Hạ Vân phát hiện ra sau khi chàng trai đứng lại chỗ này, những người trẻ tuổi khác đều không đi tới chỗ cô nữa, còn những bà lão kia đều đang vây quanh bà nội, nhìn bảo bảo đầy hiếm lạ, cảm thấy nhóc con được nuôi trắng trẻo mập mạp, đáng yêu cực kỳ.
"Tôi họ Tống, tên Tống Ninh." Chàng trai nhìn Hạ Vân, mỉm cười tự giới thiệu.
Hạ Vân lễ phép trả lời: "Hạ Vân."
Nghĩ rồi, cô hỏi: "Bà Tống là gì của cậu?"
"Đấy là cô của tôi." Tống Ninh đáp.
Bảo sao đều là họ Tống.
Sau vài câu đối thoại đơn giản, cuộc trò chuyện hơi nhàm chán. Hạ Vân cúi đầu nghịch chiếc camera trong tay, nghĩ xem nên chụp cái gì, Tống Ninh cũng cúi đầu nhìn camera của cô, không tới gần mà giữ khoảng cách an toàn.
"Nếu cậu chụp người ở trong nhà, tăng tiêu cự thêm một chút thì hiệu quả chụp ảnh có lẽ sẽ tốt hơn, như vậy có thể làm nổi bật người được chụp hơn." Tống Ninh nói.
Hạ Vân rất bất ngờ. Cô chưa từng học nhiếp ảnh, với cô, dùng camera chụp ảnh chỉ cần rõ nét là ổn rồi, nhưng cậu Tống Ninh này rõ ràng là có chuyên môn, "Cậu từng học nhiếp ảnh à?" Cô hỏi Tống Ninh.
"Hồi đại học có học một chút, cũng hiểu được chút da lông." Cậu ta khiêm tốn đáp.
Hạ Vân cười cười, nói: "Vậy cậu có thể giảng giải qua chút cho tôi được không?"
Sau hơn 1 tiếng, Hạ Vân đã hỏi Tống Ninh về vấn đề của những ảnh chụp và video gần đây cô thực hiện và đều được Tống Ninh giải đáp cẩn thận.
Qua cuộc trò chuyện, Hạ Vân còn biết Tống Ninh hiện đang học tiến sĩ ngành Kĩ thuật Công trình, lớn hơn cô 2 tuổi.
Tống Ninh rất kiên nhẫn, nói chuyện không nhanh không chậm, vừa nghe là biết người có học thức, dáng người cao lớn anh tuấn. Chàng trai như này ở trường học có lẽ rất được các nữ sinh hoan nghênh.
Khi hát chúc mừng sinh sinh cho bà Tống, cô nghe thấy bà lão ước Tống Ninh mau chóng tìm được người yêu, đừng mãi cô đơn lẻ loi một mình.
Hạ Vân rất ngạc nhiên, chàng trai ưu tú như cậu ta mà lại không có bạn gái, hơi chút không thể tưởng tượng nổi.
Ăn bánh xong, bảo bảo đột nhiên bắt đầu khóc nháo, có lẽ do xung quanh quá ồn ào, thằng nhóc rốt cuộc cũng không chịu nổi sự nhiệt tình của các ông bà nên khóc lóc đòi về. Hạ Vân chỉ có thể bế bảo bảo rồi chào tạm biệt mọi người với bà nội.
Tống Ninh đặt miếng bánh xuống, tiễn hai người sang bên kia đường. Khi nhìn thấy chiếc xe Jeep lớn không tương xứng với thân hình Hạ Vân, cậu ta không nhịn được cười: "Ngầu quá!"
Hạ Vân ngượng ngùng nói: "Là xe của ba tôi đấy."
"Vậy ba cậu cũng rất ngầu." Tống Ninh nói, xong lấy điện thoại ra nói tiếp: "Thêm WeChat đi, sau này nếu cậu chụp ảnh có chỗ nào không hiểu có thể tới tìm tôi bất cứ lúc nào, tôi biết gì tôi sẽ nói hết."
"Được, vậy cảm ơn cậu trước."
Bà lão bế bảo bảo, đứng cạnh tủm tỉm cười nhìn hai người trẻ tuổi đang thêm WeChat của nhau.
Chờ khi Hạ Vân lái xe lên đường, bà lão mới nói: "Vân Vân, con với tiểu Tống ở bên nhau cũng được đó!"
Hạ Vân biết bà nội hiểu lầm bèn giải thích: "Cậu ấy có kỹ thuật chụp ảnh giỏi, con thêm bạn là muốn sau này có thể hỏi cậu ta nhiều vấn đề. Bà nội, người ta là tiến sĩ trường 985(*) đó, bà đừng gán ghép nữa, con cũng có con rồi."
(*) Trường 985: trường trọng điểm
Hạ Vân không lo lắng về chuyện này tí nào, dù sao thì Tống Ninh giỏi giang như vậy, cậu ấy sẽ không coi trọng người phụ nữ đã có con như cô đâu.
Bà nội nghe cô nói xong lại không cho là như vậy, cắt ngang: "Ở đấy có mấy cô gái đấy, nhưng con xem, tiểu Tống có để ý đến họ không, chẳng phải thằng nhóc vẫn đứng nói chuyện với con suốt còn gì? Bà thấy chắc chắn nó có ý với con."
Hạ Vân dở khóc dở cười: "Bà nội, bà đừng nói lung tung, nhất là trước mặt ba con đấy."
Nếu ba nghe thấy những lời này chắc chắn sẽ lại nghĩ linh tinh. Hiện giờ hai cha con mới bắt đầu có chút ngọt ngào, cô không muốn bị mấy việc râu ria này ảnh hưởng.
Nhưng cô không ngờ là bà nội mới nãy trên xe vừa đồng ý với cô, vừa xuống xe đã nói vang khắp tiệm.
Hạ Minh Viễn vốn đang nghe điện thoại, thấy hai người về liền cúp máy. Anh đi về phía hai người, đưa tay ra bế bảo bảo rồi hỏi: "Sớm vậy đã về rồi? Không ở lại bên kia ăn tối à?"
"Bảo bảo không vui nên hai bà cháu về trước." Hạ Vân nói, cô đặt chiếc ba lô đựng đầy đồ của bảo bảo lên sô pha rồi hỏi: "Ba nấu cơm chưa"
"Chưa."
"Vậy con đi nấu cơm." Nói xong, Hạ Vân liền xoay người đi vào phòng bếp.
Đang nấu cơm, Hạ Vân nghe thấy bà nội khoe với ba đầy đắc ý: "Con gái anh được một cậu soái ca để ý rồi nhá, hai đứa con thêm WeChat cơ!"
Người đàn ông vốn đang chơi đùa với bảo bảo, nghe xong, khuôn mặt ngay lập tức lạnh xuống: "Thật sao?"
"Đương nhiên, hai đứa ở nhà bà Tống còn nói chuyện hăng say hơn một tiếng đồng hồ, chậc chậc, mẹ thấy 80% có thể thành đôi."
Hạ Vân mơ hồ nghe thấy hai người nói chuyện, chỉ cảm thấy da đầu một trận tê dại, cô không màng hình tượng hô to: "Bà nội, bà đừng nói bậy!!"
Bà lão không cho là đúng, đáp lại: "Bà nói bậy bao giờ, con với cậu Tống kia đứng chung một chỗ trông rất xứng đôi vừa lứa, bà Tống cũng nói với bà như vậy."
Hạ Vân: "..."
Trời tối, Hạ Minh Viễn vào bếp xào rau, Hạ Vân ngoan ngoãn đứng bên hỗ trợ.
Cô thận trọng tươi cười, nhưng ba lại lạnh mặt với cô, mặt lạnh tanh đứng thái thịt.
"Ba..." Nàng làm nũng gọi anh, dựa gần vào anh nói nhỏ: "Ba đừng nghe bà nội nói bậy, làm gì có chuyện đó."
Hạ Minh Viễn liếc mắt nhìn cô, nhàn nhạt nói: "Ra tủ lạnh lấy quả dưa chuột ra rồi rửa sạch sẽ đi."
"Vâng." Hạ Vân nghe lời lấy dưa chuột ra, bỏ vào bồn nước rửa sạch sẽ, xong cô mới hỏi: "Xào nhiều rau vậy sao ba? Hay dưa chuột là để làm món trộn?"
Người đàn ông nói: "Không phải để trộn, dưa chuột này là để làm cái khác."
Hạ Vân há hốc mồm, nhất thời chưa hiểu ba nói gì, thì cô nghe thấy anh ra lệnh: "Cởi quần lót ra, nhét nửa quả dưa chuột vào trong tiểu huyệt..."
-------
Ấn ngôi sao ⭐️ cho ổng đỡ ghen nào các bạn:)))
Bạn thấy sao?