Chương 2: Chương 1: Người hoàn hảo nhất.

Chương 1

Edit: Mina

“… Bản báo cáo này cũng tạm ổn rồi.”

Chung Vọng nói xong, nhìn cậu bạn ngồi bên cạnh, phát hiện hắn mất tập trung, “Cừ Chiêu, cậu đang nghĩ gì thế?”

Cừ Chiêu lấy lại tinh thần, cười nói: “Không có gì. Chung Vọng, tôi nhớ tôi còn có chút việc, đi trước đây.”

“Hả?” Cừ Chiêu nở nụ cười ấm áp, dường như ánh mắt sắc bén chợt lóe vừa rồi chỉ là ảo giác của Chung Vọng, Chung Vọng sửng sốt vài giây, gật đầu, “Thế cậu đi nhanh đi.”

Cừ Chiêu rời đi, còn lại một mình Chung Vọng, trên đường đến căn – tin bỗng bị một người ngăn lại.

“Bạn học, cậu… cậu có thể giúp tôi đưa hộp chocolate này cho bạn Cừ Chiêu được không?”

“…” Chung Vọng thở dài, vươn tay nhận lấy, “Không thành vấn đề.”

Nữ sinh nói một câu cảm ơn rồi chạy đi, Chung Vọng lắc đầu đầy bất đắc dĩ, anh ta đã gặp loại chuyện này rất lần nhiều rồi.

Cừ Chiêu không được chào đón mới là chuyện lạ.

Hắn có ngoại hình nổi bật, dáng người cao gầy, khuôn mặt không góc chết, tính tình hòa nhã, cười rộ lên sáng bừng như ánh mặt trời, không một cô gái nào chống đỡ được sức hấp dẫn của hắn. Dù chỉ một cái bóng lưng cũng đủ làm người nhớ mãi khôn nguôi.

Đáng sợ hơn là, Cừ Chiêu rất dịu dàng, đối xử lễ độ với tất cả mọi người không hơn cũng không ít, vừa không cho người khác cơ hội cũng không hề làm họ lúng túng.

Ít nhất trong nhận thức của Chung Vọng, anh ta chưa từng thấy điểm xấu nào của Cừ Chiêu.

Trước đây Chung Vọng ở tuổi nổi loạn có nghiên cứu các cô gái ngày nay thích mẫu hình bạn trai như thế nào. Anh ta đọc mấy bộ tiểu thuyết ngôn tình đang nổi tiếng và đưa ra kết luận, con gái thích bạn trai mặt lạnh như băng với người khác còn đối với mình thì quan tâm đủ mọi phương diện.

Cừ Chiêu không phải.

Nhưng hắn còn được hoan nghênh hơn cả tổng tài bá đạo trong mấy truyện ngôn tình tiểu thuyết kia.

Mọi người đều tin tưởng Cừ Chiêu có thể dịu dàng với người bình thường thì sẽ càng cẩn thận tỉ mỉ hơn với nửa kia của mình.

Huống chi Cừ Chiêu còn rất đẹp trai.

Khi sắc đẹp và tính cách tỉ lệ thuận, bước đi cũng tạo ra phong cách riêng.

Nhưng người đẹp trai càng dịu dàng thì càng kén chọn đối tượng.

Chung Vọng chưa thấy Cừ Chiêu hứng thú với cô gái nào… chàng trai cũng không có.

Chung Vọng không tưởng tượng nổi ra ai có thể bắt lấy được Cừ Chiêu.

“Người này à.” Anh ta áng chừng chocolate trong bàn tay, không biết nói sao.

Từ đường quốc lộ Cừ Chiêu rẽ trái đi vào khu rừng nhỏ, cây nhãn lồng tỏa hương thơm ngào ngạt, trồng hai bên đường, hắn đi thong thả như đang tản bộ, mấy vệt sáng tối lướt qua mặt hắn, lúc sáng lúc tối, ấm áp lại khô ráo.

Nhưng nếu Chung Vọng ở đây thì sẽ phát hiện lúc này bước chân của Cừ Chiêu nhanh hơn mọi khi.

Diện tích khu rừng nhỏ không lớn, Cừ Chiêu chân dài, đi hai phút đã ra tới đường cái.

Cừ Chiêu đứng ở đầu phố, nghiêng người nhường đường cho cô gái muốn đi qua, cô gái liếc hắn một cái rồi không dám nhìn tiếp, cô gái cúi đầu, nhỏ giọng nói một câu, “Cảm ơn.”

“Không cần khách sáo.” Cừ Chiêu cười, rực rỡ hơn cả ánh mặt trời.

Giọng nói quá êm tai, cô gái nghe xong vành tai ửng đỏ, cô gái bước nhanh đi vào rừng cây nhỏ, vừa quay đầu lại bỗng sững sờ.

Nơi nào còn bóng dáng Cừ Chiêu?

Sau khi cô gái kia chạy đi, nét dịu dàng trên khuôn mặt Cừ Chiêu cũng biến mất ngay lập tức, ánh mắt lạnh lùng và khí chất thay đổi, hắn nâng tay xoa xoa mi tâm, hạ tay xuống, lại thành một gương mặt hiền lành vô hại.

Tiếp đó, hắn quay đầu nhìn, như mong muốn thấy được bóng lưng mảnh khảnh kia.

Ba năm không gặp, chỉ dựa vào bóng lưng hắn đã nhận ra ngay cô.

Ngày hè nóng nực, cô và một cô gái khác đi trong khuôn viên trường, trên người mặc bộ đồ mát mẻ, áo T – shirt rộng rãi không lộ vẻ mập mạp, đôi chân thon dài trắng nõn.

Hình như tóc cô ngắn đi, vừa qua khỏi bả vai.

Cừ Chiêu nhớ cô từng nói cô thích tóc dài.

Dễ thay đổi. Hắn hừ lạnh, đi theo.

Cừ Chiêu vẫn duy trì khoảng cách tầm mười mét với hai cô gái đằng trước, người người qua lại ngược xuôi, hai cô ấy sẽ không phát hiện phía sau có người đi theo.

Cô đang cười, đường cong sống mũi thanh tú cao thẳng, tóc vén sau mang tai, mềm mại đáng yêu.

Cừ Chiêu nheo mắt, đến gần một chút. Hắn nghe bên tai có tiếng gió, có tiếng cười, có tiếng nói chuyện, có tiếng bước chân… Nhưng không có âm thanh nào dễ nghe hơn giọng nói của cô.

Giọng cô không ngọt không ngấy, khi nói nhấn rõ từng từ, không nhanh không chậm, như đang kể chuyện, đều đều lại không nhàm chán.

Người khác luôn nói Cừ Chiêu lúc nào cũng dịu dàng.

Bọn họ không biết, Cừ Chiêu học dịu dàng từ cô.

Cô là người hoàn hảo nhất mà Cừ Chiêu từng gặp.

Nhưng trên đời vốn không có sinh vật hay xác chết nào hoàn hảo cả.

“Tuế Hòa.”

Cừ Chiêu mở miệng gọi, cô quay đầu lại.

————

Chú ý, đây không phải câu chuyện yêu thầm.

Quyển sách này có hai góc nhìn.

(~ ̄▽ ̄)~ (~ ̄▽ ̄)~ (~ ̄▽ ̄)~

• 07/07/2018 •

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Truyện liên quan

Đăng nhập





Đang tải...