hắn lại cứ nhiên không tiếp túc gây rối, chỉ khẽ vuốt ve tiểu thí thí (cái này hình như là hậu môn thì phải? Hà hà... ta không chắc lắm), xem nốt son đỏ trên cánh hoa mông phấn nộm của nàng.

Là Mộ Thiển Thiển không sai, nhưng vì sao nàng lại nói bản thân không phải Thất công chúa? Hôm nay nàng bị đưa đến đây, khi tỉnh lại nhàn thấy hắn, đáy mắt nàng có si mê, cũng có xa lạ. Cứ cho nàng tính trẻ con, cùng nàng chơi đùa một chút, nàng ngờ, nàng thật sự đã quên hắn.

Hắn xoay người nàng lại, nhìn khuôn mặt ửng hồng cùng đôi mắt ngập nước của nàng, thản nhiên nói:

"Công chúa, không cần tiếp tục chơi đùa nữa."

Mộ Thiển Thiển tay vẫn kiên định che ngực, tận lực đứng dậy, đáng thương nhìn hắn.

"Ta không biết... Ta quên chuyện quá khứ, ta tỉnh lại sau đó... Đã quên hết..."

Hách Liên Tử Câm nâng cằm nàng lên, nhìn sâu vào đôi mắt nàng, trừ bỏ sự chân thành lại thiếu một phần âm u hắn quen thuộc. Hắn không nói chuyện, cứ như thế nhìn nàng, hắn muốn từ đôi mắt này tiến vào chỗ sâu nhất trong tâm hồn nàng. Mộ Thiển Thiển đón nhận ánh mắt phức tạp của hắn, tâm hồn bé nhỏ như bị hàn quang soi rọi. Lạnh thật! So với điều hòa 16 độ còn làm cho người ta dựng tóc gáy hơn.

Bốn mắt nhìn nhau, không biết bao lâu, bàn tay của hắn từ cằm nàng từ từ hạ xuống, chạm nhẹ vào chiếc cổ non mịn, một đường thẳng xuống mơn trớn xương quai xanh của nàng. Nhẹ nhàng gỡ tay bàn tay đang che trước ngực, bầu ngực đầy đặn cứ thế phô bày trước mặt hắn.

Mãi đến khi cảm giác tê dại truyền đến, Mộ Thiển Thiển mới bừng tỉnh. Hách Liên Tử Câm đang dịu dàng hôn nàng, bàn tay to của hắn dừng lại ở ngực nàng nhẹ nhàng vuốt ve. Nàng cả kinh há mồm muốn kháng cự, hắn lại thừa dịp nàng há miệng, cái lưỡi nóng bỏng của hắn không ngần ngại công thành đoạt đất, cùng đầu lưỡi của nàng nhịp nhàng khiêu vũ. Từ phút bạn đầu xa lạ, bây giờ hắn đã không thầy cũng giỏi, một trận xâm nhập khiến cho một kẻ không có kinh nghiệm như Mộ Thiển Thiển hoàn toàn bị dụ dỗ. Vốn tay nàng đang chặn trước ngực hắn, lại không biết thế nào đang choàng lấy cổ hắn từ bao giờ. Đôi môi nóng bỏng của hắn chảy nhẹ xuống ngực nàng, lực đạo không nặng không nhẹ cắn mút khiến nàng không tự giác ưỡn ngực cùng phát ra tiếng ngâm nga kiều mị.

Nếu không phải cảm nhận được một cỗ hơi lạnh như băng tỏa ra khắp phòng. Nếu không phải cảm nhận được hơi thở nóng bỏng phả vào cơ thể... nàng sẽ thật sự ở nơi này cùng nam nhân ôn nhu này triệt để trầm luân. Trong cơn ý loạn tình mê, Mộ Thiển Thiển mở đôi mắt nhuộm dục vọng, tầm mắt lướt qua Hách Liên Tử Câm... Đó là Đông Lăng Mặc.

Chương 37: Kẻ này đi , lại đến kẻ khác

Đông Lăng Mặc tựa vào bàn nhìn chằm chằm nàng. Đôi mắt hắn tối đen như bầu trời đêm, sâu thẩm phức tạp khiến nàng không sao hiểu nổi. Đôi mắt ấy tràn ngập sự khinh thường cũng băng lạnh, tà mị cùng đạm mạc (thờ ơ) khiến cả người hắn thoạt nhìn vô cùng quỷ dị.

Mộ Thiển Thiển bị dọa thét lên một tiếng, dùng sức đẩy nam nhân đang say sưa cắn mút nhũ tiêm của nàng. Thật nghĩ tới, lại có thể dễ dàng đẩy Hách Liên Tử Câm ra như thế. Nàng cuống quít lui lại mép giường, kéo chăn quấn chặt lấy thân thể mỏng manh đang run rẩy. Lại nhìn Hách Liên Tử Câm, quần áo hắn vẫn chỉnh tề như cũ, không có lấy một điểm hỗn độn. Cứ như rằng nam nhân cùng nàng kích tình ái muội, phản phát một hồi phong hoa tuyết nguyệt đều là hư ảo. Tất cả trầm luân chỉ có bản thân nàng mà thôi!

Đông Lăng Mặc ở bên bàn khinh thường nói:

"Tư vị không sai? So với nữ tử thanh lâu thế nào?"

Hách Liên Tử Câm ngồi bên giường, ngoái đầu nhìn lại hắn.

"Ta chưa từng dạo thanh lâu, thứ lỗi không thể so sánh"

Mộ Thiển Thiển đem cả người vùi trong chăn, nghe bọn họ đối thoại đầy vũ nhục, trong lòng nàng ngoài tuyệt vọng, oán hận thì chính là sợ hãi. Đông Lăng Mặc đối với nàng khinh thường, nàng đã quen rồi. Cớ sao khi Đông Lăng Mặc xuất hiện, cả Hách Liên Tử Câm cũng biến thành như vậy? Vừa rồi có phải hắn biết Đông Lăng Mặc ở đây nên mới cố tình cùng nàng... Hắn rốt cuộc muốn thế nào? Giờ khắc này trong đầu nàng chỉ có một ý nghĩ: Hắn sẽ giết nàng, hắn nhất định sẽ giết chết nàng. Nàng không biết bản thân vì sao lại nghĩ như vậy, nhưng chắc chắn là như vậy. Nàng thế này có tính là nương tử đang gian dâm với kẻ khác trước mặt tướng công của mình không? Hắn dù sao cũng là người đàn ông đầu tiên của nàng...

Hách Liên Tử Câm bạch y phiêu dật rời đi... thay vào đó là thân hình cao lớn của Đông Lăng Mặc. Hắn đỗ ở bên giường, chắn đi ánh sáng chiếu vào nàng. Không gian đột nhiên tỏa ra khí lạnh trí mạng, làm cho người ta trong nháy cứ như rơi xuống hầm băng, máu trong người dường như đông lại cả rồi.

Kẻ này vừa đi, kẻ khác lại thay vào!

Mộ Thiển Thiển nhìn hắn, tâm tư cuồn cuộn không yên, cuối cùng nàng quấn cái chăn mỏng như khắn tắm trên người, dìu dạng ngoan ngoãn tiến đến chỗ hắn, nữa ngồi nữa quỳ trước mặt hắn. Vươn cánh tay không biết liêm sỉ quàng lấy cổ hắn.

"Ta sai rồi. Thật sự xin lội, đừng tức giận với ta có được không?"

Cốt khí là gì? Trân quý lắm sao? Trước mặt nam nhân này, cốt khí gì đó thật không đáng giá một đồng tiền. Nàng thật sự rất ở hắn, hắn... biết nàng cùng Hách Liên Tử Câm làm chuyện này, liệu... có phải sẽ tự tay bóp chết nàng hay không?

Chương 38: Ở trong ngực hắn, tự nhiên an tâm

Mộ Thiển Thiển tựa đầu vào lực Đông Lăng Mặc, cả người chẳng có lấy nữa điểm khí lực. Nàng không biết vì sao lại sợ hắn, lần đầu nhìn thấy hắn, khi kinh diễm qua đi thì lại nổi lên sự sợ hãi không lời. Sợ đáy mắt đầy hàn ý của hắn, sợ thân hình cường hãn của hắn, sợ hắn mỗi lần nổi lên dục vọng lại làm nàng chết đi sống lại, càng sợ... hạ thể cường hãn của hắn...

Hiện tại cứ nghĩ Đông Lăng Mặc muốn thân thể của nàng, được rồi, nàng thuận theo... dù sao phản kháng cũng không có tác dụng.

Đông Lăng Mặc không khiến nàng thất vọng, hắn giơ tay kéo cái chăn trên người nàng. Mộ Thiển Thiển đến kinh hô cũng không dám, tùy ý để hắn thưởng thức cô thể nàng.

"Đứng dậy." - Đông Lăng Mặc ra lệnh.

Mộ Thiển Thiển vẫn như cũ cắn môi, chần chờ một chút vẫn quyết định đứng dậy, bầu ngực mềm yếu cứ thế phơi trần trước mặt hắn.

Khắp tuyết nhũ đều là dấu vết xanh tím, mới cũ đều có, còn có vừa rồi Hách Liên Tử Câm không chừng cũng để lại không ít dấu vết.

Đông Lăng Mặc mặt không biểu quan sát bầu ngực đêm qua hắn còn cực kì yêu thích, lúc này đái mắt đến nữa điểm dục vọng cũng không có. Cuối cùng là lạnh lùng nhìn thân thể nàng một, thấy không có gì bất ổn mới lãnh đạm nói:

"Gói kỹ vào."

Mộ Thiển Thiển không nghĩ đến hắn dễ dàng buôn tha nàng như vậy, hay là... bởi vì nơi này không phải chỗ của hắn nên hắn không muốn tiếp tục cái hành vi man rợ đó với nàng? Nhưng mặc kệ, thế nào cũng được, hiện tại tránh được một kiếp là tốt rồi. A di đà phật!

Đang luống cuống tay chân đem bản thân bọc lại, bỗng hắn đột nhiên ôm lấy nàng, đi nhanh ra cửa. Bên ngoài vẫn yên tĩnh như cũ, Hách Liên Tử Câm từ đâu xuất hiện, tay hắn còn cầm túi mứt hoa quả.

"Thân thể ngươi chưa khỏe, ngày mai đừng quẹn đến bắt mạch."

Hắn đặt túi hoa quả vào tay nàng, ánh nhìn của hắn vẫn nhu hòa như tháng ba xuân phong

"Tối nay gặp."

Nàng thật không hiểu nam nhân này, có đôi lúc lùng lung như băng, đôi khi lại cực kì ôn nhu. Vừa rồi hắn còn cùng Đông Lăng Mặc trêu đùa nàng hiện tại đối với nàng lại nhu tình vạn dậm. Rõ ràng không phải diễn trò, nhưng rốt cuộc hắn lại là có ý gì?

Không để nàng tiếp tục suy nghĩ, Đông Lăng Mặc ôm nàng rời đi. Thẳng đến khi trong tầm mắt không còn bóng dáng đình viện yên tĩnh nàng mới thu hồi ánh mắt, tựa đầu vào ngực Đông Lăng Mặc, nhắm mắt dưỡng thần. Khoảng thời gian yên tĩnh nghỉ ngơi giống như bây giờ thật không nhiều, trở lại chỗ của hắn, hắn nhất định sẽ nghĩ ra trăm phương ngàn cách tra tấn nàng. Kết cục phía trước của nàng không biết sẽ khủng bố như thế nào? Tại một nơi tự cho là quen thuộc, thực tế lại hoàn toàn xa lạ, nàng cứ thế không cẩn thận nhảy lên thớt, như con cá nhỏ chuẩn bị làm thịt, căn bản dù có phản kháng cũng vô phương. Suy nghĩ càng lúc càng mơ hồ, nàng không tự giác cọ quậy tìm một vị trí thoải mái trong vòng tay Đông Lăng Mặc. Cái ôm của hắn ấm áp quá, làm người ta đột nhiên cảm thấy thật an tâm...

Chương 39: Liền tính cùng hắn làm

Mùi hương trên người Đông Lăng Mặc nhẹ nhàng rót vào mũi nàng, chỉ mới hai ngày mà nàng dường như đã cảm thấy quen thuộc với mùi hương này. Không biết tại sao khi ở trong lòng hắn nàng lại cảm thấy an tâm, lăng nghe nhịp tim trầm ổn mà hữu lực của hắn, nàng cảm thấy thư thái vô cùng. Mí mắt ngày một nặng, nàng cô hồ không mở mắt nổi nữa. Rất mệt, thật sự rất mệt, nàng muốn ngủ... Có lẽ khi ngủ dậy nàng sẽ phát hiện bản thân đang nằm trên chiếc giường quen thuộc, xa xa là bàn học cùng với cái laptop thân yêu của nàng.

Nữ chủ đã chết, toàn văn hoàn.

Nhưng nữ chủ làm sao có thể chết đi? Mà nàng, từ khi nào bắt dầu chán ghét thủ đoạn hùng tàn, nhân thần cộng phẫn (người thần đều phẫn nộ) của Thất công chúa như vậy?

Thân thể được người nào đó nhẹ nhàng đặt lên giường.

Trong mơ màng nàng nhìn thấy một đôi mắt trong như nước, hàng lông mi run run, trông thật đẹp mắt. Đôi mắt này sao lại chân thật như vậy, nàng dụi mắt, xách nhận lại bản thân có phải nhìn lầm rồi không.

"Tỉnh rồi à?"

Hắn cuối đầu, từ trên cao nhìn xuống, cứ như một vị vương giả nhìn xuống thiên địa vạn vật, trong đôi mắt không có nữa điểm gợn sóng lại làm cho người ta không tự giác e ngại.

"Mặc... Đông Lăng Mặc."

Lần này nàng không có kêu sai tên, nàng kêu sai lần nữa, hắn nhất định sẽ gom nợ cũ nợ mới, một lần tính hết với nàng. Tuy vậy, nàng lại cảm thấy bản thân vừa đắc tội với hắn, tuy rằng ánh mắt hắn lúc này cũng được tính là ôn hòa, nhưng nàng biết, nàng lại chọc hắn mất hứng. Bản thân nàng cùng Hách Liên Tử Câm ở trên giường làm loại chuyện này, hắn nhất định đã tức giận đến mức muốn giết nàng... Nổi sợ hãi làm nàng tỉnh táo lại, không tự động lùi về phía sau, nàng ngẩn đầu đón nhận ánh nhìn của hắn, run giọng nói:

"Ta... Ta không biết vì sao cùng hắn... Ta... Ta không phải cố ý, thật xin lỗi, ta thật sự không phải cố ý, ta..."

Nàng không biết phải giải thích thế nào, bản thân cùng Hách Liên Tử Câm làm loại sự tình này, lúc này giải thích cái gì cũng đều không có ý nghĩa. Nhưng mà, sao nàng lại vội vã muốn giải thích cùng hắn? Đối với một nam nhân đã cường bạo mình lại giải thích loại sự tình này, có phải dư thừa quá không?

Đông Lăng Mặc rũ mắt nhìn nàng, môi mỏng khẽ nhếch.

Rõ ràng bản thân cảm thấy có đủ lý do không cần thiết phả để ý đén tội cưỡng gian này, nhưng, hắn càng không nói chuyện nàng càng cảm thấy sợ hãi, thật sự sợ hãi.

Nàng không muốn chết...

"Hắn cũng là phu quân của công chúa, người muốn cùng hắn ở trước mặt ta làm loại chuyện này, ta cũng không thể tức giận."

Hắn giật giật môi, tràn ra một câu làm nàng hoàn toàn không thể tin được. Lời nói rõ ràng ôn hòa, nhưng đâu đó lại là hơi lạnh kinh người. Nếu không sợ chết, nàng có thể thử nói tán thành. Cái gì mà không tức giận? Rõ ràng là tức giận đến muốn bóp chết nàng, nam nhân đều là loài động vật sống với tập tính khẩu thị tâm phi.

Chương 40: Một ngày bò lên giường hai nam nhân

Nhìn bộ dạng sợ hãi của nàng, hắn bỗng nhiên trầm giọng nói:

"Ngươi, đến thay y phục, tắm rửa cho công chúa!"

Hắn là đang ngại nàng bẩn... Theo đáy mắt hắn, Mộ Thiển Thiển đọc được điều này. Nàng mới vừa xuống giường của một nam nhân khác, ngại nàng bẩn... Cũng là bình thường? Cho nên, nàng không tức giận, cũng không oán hận hắn, ai bảo bản thân nàng trong vòng một ngày lại có thể cùng hai nam nhân lên giường.

Nhóm tỳ nữ ngạc nhiên tiến lại gần, Đông Lăng Mặc quăng Mộ Thiển Thiển cho các nàng rồi rời đi.

Mộ Thiển Thiển để hai tỳ nữ hầu hạ nàng tắm rửa, hai người này thái độ đối với nàng luôn dè dặt cẩn trọng, chỉ sợ đắc tôi nàng. Về phần vừa rồi tại sao các nàng ấy lại ngạc nhiên, đơn giản là các nàng ấy không phải kẻ hầu hạ tại Tuyết các. Nghe nói Tuyết các này không có tỳ nữ hầu hạ, mà hai tỳ nữ bình thường chỉ xuất môn thay Hầu gia làm việc.

Tên kia cũng không giữ tỳ nữ bên cạnh... Cũng không biết nghĩ được cái gì, khi nghe tin tức này, Mộ Thiển Thiển có chút cao hứng.

"Các ngươi tên gọi là gì?"

Nhìn ánh mắt đồng thời kinh ngạc của hai nàng, Mộ Thiển Thiển bất đắc dĩ nói:

"Ta vừa bị rơi xuống hồ, đầu giống như là bị hỏng rồi, có một số việc... không nhớ rõ."

"Hồi công chúa, nô tỳ tên gọi Dương Quang." – Một nô tỳ lập tức phản ứng lại đồng thời nháy mắt ra hiệu với người bên cạnh.

Người còn lại cụng lập tức trả lời: "Nô tỳ là Du Lan."

Du Lan, Dương Quang, hai cái tên thực dễ nghe, nhưng đáng tiếc, họ đều tựa hồ rất sợ nàng.

Mộ Thiển Thiển gật đầu, không nói gì nữa. Du Lan đang giúp nàng lau khô tóc, chuẩn bị hảo hảo giúp nàng chải chuốt. Mộ Thiển Thiển thản nhiên nói: "Tùy ý buộc lại là được rồi."

Du Lan không dám nói thêm gì, tuy là nàng bảo tùy ý nhưng vẫn phải làm sao cho nàng thật đẹp mắt.

Mộ Thiển Thiển đứng lên, nhìn mình ở trong gương một hồi lâu. Vừa mới tắm rửa, quả nhiên sắc mặt ửng hồng, màu da trắng nõn, nhẵn mịn, da thịt non mềm như nước, quả thật là đẹp đến hoa mắt. Đáng tiếc, một mỹ nhân như vậy lại có phẩm hanh không tốt, ơ nơi này căn bản không có ai tình nguyên yêu thích nàng, chân thành đối đãi với nàng.

Bỗng nhiên có một cổ gió lạnh đánh úp lại, nàng vẫn chưa kịp phản ứng, bên cạnh đã nghe Du Lan và Dương Quang hành lễ: "Tham kiến Hầu gia."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...