Chương 52: chương 52

Chiếc giường to rộng, chỉ thuộc về Lâm Nhược Vũ cùng ba cô. Từ sau khi đến Thượng Hải, mỗi ngày cô cùng ba đều ở trên chiếc giường này ôm nhau ngủ.

Bọn họ cũng không phải mỗi ngày đều sẽ phóng túng, bởi vì Lâm Nhược Vũ quá nhỏ, cô căn bản không chịu nổi tần suất làm tình quá nhiều. Lâm Việt hải nếu thao cô lâu một chút, em bé ngoan của hắn liền không chịu nổi.

Bướm nhỏ của cô quá non mềm, không chịu nổi tàn phá như vậy.

Cho nên từ sau khi hai người phát sinh quan hệ, cách hai ngày Lâm Việt Hải mới điên cuồng thao cô một chút. Thời gian còn lại vô cùng hạn chế chạm vào em bé nhỏ này.

Nhưng hiện tại khi bị baba đè xuống, chân lại bị hắn tách ra. Nhất thời Lâm Nhược Vũ có chút mềm nhũn động tình.

Không xong, quần lót cũng đã ướt.

Cô gái nhỏ ghé vào trên giường, quay đầu lại, những sợi tóc đen mượt dán vào gương mặt trắng nõn của cô.

Lâm Việt Hải hạ eo xuống, một bên cùng cha vợ cũ đánh thái cực, một bên giơ tay, chơi đùa sợi tóc trên mặt con gái. Hắn cuối đầu nhìn thiếu nữ nằm trong ngực, đôi môi nóng bỏng không nhịn được hôn lên má cô. Sau đó đầu lưỡi cũng theo đó duỗi ra, liếm lên làn da mềm mịn.

Khương Tùng Nhàn bên kia đã bại trận trước Lâm Việt Hải cho nên liền thay người, để bà ngoại Lâm Nhược Vũ là Lý Vinh Hoa tới tiếp điện thoại.

Lý Vinh Hoa bên trong điện thoại tận tình khuyên bảo Lâm Việt Hải. Bà nói rằng Lâm Nhược Vũ đã học kỳ 2 sơ tam. Lại nói việc Lâm Việt Hải mời bảo mẫu chăm sóc cô, đột ngột thay đổi người như thế, bà cũng không yên tâm.

Lâm Nhược Vũ nằm trên giường lớn, cô hơi vươn lưỡi liếm liếm môi, ngay sau đó cái cằm tinh xảo liền bị người đàn ông cắn vào.

Trong khi nghe Lý Vinh Hoa giải bày tâm sự, Lâm Việt Hải duỗi đầu lưỡi chạm vào đầu lưỡi cô. Hai người cứ như vậy dây dưa trao đổi nước bọt.

Khương gia nhiều người như vậy, kỳ thật cũng chỉ có Khương Tùng Nhàn cùng Lý Vinh Hoa sẽ thật sự quan tâm quan tâm Lâm Nhược Vũ. Còn lại những người khác đều là sợ Lâm Việt Hải mang Lâm Nhược Vũ đi rồi sẽ không cho bọn họ lợi ích gì nữa.

Chỉ có Khương Tùng Nhàn cùng Lý Vinh Hoa sẽ lo lắng Lâm Việt Hải vội vàng kiếm tiền mà xao nhãng việc quan tâm, chăm sóc Lâm Nhược Vũ.

Nhưng bọn họ đã lo lắng vô ích rồi, Lâm Việt Hải yêu Lâm Nhược Vũ như vậy, yêu đến nỗi có thể phụng hiến hết thảy, hắn sao có thể xem nhẹ cô?

Mặc kệ thế giới bên ngoài xuất sắc cỡ nào, xa hoa truỵ lạc cỡ nào, đối Lâm Việt Hải mà nói đều là phù quang lược ảnh. Mỗi ngày đi xã giao muộn như nào, hắn đều cố gắng trở về sớm, ôm tiểu công chúa cùng đi vào giấc ngủ.

Đây là nơi an tâm, nơi thanh tịnh cho tâm hồn hắn.

Giờ phút này, thân thể người dưới thân đang câu hồn nhiếp phách hắn, đốt lên ngọn lửa dục vọng trong người hắn.

Hắn mút vào đầu lưỡi nhỏ, cuốn cái lưỡi mềm mại kia vào miệng mình, sau đó lại đẩy về, lưỡi của hắn cũng thuận tiện duỗi vào trong miệng cô. Bên kia Lý Vinh Hoa vẫn thao thao bất tuyệt tận tình khuyên nhủ.

Lâm Việt Hải suy nghĩ, người Khương gia đang khuyên hắn cái gì vậy? Hắn hiện tại kỳ thật cũng chỉ muốn chuyên tâm yêu thương cô, chuyên tâm thao người phụ nữ nhỏ của hắn.

Hắn có tiền, có thể chăm sóc tốt cho Tiểu Vũ của hắn. Nhưng đám người này đều cản trở, giống như việc của hắn chỉ là kiếm tiền, còn con hắn thì phải để người khác nuôi mới tốt.

Lâm Việt Hải đột nhiên cảm thấy không phục, vì thế động tác hôn môi càng thêm hung hăng. Dựa vào cái gì mà muốn hắn đem con cho người khác nuôi dưỡng? Hắn yêu Lâm Nhược Vũ, đơn giản chỉ muốn được sống cạnh nhau, tại sao không thể?

Đám người kia ai cũng muốn cướp đi bảo bối của hắn, không muốn trả bảo bối lại cho hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...