Chương 106: Chương 105: Lên đảo

Do kế hoạch ban đầu là đi biển bắt hải sản nên thuyền đã mượn xong, ai ngờ đầu giờ chiều trời đột nhiên đổ mưa tầm tã. Mưa xối xả, bầu trời đen kịt như ngày tận thế.

Trận mưa đột ngột này kéo dài đến tận rạng sáng, vậy nên kế hoạch đi biển bắt hải sản cũng đành gác lại.

Đêm qua, Tống Ninh ở lại nhà bọn họ, ngủ thì ngủ ở phòng Hạ Minh Viễn. Hai người đàn ông uống rượu tán gẫu cả tối, đến tận khuya Hạ Minh Viễn mới về lại phòng ngủ của Hạ Vân.

Lúc ấy, Hạ Vân đã ở trong ổ chăn ngủ ngon lành, Hạ Minh Viễn cũng không quấy rầy cô, nhẹ nhàng ôm cô chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, không khí trong lành, ánh mặt trời rực rỡ, là một ngày phù hợp để đi du lịch.

Trước khi lên cấp ba, Hạ Vân rất hay đi biển bắt hải sản. Khi ấy áp lực học tập không nhiều, cô đi biển với ba, với họ hàng, với bạn bè, nhưng từ khi lên cấp ba lại không đi nữa.

Nghĩ đến việc mình lại có thể đi biển bắt hải sản với ba là Hạ Vân đã cảm thấy phấn khích. Nhưng từ buổi sáng hôm nay Tống Ninh có vẻ như hơi ủ rũ, tinh thần không tốt lắm.

Lúc ăn cơm trưa, Hạ Vân không nhịn được mà hỏi cậu ta: "Cậu có chỗ nào không thoải mái à?"

"Không có." Tống Ninh lắc đầu, tiếp tục lùa cơm.

Sau khi ăn xong, cậu ta mới nói nhỏ với Hạ Vân: "Ngày hôm qua tôi không về nhà, cũng không đến nhà của bà cô, vậy mà mẹ tôi chẳng gửi cho tôi tin nhắn nào."

"Chẳng phải tối hôm qua cậu nói điện thoại sập nguồn còn gì?"

"Kể cả sập nguồn vẫn có thể gửi tin nhắn mà." Tống Ninh nói.

Hạ Vân buồn cười nhìn cậu ta, nhỏ giọng nói: "Sao cậu hay giận dỗi như thiếu nữ mới lớn vậy?

Tống Ninh: "......"

Im lặng một hồi, cậu ta mới tức giận, nói: "Cậu thì có người yêu thương rồi, làm sao hiểu được nỗi khổ của chó độc thân chúng tôi!"

Hạ Vân nín lặng.

Nhưng điều không ai ngờ là khi ba người bọn họ chuẩn bị xuất phát, lại có một người lạ mặt xuất hiện ở trước cửa tiệm sửa xe.

"Mẹ?" Tống Ninh trừng lớn hai mắt, đứng đờ tại chỗ khoảng hai giây rồi chạy về phía người phụ nữ đứng ngoài cửa.

Hạ Vân đi theo sau cậu ta, rất tò mò muốn nhìn mẹ của Tống Ninh trông như thế nào.

Vừa trông thấy, Hạ Vân không nhịn được hít một hơi. Người đứng đó dáng dấp cao gầy trông cực kỳ đẹp, đừng nói là mẹ, kể cả nói là chị của Tống Ninh cô cũng tin.

Người phụ nữ có dáng người cân đối cao ráo, tỉ lệ người chuẩn, đường nét trên mặt hài hòa, trông hơi giống Tống Ninh, mái tóc mềm mại uốn xoăn sóng lớn, ai nhìn còn tưởng là người mẫu trên ti vi.

Mẹ của Tống Ninh đứng cạnh một chiếc BMW màu xám bạc. Sau khi thấy Tống Ninh bước ra, cặp mày đang nhíu giãn ra, cô ấy hơi oán trách nói: "Đi mấy ngày rồi còn không định trở về hay sao?"

Khuôn mặt tuấn tú của Tống Ninh hiện lên nét tủi thân, nhưng cậu ta vẫn giả vờ bình tĩnh nói: "Không phải mẹ không muốn nhìn thấy con sao?"

Mẹ Tống Ninh: "......"

Hạ Minh Viễn cầm đồ ra cửa, nhìn thấy này tình hình cũng hơi sửng sốt, hỏi Tống Ninh: "Cậu có đi nữa không?"

Mẹ Tống Ninh nghi hoặc hỏi: "Mọi người muốn đi đâu?"

Tống Ninh vội nói: "Đi thuyền ca nô ra đảo nhỏ ngoài biển bắt hải sản."

Nửa tiếng sau, Hạ Vân ngồi trên thuyền, vẻ mặt tò mò nhìn Tống Ninh ngồi đối diện, ánh mắt nhìn cả về người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần đang ngồi bên cạnh cậu ta.

Mẹ Tống Ninh vậy mà cũng đi cùng luôn!

Trước đó, qua lời kể của Tống Ninh, Hạ Vân có ấn tượng về mẹ Tống Ninh là người phụ nữ lạnh lùng khó ở chung.

Nhưng không ngờ ở ngoài đời, mẹ của Tống Ninh lại đẹp như vậy, khi nói chuyện không hề lạnh lùng mà nói năng nhỏ nhẹ. Thật sự không nhìn ra được người phụ nữ dịu dàng xinh đẹp như vậy sẽ là người đặt nặng sự nghiệp, hay là người sẽ phát sinh quan hệ tình dục với con mình.

Hơn nữa, qua cuộc trò chuyện mới biết mẹ Tống Ninh còn hơn Hạ Minh Viễn mấy tuổi. Hạ Vân bỗng cảm thấy người phụ nữ như vậy nếu là một đôi với ba cũng sẽ rất xứng đôi.

Không được, ba là của cô!

Hạ Minh Viễn cũng không ý kiến gì với việc dẫn thêm một người đi. Sau khi phổ cập một ít kiến thức khoa học cho hai mẹ con chưa từng đi bắt hải sản bao giờ này, anh lái ca nô đưa bọn họ tới một hòn đảo nhỏ không người ở gần đó.

Ở khu vực biển gần thị trấn nơi đây, có rất nhiều đảo nổi, lớn bé đều có, cơ bản phần lớn đảo đều có người ở, nhưng một số đảo nhỏ không có người vì chưa được khai phá. Những người ra đảo nhỏ bắt hải sản thường sẽ là dân cư sống gần đó.

Hạ Minh Viễn lái vòng qua lại mấy đảo nhỏ chuyên để bắt hải sản thường có người tới, rốt cuộc cũng tìm được một đảo nhỏ không có ai. Hòn đảo này không có nhiều cây cối lắm, nhưng lại bờ cát rất đẹp. Khi bọn họ đặt chân lên đảo, thủy triều còn chưa lên.

"Hai người có thể đi quanh đảo thăm quan, nhưng sau 5 giờ thuỷ triều sẽ lên, nên đến lúc ấy chúng ta phải trở về." Hạ Minh Viễn nói.

Tuy vậy nhưng hai mẹ con Tống Ninh vẫn đi theo hai cha con Hạ Vân, khoảng 30 phút sau bốn người mới dần tách ra.

Nhìn người phụ nữ đi chân trần, làn váy tung bay đi bên cạnh Tống Ninh, Hạ Vân cảm thán: "Ba, mẹ của Tống Ninh đẹp quá đi mất!"

Hạ Minh Viễn một bên xách chiếc xô nhựa đựng mấy dụng cụ nhỏ, một bên nắm lấy tay con gái đi về một hướng khác, vừa đi vừa nói chuyện: "Cục cưng xinh đẹp nhất, còn múp nữa."

Hạ Vân gương mặt ửng đỏ, đắc ý nói: "Đương nhiên."

Đi biển bắt hải sản ở chỗ này, cô có thể nhặt được một ít nghêu sò cỡ vừa và mấy con cua nhỏ chả được mấy lạng thịt, bắt về để bà nội làm hải sản ướp sống ăn rất ngon.

Đi thêm được một đoạn, Hạ Vân hỏi ba: "Hòn đảo này không có nhím biển sao?"

"Không, nhưng gần đây mấy đảo đông người có." Hạ Minh Viễn nói.

Khác với Hạ Vân cả người che chắn chống nắng kĩ càng, Hạ Minh Viễn chỉ mặc quần đùi áo thun, đầu đội mũ đeo kính râm, trông cực kỳ đẹp trai cool ngầu.

Hạ Vân đi được bước lại trộm liếc nhìn anh một cái.

Người đàn ông ngầu đẹp như vậy thuộc về cô, nhìn thôi cũng đã thấy vui mắt.

Đang mải suy nghĩ thì nghe thấy ba hỏi cô: "Có mặc bộ bikini mới mua kia không?"

Hạ Vân nghe vậy liền đỏ mặt, có chút thẹn thùng gật đầu: "Có."

"Cởi quần áo ra để ba nhìn xem." Anh nói.

Nếu chỉ có hai người bọn họ đi cùng nhau, chắc chắn Hạ Vân sẽ không nghĩ ngợi gì cởi luôn, nhưng gần đây còn có Tống Ninh và mẹ cậu ta, giờ cô mà cởi áo khoác ra là trên người chỉ mặc mỗi bộ bikini mỏng manh, nghĩ cũng thấy ngại.

Bộ bikini này là trước ba mua cho cô, nhưng do nó quá mức gợi cảm, thiếu vải nên cô vẫn không có dịp mặc. Rốt cuộc cũng đợi được đến ngày không có người già trẻ nhỏ, lại còn là trên một hòn đảo không người nên Hạ Vân quyết định mặc.

Nhưng ngàn vạn lần cô cũng không ngờ tới tự nhiên lại lòi ra thêm mẹ của Tống Ninh...

"Nhỡ bị nhìn thấy thì sao?" Cô có chút do dự, trái tim đập thình thịch, thực sự cô rất muốn cho ba xem.

"Bọn họ đi xa rồi."

Hạ Minh Viễn nói, dứt khoát đặt cái xô nhựa xuống, tự tay cởi quần áo của con gái ra.

Thoắt cái, quần áo trên người Hạ Vân đều bị ba lột sạch, chỉ còn bộ bikini hầu như không che chắn được gì mấy. Hơi thở dồn dập, cô nói: "Mặc như này chả khác gì không mặc."

Ánh mắt Hạ Minh Viễn sáng quắc tuần tra trên cơ thể con gái, giọng anh trầm thấp: "Quá xinh đẹp."

Ánh mắt anh dừng lại ở giữa hai chân cô. Quần bơi chỉ là một mảnh vải hình tam giác căn bản che không hết môi âm hộ béo múp của cô. Để trông thẩm mỹ hơn, Hạ Vân còn lén cạo lông đi, chỉ để lại tiểu bức trụi nhẵn như cái bánh bao.

"Cạo lông à?"

Hơi thở Hạ Minh Viễn thô nặng hơn. Anh ngồi xổm xuống, nghiêng đầu nhìn ngắm vùng nhạy cảm của cô, còn đưa tay móc vào trong quần lót hình chữ Đinh (丁) sờ sờ, "Còn nhẵn nữa."

"Ưm..." Hạ Vân khẽ kêu một tiếng, vội đẩy tay anh ra, "Ngứa..."

Hạ Minh Viễn để sát mũi vào gần tiểu bức cô rồi dùng chóp mũi cọ cọ, nói: "Tiểu bức không lông nhìn qua có vẻ dâm hơn đấy."

"Đáng ghét!" Hạ Vân hờn dỗi.

Mặc cho dương vật dưới đũng quần đã nhanh chóng cương lên, Hạ Minh Viễn cũng không sốt ruột làm gì mà bảo con gái đang mặc bikini gợi cảm đi về phía trước, còn anh im lặng thưởng thức cơ thể đủ đầy lộ liễu của cô.

Do bầu ngực bị căng sữa, chiếc áo lót cùng lắm chỉ che khuất được quầng vú của cô, còn tổng thể nhìn căng tròn như sắp nổ tung. Hạ Vân đành nới dây áo ra một chút, nhưng kể cả như vậy, chỉ cần cô hơi cúi xuống nhặt đồ vật là hai bầu ngực như sắp nảy ra khỏi áo ngực tới nơi.

Hạ Minh Viễn nhìn cô, không nhịn được móc điện thoại ra chụp cô mấy tấm.

"Dâm quá." Anh nói.

Đằng nào cũng mất công chụp nên Hạ Vân cũng rất phối hợp, tạo vào tư thế dâm đãng cho anh chụp.

Cô ngồi trên bờ cát, hai tay chống ra sau lưng, hai chân tách ra, còn vén quần lót chữ Đinh (丁) sang một bên, dâm huyệt đỏ hồng không lông từ từ nở rộ trên màn hình.

Hạ Minh Viễn nhìn đến mức hầu kết lăn lộn, gậy thịt càng dựng đứng.

Tống Ninh và mẹ cậu ta đã đi xa, căn bản sẽ không nhìn thấy bọn họ bên này đang làm gì, hai cha con càng không kiêng nể gì, tâm tư dâm dục không còn cố giấu trong lòng mà để lộ hết ra tại nơi đây.

Đây là lần đầu Hạ Vân lõa lồ đến như vậy ở ngoài trời, cảm giác vừa xấu hổ vừa kích thích đồng thời cuộn trào trong lòng khiến cô vừa hồi hộp vừa sung sướng, không tự chủ được mà càng dạng chân ra hơn nữa.

Trước mặt ba, cô thực sự càng ngày càng dâm.

Trên màn hình, đôi môi đỏ của cô khẽ hé mở, ánh mắt mê ly, dáng vẻ nứng tình, miệng huyệt không ngừng ứa ra từng dòng dịch thể trong suốt.

"Ba..." Cô rên rỉ gọi ba.

Hạ Minh Viễn sau khi đã chụp đủ ảnh dâm đãng của con gái, liền nâng cô dậy, nói: "Đi, qua bên kia nhìn xem."

Hai chân Hạ Vân nhũn ra, cô bĩu môi lẩm bẩm: "Phía dưới ngứa quá, ba làm chút gì trước đi đã."

"Chịu đựng đi, đồ dâm đãng."

"Hừ..."

Sau khi sinh con, ngực Hạ Vân lớn hơn, mông cũng căng tròn hơn trước, mặc bộ bikini gợi cảm trước cong sau vểnh, trông cực kỳ nóng mắt.

Hai cha con một trước một sau đi tới, ánh nắt Hạ Minh Viễn vẫn luôn dán cơ thể con gái không rời.

Nhìn từ phía sau, hai quả mông của cô kẹp lấy sợi dây mỏng manh, bước đi nảy trái nảy phải, trông dâm không tả.

Hạ Vân hơi mềm chân, chỉ đi được một lát liền quay đầu ôm cánh tay ba, nũng nịu đòi anh bế cô đi, hai người chỉ mải tán tỉnh, không có tâm tư nào nhặt lại đồ ở bãi cát.

Cánh tay Hạ Minh Viễn bị hai bầu ngực to tròn mềm mại của cô cọ tới cọ lui khiến anh rất khoái chí, không nhịn được liền kéo áo ngực cô xuống, hai bầu vú lớn của Hạ Vân cứ thế ngay lập tức nảy ra.

"A..." Hạ Vân dậm chân, "Làm gì đó?!"

Hạ Minh Viễn cười khẽ, nói: "Để lộ như này vẫn đẹp hơn."

Thật ra anh muốn lột sạch cơ thể con gái hơn, nhưng ngại lát nữa chẳng may chạm mặt hai mẹ con Tống Ninh.

"Lần sau chỉ hai người chúng ta đến thôi." Anh khẽ nói với Hạ Vân.

"Hả?"

"Lần sau tới, con cứ cởi sạch quần áo ra, ba lại quay video con trần truồng đi biển bắt hải sản."

Khuôn mặt Hạ Vân nóng lên, cô cười mắng: "Đồ háo sắc!"

Hạ Minh Viễn duỗi tay nhéo lấy núm vú con gái rồi lại xoa xoa nắn nắn vú cô, hỏi: "Thế có làm hay không?"

Hạ Vân đẩy tay anh, "Hừ!"

—————————

Các bảo bối của sốp có thấy chương này dài hơn hẳn mọi chương hem :))) có thì ấn ngôi sao cho sốp đi, hẹ hẹ, còn không thì cũng ấn cái cho sốp vui 😆

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...