Hạ Vân bị ba nắc cho phun nước liên tục, cảm xúc hoàn toàn mất khống chế, mặc kệ có bị người nghe thấy không, cô chỉ muốn kêu rên thể hiện sự vui sướng thể xác của bản thân: "A a... A..."
Cô kêu càng dâm, Hạ Minh Viễn càng đjt hăng, tay nâng mông cô điên cuồng đỉnh động, dương vật gân xanh nổi đầy ướt nhẫy dâm thuỷ nhanh chóng ra vào cửa động.
Vốn trước còn có âm mao che đậy, nhưng hôm nay giữa hai chân Hạ Vân trụi lủi, liếc mắt cái là có thể nhìn đến chim to của ba đang chui ra chui vào hoa huyệt cô.
Dâm huyệt nhỏ hẹp bị gậy thịt nong căng tròn trông rất ngon mắt.
Hạ Vân nhìn vài lần liền mặt đỏ tim đập rời mắt.
Hạ Minh Viễn tựa như nhìn ra tâm tư cô, liền trực tiếp tách dạng hai đùi cô ra, rồi vừa cắm dương vật thao huyệt vừa đưa tay nắn bóp sờ mò âm đế cô.
Âm đế nhạy cảm căn bản không chịu nổi anh liên tục chà đạo như vậy, kích thích quá mức mãnh liệt làm Hạ Vân nháy mắt thét chói tai.
Mà tiếng cô thét lập tức bị hai mẹ con cách đó không xa nghe thấy, chỉ thấy hai người kia đầu tiên cứng đờ như tạm dừng, sau đó, mẹ Tống đang cưỡi trên người con trai hoảng sợ định ngồi dậy.
Nhưng cô ấy vừa mới nâng mông lên lại bị con trai dùng sức ấn trở về.
Hai người họ nói gì Hạ Vân ở đây không nghe rõ lắm, nhưng chắc chắn đã phát hiện hai cha con cô đang nhìn lén.
Hạ Vân xấu hổ trừng mắt nhìn ba: "Đều tại ba!"
"Vậy con kêu dâm một chút, để cho bọn họ biết chúng ta cũng đang làm tình, không ai chê cười ai."
Hạ Vân cảm thấy ý kiến này của ba không ổn chút nào, nhưng bây giờ cũng không nghĩ được cách nào tốt hơn.
"Đáng ghét..."
Lại nhìn qua bên Tống Ninh, cũng không biết cậu ta dỗ dành mẹ mình như thế nào mà mẹ Tống không giãy giụa kịch liệt nữa mà lại lôi kéo cậu ta trốn ra phía sau cái cây, trần trụi để lộ thân thể trên mặt cỏ trống trải.
Như này, hai bên đều chỉ có thể nghe được tiếng mà không nhìn được người đối phương.
Hạ Vân thở phào nhẹ nhõm, cô cảm thấy như vậy còn tự tại hơn chút.
Chưa được bao lâu, đằng sau cái truyền đến tiếng rên rỉ không kiềm chế nổi của mẹ Tống, xem ra cũng đang sướng tới mức không rảnh lo quá nhiều.
"A a... A..." Chỉ nghe tiếng thôi cũng cảm thấy thực kích thích.
Hạ Vân nghe dì Tống rên rỉ liền cả người khô nóng, dâm thuỷ trong hoa huyệt tuôn ra càng nhanh, phủ một lớp ướt át lên gậy thịt của ba. Cô ôm bả vai ba, lắc mông đong đưa theo từng cú nắc của ba.
"Ưmmm... Ba ơi, sướng quá..."
Có đủ dâm thủy làm chất bôi trơn, Hạ Minh Viễn dập càng thêm nhẹ nhàng, ôm cặp mông đang đưa đẩy của rồi ấn thật mạnh, cắm rút không buồn dừng lại.
"Sướng thật!" Anh kêu lên một tiếng, đột nhiên bế con gái đứng lên, trần truồng đi đi lại lại trên mặt đất trống, vừa đi, dương vật đỏ tím vừa nhanh chóng ra ra vào vào dâm huyệt.
Hai chân Hạ Vân kẹp chặt eo ba, nũng nịu rên rỉ.
"Ưm a... A a..."
Lực đạo cắm rút như vậy đâm vào trong rất sâu, như muốn cắm xuyên qua bụng nhỏ của cô vậy.
Dâm thủy bị vẩy ra khắp nơi.
"Bạch bạch bạch, bạch bạch bạch......"
Âm thanh thân thể tiếng vỗ vào nhau cuồn cuộn không ngừng, Hạ Vân bị ba bế đi vòng trên khoảng đất trống.
"A a a... Ư a..." Hạ Vân ngửa đầu kêu dâm.
Sau vài vòng, người đàn ông rốt cuộc cũng không kiên trì được nữa, sau khi đứng yên tại chỗ, anh ôm con gái rồi nhanh chóng dập.
"Hự... Mẹ nó, sướng..."
Sau những cú đâm tàn nhẫn, người đàn ông tinh quan buông lỏng, từng luồng tinh dịch đặc sệt bơm đầy tử cung cô.
Hạ Vân cũng bị những động tác của anh kích sướng xông lên cao trào: "A a... A a a..."
Nói là đi biển bắt hải sản, nhưng bốn người đều cố tìm kích thích thì đúng hơn, căn bản không ai có tâm tư nào đi nhặt nhạnh nọ kia, chờ đến khi tất cả bọn họ xong việc thì thủy triều đã lên.
Sau khi tập hợp lại trên ca nô, bốn người quần áo bất chỉnh nhìn nhau, ai nấy đều hơi xấu hổ.
Hạ Vân tuy mặc quần áo nhưng bên trong lại không mặc gì cả, bộ bikini kia đã bị ba xé tan nát rồi, căn bản không thể mặc được nữa.
Lúc mới lên đảo mẹ Tống còn mặc váy dài, nhưng bộ váy lúc này đã trở nên nhăn nhúm. Cô ấy vẫn luôn lấy tay đè nặng làn váy, hiển nhiên bên trong cũng không mặc gì.
Hạ Vân câu lấy cánh tay ba, ngượng ngùng mở miệng: "Làm sao bây giờ? Bà nội còn ở nhà chờ chúng ta mang hải sản trở về."
Tống Ninh gãi gãi đầu: "Tôi với mẹ tôi cũng chưa có kinh nghiệm..."
Mẹ Tống đỏ mặt trốn ra sau con trai.
Hạ Minh Viễn rất bình tĩnh nói: "Đợi lát nữa ra bến tàu mua một ít về là được."
Những người khác: "..."
Đây đúng là một giải pháp tốt.
Bởi vì đã biết bí mật của nhau, bốn người tuy hơi có chút xấu hổ nhưng cũng khá cởi mở hơn, làm những động tác thân mật cũng không còn dè dặt tránh né gì.
Vừa lên thuyền, Tống Ninh đã quấn lấy mẹ mình, muốn mẹ ngồi lên đùi cậu ta. Mẹ Tống bị cậu ta cuốn lấy không còn cách nào, chỉ có thể ngồi lên đó.
Hạ Vân cũng muốn ngồi lên đùi ba, nhưng anh còn phải lái thuyền cũng đành từ bỏ. Hạ Minh Viễn thấy thế bèn thò mặt qua, trước mặt hai người Tống Ninh hôn thật sâu lấy môi cô.
Khoe khoang tình cảm khiến Hạ Minh Viễn thấy trong lòng ngọt ngào cực kỳ.
Khi tàu cập bến, đoàn người đến chợ hải sản gần đó mua rất nhiều thứ hay ho trở về.
Về nhà ăn xong cơm chiều là đã rất muộn, bà cụ không biết nội tình gì rất nhiệt tình giữ mẹ Tống Ninh ngủ lại một đêm, mẹ Tống không thể chối từ sự hiếu khách này nên chỉ có thể gật đầu ở lại.
Tống Ninh phi thường vui vẻ, hôm nay mẹ đối xử với cậu ta tốt quá mức, cậu thật sự sợ sau khi về nhà mẹ sẽ trở mặt.
—————-
70 sao típ nhé :3
Bạn thấy sao?