Thời điểm Draco vội vàng về đến lâu đài Hogwarts, mặt trời đã dần ló lên. Tia nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ lớn chiếu vào sáng ngời những dãy hành lang.
Mọi người túm năm tụm ba đi trên đường. Tuy rằng sắc mặt đều trông tiều tụy, nhưng vẫn chẳng thể át đi cảm xúc vui sướng phấn khích. Draco biết bọn họ muốn tới ổ cú mèo.
Nếu không phải dọc đường ngổn ngang đầy mảnh vụn, ai mà tin được tại lâu đài cổ ngàn năm này vừa bị tấn công thảm thiết mấy giờ trước.
"Này, Draco!" Gọi lại anh là Blaise đang hấp tấp chạy tới: "Cậu đi đâu đấy? Suốt cả đêm tôi chưa thấy cậu! Còn có Nia..."
"Nia đang ở St. Mungo trông hiệu trưởng Snape." Draco lảng tránh vấn đề: "Lúc bọn tôi định đi thăm dò Tử thần Thực tử thì phát hiện hành tung Đấng Cứu Thế nên bám theo."
Đây là lời giải thích anh và Astoria cùng nhất trí. Thuốc giải cũng "vừa hay mang theo phòng chuyện không may", bởi kì nghỉ hè Draco đã chứng kiến sự khủng bố của con rắn khổng lồ kia.
"Tình huống thế nào rồi?" Anh vừa đi hướng đại sảnh đường, vừa hỏi Blaise.
"Một số Tử thần Thực tử chạy thoát. Bác sĩ St. Mungo đang cấp cứu những người bị thương, người lành lặn thì giúp đỡ mang đi người bệnh. Mấy giáo sư đều bận túi bụi, Thần sáng cũng đến đây. Hiệu trưởng Snape bị sao vậy?"
"Bị con rắn của người kia cắn, trước mắt đã qua cơn nguy hiểm." Draco rảo bước vội vàng: "Slytherin còn bao nhiêu học sinh ở lại trường?"
"Chưa tới một nửa. Khóa dưới đã được đưa đến làng Hogsmeade từ đêm. Vài người khóa lớn không muốn đối kháng chính diện với người kia cũng rời đi từ sớm."
"Tốt nhất là tụ tập hết những người ở lại, đừng để bọn họ rảnh rỗi đi tới đi lui," Draco giảng giải kế hoạch của mình đâu vào đấy: "Giúp đỡ nạn nhân, dọn dẹp chiến trường..."
"Rất nhiều người đã bắt tay vào làm." Blaise nói: "Tôi bây giờ mới có thời gian viết thư báo tin về nhà đây."
Draco vui mừng gật đầu: "Tôi phải đi tìm giáo sư McGonagall trước. Cậu có biết bà ấy đâu không?"
"Tầm mười phút trước, hình như đi với Kingsley ở Bộ pháp thuật. Nghe nói Kingsley được bổ nhiệm làm Bộ trưởng tạm thời."
Dưới sự chỉ dẫn của Blaise, Draco tìm tới văn phòng giáo sư McGonagall. Bảy năm qua anh rất ít khi tới đây, cửa văn phòng trông nghiêm cẩn trang trọng như con người giáo sư vậy.
Anh lễ phép gõ cửa, nghe được mơ hồ tiếng nói chuyện bên trong.
"Mời vào." Cửa mở, giáo sư McGonagall dường như đang nói gì đó với một người khác, sau đó mới nhìn qua: "Ồ, trò Malfoy. Xin hỏi trò..."
"A! Malfoy!" Một giọng khàn khàn vang dội cất lên: "Thật tốt quá, tôi đang định tìm cậu đây!"
"Chào buổi sáng, giáo sư McGonagall. Chào buổi sáng ngài Kingsley. Ồ không, hẳn là bộ trưởng Kingsley." Draco thong thả đi vào: "Một ngày mới bận rộn lại bắt đầu."
"Đúng vậy, tôi có linh cảm một tháng tới, tôi chắc cũng không rảnh về nhà tắm nữa." Kingsley nhún vai.
McGonagall khó hiểu nhìn bọn họ.
"Thực ra là, liệu trò có thể mời cô và ngài đây cùng tới phòng hiệu trưởng?" Draco hơi khom người làm động tác mời.
Tượng con ưng đồng canh cửa đã bị đẩy ngã qua bên, có vẻ bị đánh cho bất tỉnh.
Bọn họ vượt qua ưng đồng, đi lên cầu thang xoắn cuốn tự động như thang máy.
Cửa văn phòng mở ra, đập vào tai là tiếng Weasley ngạc nhiên gào to.
"Chào buổi sáng, hiệu trưởng Dumbledore." Draco đi vào chào hỏi.
"Cái... Cái gì?" Giáo sư McGonagall khó thể tin bước nhanh theo vào: "Merlin ạ! Albus!"
"Chào buổi sáng, Minerva." Dumbledore ngồi đằng kia cười tủm tỉm: "Có muốn dùng chút bữa sáng ngọt không? Đêm qua chắc hẳn mọi người đói lắm rồi."
Đương nhiên lão không phải ngồi nhàn nhã cả đêm. Phải biết rằng cứu những học sinh gặp nạn và thành viên Hội Phượng Hoàng đã đủ lão bù đầu, huống chi còn luôn lo lắng Potter có bị Voldemort giết thật hay không.
"Hiệu trưởng Dumbledore," Draco ho nhẹ.
"Trò Malfoy. Trò biết hiệu trưởng hiện tại là Severus đấy. Dobby nói với ta, trò và trò Greengrass đã đưa cậu ta đi St. Mungo?"
"Đúng vậy, tạm thời qua cơn nguy kịch." Draco dịch ra chỗ khác, nhường lại vị trí đối diện Dumbledore cho giáo sư McGonagall và Kingsley. Mà nhóm Potter cũng lui qua bên kia.
"Albus, sao ông lại —?" Giáo sư McGonagall nghẹn họng trân trối nhìn hiệu trưởng "tiền nhiệm" đang ngồi trên ghế bành. Không phải ma, không phải chân dung, rõ ràng là người thật.
"Ồ, chuyện này kể ra rất dài, tôi đang định giải thích cho nhóm Potter đây! Thực ra tóm gọn thì năm ngoái tôi bị thương nặng, mà Voldemort vừa lúc bắt buộc cậu nhỏ Malfoy giết tôi. Cậu nhỏ Malfoy bàn bạc với Severus làm bộ ra tay, sau đó mang tôi tới một nơi an toàn chữa bệnh. Vì đánh lừa Voldemort, trò Greengrass của chúng ta đã hoàn thành một thần chú biến hình xuất sắc, biến gà trống của Hagrid thành 'cái xác'. Tôi nghĩ tôi phải đội ơn chú gà trống bị bất đắc dĩ hy sinh anh dũng này."
Kingsley bên cạnh bổ sung: "Một năm qua, thực ra Hội Phượng Hoàng đều hành động dưới sự chỉ huy của ngài Dumbledore."
Khả năng tiếp nhận của mấy học sinh có vẻ tương đối kém, mặt vẫn cứ dại ra mờ mịt khó thể tin, nhưng nét mặt cũng không nén được thứ cảm xúc hưng phấn.
Giáo sư McGonagall cảm khái: "Albus, tôi dường như muốn móc đũa phép ra nghiệm chứng. Việc này thật vượt quá sức tưởng tượng."
"Không sao, Minerva, tôi hiểu mà. Lần đầu tiên Kingsley nhìn thấy tôi cứ như Voldemort mời anh ta đánh Quidditch vậy." Dumbledore vui tươi hớn hở sờ bộ râu của mình. Tay phải lão vẫn đen nhẻm khô khốc như đang chết dần đi, thoạt nhìn khủng bố hơn nhiều một năm trước. Đây là hậu quả của việc hy sinh hoàn toàn cánh tay phải chặn lại nguyền rủa. Lão như là không để bụng chờ đón cái kết của mình — "Tôi chỉ hy vọng có thời gian giải quyết ổn thỏa mọi chuyện."
"Khụ khụ!" Kingsley ổn trọng nhịn không được giả ho vài tiếng: "Giáo sư McGonagall yên tâm! Trên đời này vẫn chưa có người giả mạo được Dumbledore."
"Chúng ta còn rất nhiều chuyện phải làm." Draco thiện chí nhắc nhở bọn họ.
"Đúng vậy," Kingsley sửa sang mũ trên đầu: "Hiện tại Snape không ở đây, ngài Dumbledore vẫn nên tạm thời lên đảm nhiệm chức hiệu trưởng. Chúng ta cần kiểm tra xem lâu đài còn để sót tên Tử thần Thực tử nào không..."
__________
Đang lúc Draco bộn bề phối hợp Bộ pháp thuật làm việc ở Hogwarts, đồng thời Astoria ở trước phòng bệnh gặp được khách không mời mà tới.
"Xin hỏi cô tìm ai?" Cô che trước cửa phòng bệnh. Lúc này giáo sư Snape đã chuyển từ phòng cấp cứu sang phòng thường, nhưng dù thoát khỏi cơn nguy kịch, ông vẫn là một thành phần chịu thương nặng.
"Tôi nghe nói, hiệu trưởng Snape của Hogwarts bị thương?" Đó là một chất giọng vô cùng ngả ngớn, thuộc về Rita Skeeter "trứ danh".
Astoria tin rằng dù ở thế giới Pháp thuật, nhóm paparazzi cũng là thể loại luồn lách mọi cơ hội: "Xin hỏi cô là?" Cô cố ý giả vờ không biết.
"Tôi? Tôi chỉ là một học sinh từng tốt nghiệp Hogwarts, đến quan tâm ông ấy thôi."
Astoria đánh giá từ trên xuống, cố tình nói: "Nhưng tôi cứ cảm thấy cô giống một phóng viên. Nói thật ra, giáo sư Snape bị trọng thương trong lúc chống lại Voldemort, hiện tại đã thoát khỏi cơn nguy hiểm. Cô có thể yên tâm. Nhưng vì lo lắng cho sự an toàn của ông ấy, tôi sẽ không để cô vào quấy rầy."
Ánh mắt Rita Skeeter bừng sáng: "Chống lại kẻ thần bí? Ồ... Quý cô đây cũng biết nội tình?"
"Tôi không biết nhiều lắm..." Bọn họ đã bàn bạc trước. Sau cuộc chiến phải lợi dụng dư luận truyền thông, nắm chắc hướng đi trong tay. Cho nên cô muốn dẫn dắt Rita Skeeter tới chỗ Draco.
"Ồ, một hành động ghê gớm vĩ đại cỡ nào. Cô là một Slytherin đúng không! Sao không kể xem chiến công vĩ đại của viện trưởng các cô nhỉ?" Rita Skeeter cố gắng cổ vũ.
"Thật đáng tiếc, tôi thật sự không rõ lắm. Là Draco đưa hiệu trưởng Snape tới bệnh viện..."
"Cậu Draco Malfoy? Ba năm trước cùng đạt quán quân cuộc thi Tam pháp thuật với Harry Potter?"
Astoria làm vẻ khó hiểu: "A? Sao cô biết? Draco nổi tiếng vậy sao?"
"Đương nhiên, tôi từng đọc trên báo..." Rita Skeeter chiếm được tin tức hữu dụng vội vã rời đi.
Astoria lúc này mới có rảnh ngồi xuống, viết thư báo cho cha.
Ngay ngày hôm sau, Astoria thấy được trên Nhật báo tiên tri bản tin Skeeter viết về trận chiến lần này — <<Một đêm kinh hoàng– Sưu tầm học sinh Hogwarts>>. Nhìn khái quát là cảnh tượng giới thiệu Draco đầy ấn tượng. Kết bài, Skeeter đưa ra rất nhiều nghi vấn. Ví dụ như "Severus Snape, rốt cuộc thuộc Tử thần Thực tử hay Hội Phượng Hoàng?" "Đấng Cứu Thế đã cứu thế như nào?", cuối cùng dùng một câu chốt lại "Đây là chân tướng phóng viên Rita Skeeter vì mọi người xâm nhập điều tra vạch trần."
Vài ngày sau đó, Astoria gần như đóng đô ở St. Mungo, chỉ có sáng sớm tranh thủ về nhà rửa mặt thay quần áo. Cô lo lắng tin giáo sư Snape ở đây lộ ra, sẽ có càng nhiều người đến quấy rầy ông ấy.
Kết quả cũng không xuất hiện cảnh tượng từng đàn cú mèo bay tới như tưởng tượng. Có thể do Draco đã yêu cầu Skeeter không viết rõ nơi giáo sư Snape đang ở, cho nên mọi người đều không hay. Người duy nhất xuất hiện trước phòng bệnh là George nhà Weasley.
"A, George Weasley?" Astoria phân biệt được nhờ một cái tai đặc thù.
"À, anh đến thăm... Snape... À, giáo sư Snape."
Cô mở to mắt.
"Ặc..." George gãi gãi đầu: "Harry nói, giáo sư Snape vẫn luôn âm thầm giúp đỡ bọn anh."
"Vì cái tai này... Ừm... Em biết đấy, anh đã nói rất nhiều lời không hay." George hiếm thấy không mang điệu bộ hoạt bát thích chòng ghẹo mọi khi: "Lúc đưa Fred tới, anh thấy em và Snape... giáo sư Snape chuyển phòng bệnh."
Astoria hiểu được, thật ra anh ta đến để xin lỗi: "Giáo sư uống thuốc xong đã ngủ rồi. Bây giờ thầy ấy ngủ tương đối nhiều. Chờ thầy tỉnh, em sẽ chuyển lời lại hộ anh."
"Ồ, đừng.... đừng. Vẫn đừng nên chuyển lời cho ông ấy." Vẻ mặt George rối rắm: "Có lẽ giáo sư sẽ cau mày mắng 'Cái tai còn lại cũng không muốn nữa đúng không' ấy nhỉ?"
"Ha ha!" Astoria khẽ cười: "Có thể lắm đấy. Fred sao rồi?"
"Chân nó bị tảng đá lớn đè nát. Đoán chừng ngày mai là xuất viện được."
"Vậy thì tốt quá." Astoria thở phào nhẹ nhõm. Trước đó bọn họ có dặn Kreacher trợ giúp những học sinh Hogwarts trong cuộc chiến. Nhưng bởi thời gian không xác định nên cô và Draco đều không thể đảm bảo có thể cứu hết những người khác ngoài Snape. Thương vong là vẫn có. Có điều nghe Draco kể, Fred và Lupin được Dumbledore âm thầm cứu rồi.
"Cô Greengrass?" Một phù thủy nam cắt ngang cuộc nói chuyện của họ: "Tôi là Thần sáng từ Bộ pháp thuật, bây giờ cần cô và Severus Snape đi Bộ pháp thuật lấy lời khai."
"Gì cơ?" Astoria nói: "Nhưng giáo sư Snape còn chưa tỉnh dậy, thầy ấy cần nghỉ ngơi!'
"Thứ lỗi, tôi chỉ làm việc theo mệnh lệnh." Phù thủy nam kia lấy ra tấm giấy da có con dấu Bộ pháp thuật: "Nếu Severus Snape không tiện di chuyển, bộ sẽ thu xếp nhân viên đến St. Mungo tiến hành ghi chép. Còn cô hãy theo tôi đến Bộ pháp thuật."
"Nhưng giáo sư..." Astoria lo lắng nhìn phòng bệnh đang đóng chặt.
"Có lẽ mẹ anh có thể đến trông giáo sư." George mở miệng: "Những người tham dự cuộc chiến ban đêm đều cần lấy lời khai để hiểu biết tình huống. Bọn anh đi hết rồi, ngày mai Fred xuất viện cũng đi."
Astoria bất đắc dĩ: "Vậy chỉ có thể làm phiền cô Weasley. Thuốc thì hộ sĩ sẽ đưa tới đúng giờ, chỉ cần để ý xem bệnh tình giáo sư có tiến triển gì không là được. Làm ơn thay em cám ơn cô Weasley."
Cô nghĩ tới nghĩ lui, Weasley là thành viên Hội Phượng Hoàng, tuyệt đối được coi là chất phác hiền lành. Hơn nữa Potter tự mình giải thích hiểu lầm, chắc bọn họ sẽ để tâm chăm sóc giáo sư Snape thôi!
Ai biết lấy lời khai cần suốt cả một ngày. Bởi vì hỏi rất nhiều chuyện liên quan tới Draco, Snape, thậm chí là Dumbledore, thậm chí phải kể tỉ mỉ từng chuyện, cô nói đến độ miệng khô lưỡi khô, còn phải thường xuyên cảnh tỉnh mình không được lộ ra hết.
Mãi mới được ký tên cho phép rời đi, cổ họng cô khát khô như muốn bốc cháy.
"Hồng trà hay cà phê?"
Cô kích động quay đầu lại bổ nhào vào ngực người nọ, giọng khàn khàn: "Không, em chỉ cần một chậu nước lạnh."
Draco ôm cô đi vào phòng tạm nghỉ: "Văn phòng của cha anh bị đóng cửa tạm thời, nên chỉ có thể mời em vào đây."
"Ngài Malfoy bị sao vậy?" Cổ họng cô khó chịu nên không quá muốn cất tiếng, nhưng sự việc liên quan đến cha Draco, cô không thể không quan tâm.
"Bọn họ nhốt cha anh lại, bởi vì lúc ấy ông cũng xuất hiện ở lâu đài Hogwarts. Cũng may giáo sư Dumbledore và McGonagall ra mặt làm chứng ông ấy không tham dự cuộc tấn công, ngược lại sau đó còn giúp cứu chữa người bệnh."
"Vậy sao còn...?"
"Thân ái, em phải biết rằng hiệu suất của Bộ pháp thuật... Nhất là thời gian căng thẳng thế này, thân phận cha anh lại mẫn cảm, anh đoán rằng ông ấy cũng phải ngồi trong Azkaban một đến hai tuần. May là đám Giám ngục đều trốn rồi, giờ còn chưa tìm thấy đâu! Kingsley thì vội sứt đầu mẻ trán, có rất nhiều người bị khởi tố, có rất nhiều người đi tố. Sáng nay ông ấy nói với anh, có thể còn phải thẩm vấn cha đỡ đầu theo thủ tục."
"Vâng, hôm nay Thần sáng kia có nói." Lúc này gia tinh đưa đến một bình pha lê khắc hoa đựng nước lạnh và một chén trà cùng kiểu dáng, Draco giúp cô đổ đầy nước.
Astoria gấp không chờ nổi uống xong, thoải mái thở dài: "Bây giờ Bộ pháp thuật đúng là rất loạn, vừa nãy cả một chén nước cũng không cho!"
"Đâu chỉ vậy, những chuyện loạn thực sự em còn chưa thấy được đâu!" Draco duỗi dài hai chân, điều chỉnh dáng ngồi thoải mái hơn: "Lúc người kia khống chế Bộ pháp thuật đã sử dụng Lời nguyền độc đoán lên rất nhiều người. Hiện tại những người này đều bị đình chỉ công tác tạm thời dẫn đến khan hiếm nhân viên. Ngay cả anh cũng bị Kingsley coi như cấp dưới sai tới sai lui."
"Tuy rằng cũng mệt, nhưng tình hình đều nằm dưới sự khống chế của anh đúng không? Em đọc tin Skeeter viết rồi. Anh đưa bà ta rất nhiều tình báo nhỉ!"
"Anh đảm bảo, Kingsley cũng tán thành." Draco mỉm cười, nhưng không che giấu được vẻ mỏi mệt.
"Có phải buổi tối anh không được ngủ không?" Cô lo lắng hỏi.
"A, ngủ khá là muộn. Dậy thì rất sớm." Draco nhấp một ngụm cà phê, đứng lên: "Anh sẽ sai Lola chăm sóc cha đỡ đầu. Hôm nay em về về nghỉ sớm đi!"
"Em thì không sao cả." Astoria vẫn lo lắng: "Vậy còn anh?"
"Anh à, tranh thủ đi xây dựng hình tượng thanh niên ưu tú." Anh sửa sang cổ áo.
"Chú ý sức khỏe. Có rảnh phải nghỉ ngơi." Cô không yên tâm dặn dò. Nhưng cô sẽ không lên tiếng khuyên can, đây là thời điểm một người đàn ông dốc lòng vì sự nghiệp. Những gì cô có thể làm là yên lặng ủng hộ.
"Anh sẽ. Về sớm đi!" Draco hôn hôn trán cô, tiễn cô tới lò sưởi trong tường: "Nhớ phải nghĩ về anh."
***************
Đã đi hết cốt truyện chính Harry Potter, mấy chương còn lại sẽ chuyển sang phần tình củm của đôi trẻ :3
Bạn thấy sao?