Chương 39: chương 39

Lâm Việt Hải dung túng nhìn Lâm Nhược Vũ, hắn nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, nói: “Thích thì mua, ai cũng không được cản em.”

Lâm Nhược Vũ lập tức cao hứng phủi tay, hai ba miếng ăn hết bát mì, sau đó chạy về phòng mình thu dọn đồ đạc.

Nhìn cô gái nhỏ vui như vậy, Lâm Việt Hải bất đắc dĩ lắc đầu, ngẩng đầu theo hô một tiếng: “Nhớ phải mang sách vở, nghỉ đông đừng chỉ lo chơi.”

“Vâng.” Âm thanh Lâm Nhược Vũ ở trong phòng ngủ vọng ra, vừa nghe lời đem sách vở bỏ vào rương da.

Trong phòng khách, Khương Thiện Thiện vừa mới trở về nước cảm thấy có chút hụt hẫng. Cô nhìn động tác Lâm Việt Hải dọn bát đĩa của hai cha con bọn họ vào bồn rửa rửa sạch.

Sau đó cất tiếng hỏi: “Việt Hải, em vừa trở về, anh lại phải quay về Thượng Hải sao?”

Lâm Việt Hải nghi hoặc quay đầu lại nhìn Khương Thiện Thiện một cái, khách khí nói: "Đúng vậy. Thượng Hải bên kia còn có chút công việc chưa xử lý xong, vừa lúc cô trở về, Tiểu Vũ có lẽ không có chỗ ngủ. Tôi mang con bé đến Thượng Hải cũng miễn quấy rầy đến cô."

Hắn cùng Khương Thiện Thiện đã mười mấy năm không liên hệ. Đối với hắn ly hôn rồi thì chính là người xa lạ, sẽ không tồn tại cái gì gọi là "dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng."

Trên thực tế, nếu không phải bởi vì Lâm Nhược Vũ, mấy năm nay Lâm Việt Hải cũng sẽ không có quan hệ gì với người Khương gia.

Nhưng mà thái độ xa lạ nhạt nhẽo này Lâm Việt Hải, rơi vào trong mắt cái người vừa mới ly hôn là Khương Thiện Thiện, khó tránh khỏi cảm giác lạnh lùng vô tình. Cô vừa mới về nước, đối với mọi thứ ở đây trước nay chỉ nghe qua lời kể của cha mẹ và chị, em gái mới biết.

Với điều kiện hiện tại của gia đình cô trong nước hiện nay, chỉ có thể miễn cưỡng có thể xem là tầng lớp trung lưu. Mà người chồng cũ Lâm Việt Hải này, nghe nói hiện nay là một ông chủ lớn, kiếm được rất nhiều tiền. Với sự phát triển kinh tế nhanh chóng như bây giờ, hắn hiển nhiên là thuộc tầng lớp thượng lưu.

Nói cách khác, Khương Thiện Thiện từng sống ở nước ngoài, đối với người quê mùa trong nước mà nói Hoa Kiều như thần thánh trong mắt họ. Tuy hiện tại cô đã về nước nhưng cô cũng không muốn sống trong một gia đình không có địa vị xã hội như vậy. Cô  muốn giao lưu với những người ở tầng lớp thượng lưu.

Nhưng Lâm Việt Hải người này căn bản không hề có ý muốn mang theo người vợ trước là Khương Thiện Thiện cô đây.

Tâm trí của hắn tất cả đều chỉ xoay quanh Lâm Nhược Vũ. Đến nỗi Khương gia có mấy cái phòng ngủ, có mấy người đến đây ở, để ý như vậy cuối cùng cũng chỉ vì nghĩ đến chuyện Lâm Nhược Vũ có chỗ ở hay không?!

Sau cùng Lâm Việt Hải đã quyết định mang con ra ngoài ở.

Khương Thiện Thiện dựa vào phòng bếp cạnh cửa, nhíu mày hỏi: "Tết nhất khẳng định rất nhiều thân thích đến đây chúc tết. Hơn nữa chúng ta cũng phải đi chúc tết lại, anh mang Tiểu Vũ đến Thượng Hải như vậy thì làm sao có mặt mũi ăn nói với họ đây?"

“Thân thích là của mấy người, tại sao tôi phải ăn nói?”

Lâm Việt Hải cảm thấy rất buồn cười. Động tác trên tay nhanh chóng rửa xong mấy cái bát đĩa của hắn với con vừa dùng xong. Sau đó nghiêng người tránh đi Khương Thiện Thiện, bước ra khỏi phòng bếp.

Đôi chân dài đi hai ba bước đã đến phòng Lâm Nhược Vũ, hắn vừa mở vừa đi vào vừa nói: "Chưa thu dọn xong à? Quần áo lấy vài món thôi, chủ yếu vẫn là sách vở, thiếu thứ gì đến Thượng Hải rồi mua."

“Aiz... ba, ba là satan sao? Không cho con nghỉ ngơi gì cả." Lâm Nhược Vũ đứng trong phòng nhỏ, dậm chân cằn nhằn.

Lâm Việt Hải nghiêm mặt lại, kiên quyết nói: "Không được lười biếng bỏ bê công việc. Sách phải xem, năm sau là năm cuối rồi."

Nói xong hắn bước đến, lấy một đống quần áo để ra ngoài, chỉ cuốn lấy vài cái áo ngực cùng quần lót nhỏ của cô bỏ vào, lại lấy sách vở xếp vào đầy đủ, sau đó mới khóa rương lại kéo ra ngoài.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...