Chương 103: Chương 102: Sờ ngực

Bảo bảo sắp được 5 tháng tuổi đã có thể bắt đầu biết xoay người, biết ngồi nhưng chưa được vững, biết dùng giọng sữa non nớt gọi "mẹ", gặp ai cũng gọi là "mẹ", cực kỳ đáng yêu. Sau khi được Hạ Vân bế xuống lầu, nhóc con lại được bà lão ôm lấy, cả Tống Ninh cũng tụm lại chơi đùa cùng.

Bảo bảo cũng không sợ người lạ, bị trêu cho cười khanh khách, gọi "mẹ" loạn xì ngậu. Hạ Vân chào hỏi Tống Ninh rồi vào bếp ăn sáng, Hạ Minh Viễn cũng vào bếp rán trứng cho cô ăn.

"Con muốn trứng lòng đào." Hạ Vân dựa gần nhìn ba rán trứng, lại hỏi: "Sao Tống Ninh lại ở đây?"

"Cậu ta nói được nghỉ phép mấy ngày nên muốn ở quê nghỉ ngơi."

"Ồ, vậy là cậu ta định sang nhà bà cô ở à?"

Động tác Hạ Minh Viễn dừng một chút, anh cúi đầu nhìn cô, nói: "Không, cậu ta muốn tới ở nhà chúng ta."

Hạ Vân: "......"

Hạ Minh Viễn lại nói: "Bà nội con cũng đồng ý rồi, bà cảm thấy đây là thời cơ tốt."

Hạ Vân: "......"

Thế giới này thật sự quá điên đảo.

Nhớ lại tối hôm qua âm thanh cô và ba làm tình đều bị Tống Ninh nghe thấy hết qua điện thoại là cô thấy xấu hổ. Người này lại còn mới sáng mở mắt ra đã chạy tới nhà cô, rốt cuộc là muốn làm gì đây!

Cô rầu rĩ nói: "Nhưng con không đồng ý!"

Hạ Minh Viễn trầm thấp cười ra tiếng, nói: "Ngoan, cho bà nội con chút mặt mũi đi."

"Hừ!"

Hạ Minh Viễn nhìn vẻ mặt giận dỗi của cô, trong lòng thấy ngứa ngáy muốn cúi đầu hôn lên miệng cô, nhưng lại sợ bị bà lão nhìn thấy nên đành nhịn lại, anh khàn giọng nói: "Tối hôm qua cắm lâu như vậy, tiểu bức có bị sưng lên không?"

Hạ Vân bị hỏi cho nóng bừng mặt, cô lắc đầu: "Không, không có việc gì..."

"Đjt rõ sướng." Hắn cười khẽ nói.

Hạ Vân hờn dỗi trừng mắt liếc anh một cái, quay người ngồi xuống bàn ăn, thúc giục anh: "Ba nhanh lên, con đói bụng rồi!"

Ăn xong bữa sáng, Hạ Vân mở ra máy tính, bắt đầu làm hậu kỳ cắt nối biên tập video quay ở bờ biển hôm qua. Tống Ninh rất quen thuộc với việc này, thuận tiện chỉ dẫn cho Hạ Vân một số điểm.

Cậu ta quả thật rất chuyên nghiệp, những góp ý cậu ta đưa ra cho Hạ Vân đều cực kỳ hữu dụng.

Cuối cùng, Hạ Vân dứt khoát nhường vị trí cho Tống Ninh để cậu hỗ trợ làm luôn, không khách sáo chút nào.

Thấy bà lão đã bế bào bảo ra ngoài tản bộ, Hạ Vân lúc này mới hỏi Tống Ninh: "Nói thật đi, cậu tới nhà tôi rốt cuộc là muốn làm gì? Cậu làm như vậy rất dễ khiến bà nội hiểu lầm cậu có ý với tôi đó."

Tống Ninh vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, bình tĩnh nói: "Tôi cảm thấy ở cùng với hai người rất thoải mái, nên quyết định đến nhà cậu trốn mấy ngày cho thanh tịnh."

Hạ Vân tức giận: "Cậu cảm thấy đã tìm được tổ chức rồi hay gì?"

Tống Ninh bị cô nói cho bật cười, quay đầu nhìn cô, nói: "Cậu đừng tức giận, tự nhiên có lao động miễn phí để dùng còn không thích sao?"

Hạ Vân ngẫm lại cảm thấy cậu ta nói cũng có lý, nhưng vẫn cố ý chèn ép cậu ta: "Định ở mấy ngày? Có nộp sinh hoạt phí không?"

Tống Ninh lẩm bẩm một câu: "Thật giống bà quản gia!", nhưng lại nhịn xuống, nói: "Chồng cậu bảo không thu tiền, nói là cho tôi ăn chùa ở chùa."

Một chữ "chồng" thôi đã khiến trái tim Hạ Vân run lên đập liên hồi. Bình thường, chỉ khi hai người họ làm tình mới dùng từ này, lúc này đột nhiên nghe từ miệng người khác liền cảm giác rất không chân thực, cứ như nằm mơ vậy.

"Cậu... Cậu đừng có nói bậy." Cô hơi chút hồi hộp nói.

Tống Ninh nhìn cô đỏ hết cả mặt, nói: "Bà nội cậu ra ngoài rồi, đừng lo."

Hai người nhỏ giọng nói chuyện, Hạ Minh Viễn rửa tay đi vào, nói với Tống Ninh: "Mượn được thuyền rồi, buổi chiều có thể qua đó."

Hạ Vân nghi hoặc, hỏi: "Đi đâu?"

Hạ Minh Viễn lau khô tay, một tay kéo cô ngồi lên đùi mình, thân mật ôm cô, nói: "Lần trước không phải con nói muốn quay một video đi biển bắt hải sản sao? Vừa lúc cậu ta cũng muốn đi, ba liền đi mượn một chiếc ca-nô."

"Hả? Đúng rồi nhỉ!" Hạ Vân vui vẻ reo lên, nhưng ngay sau đó lại nói: "Nhưng còn bảo bảo thì tính sao giờ?"

"Nhờ bà nội trông giúp, để cho nó chút sữa uống là được." Hạ Minh Viễn nói xong liền cúi đầu hôn cô.

Hạ Vân tuy hơi thẹn thùng nhưng vẫn ôm lấy cổ ba, hé miệng đáp lại nụ hôn của anh.

Tống Ninh quay lại thấy hành động của hai người, văng câu "Đm", buồn bực nói: "Hai người có thể đừng rải cơm chó trước mặt tôi không vậy? Để ý chút đến cảm xúc của chó độc thân là tôi đi, trước đây hai người không khoe được với ai nên nhịn hỏng luôn rồi hả?"

Tống Ninh lải nhải xong chỉ để đổi lấy một câu của Hạ Minh Viễn: "Câm miệng, không được quay đầu lại."

Tống Ninh: "......" Vậy nên cậu ta vội vàng tới đây là để ăn cẩu lương sao?

"Hai người kiềm chế chút đi, bà cụ ra ngoài có lâu không đấy?"

Hai cha con phía sau căn bản không rảnh phản ứng lại cậu ta.

Hạ Vân bị ba ôm hôn cảm thấy cả người mềm nhũn, côn thịt ba nhanh chóng cương cứng chọc chọc vào giữa hai chân cô, như có như không cọ cọ lên phần mu mẫn cảm của cô, khiến cho tiểu huyệt cô vừa nóng vừa ướt.

"Ưm..." Hạ Vân rên nhẹ một tiếng muốn né tránh bàn tay anh, nhưng lại bị anh vén áo lên, luồn tay vào trong.

Anh sờ lấy vú cô, sau đó mạnh mẽ bóp nắn.

Da đầu Hạ Vân tê dại, gương mặt đỏ bừng, thân mình vừa tê vừa mềm nhũn, căn bản không có cách nào phản kháng lại anh đùa bỡn cơ thể cô.

Thật xấu hổ, bọn họ vậy mà lại làm chuyện hạ lưu như vậy sau lưng Tống Ninh.

—————

Sốp quay lại rùi đây :>

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...