Chương 97: Chương 96: Tư tình bị phát hiện

Hạ Vân không ngờ một người bình thường điềm tĩnh thành thục như ba lại tỏ ra hiếu thắng trước mặt Tống Ninh như vậy. Người ta dù sao cũng là quán quân cuộc thi bơi, kỹ năng chắc chắn cực kì giỏi.

"Hay là mình thôi đi." Hạ Vân muốn ngăn cản.

Hai người đàn ông không thèm để ý đến cô. Hạ Minh Viễn chỉ vào tảng đá ngầm phía xa xa kia, nói: "Thấy tảng đá kia không? Ai bơi đến đó trước coi như thắng."

Hạ Vân nhìn theo hướng ba chỉ liền lập tức đỏ hết cả hai tai. Cô nhận ra tảng đá đó, đó chính là nơi lần trước ba cách một lớp quần bơi cọ xát tiểu huyệt cô làm cô cao trào, cô muốn ba làm cô nhưng lại bị từ chối.

Tống Ninh cũng nhìn thấy tảng đá kia, không chút do dự nói được, nói rồi liền bắt đầu khởi động.

Bạn bè cậu ta nghe nói hai người muốn thi đấu nên hô hào rất nhiệt tình, còn bảo Tống Ninh hãy nhường chú một tí, đừng thắng nhiều quá.

Hạ Vân nghe thấy lời này trong lòng thấy không thoải mái, đối với cô, ba là người xuất sắc nhất.

Nàng chu miệng, đi đến bên cạnh ba, nói: "Ba cố lên!"

Hạ Minh Viễn cũng đang khởi động, nghe cô nói vậy liền hỏi lại: "Thắng có được thưởng gì không?"

Hạ Vân nghĩ nghĩ rồi nhỏ giọng thì thầm bên tai anh: "Đêm nay về nghe ba hết."

"Nói nhớ giữ lời đấy."

Trận đấu bắt đầu, nhóm người trẻ tuổi đứng trên bờ hô hào cổ vũ Tống Ninh cố lên. Hạ Vân ở cạnh bà nội ngồi dưới ô che nắng vừa bế bảo bảo vừa cho bú sữa, đôi mắt nhìn ra xa xăm.

Bà lão nói: "Ba con thi đấu thế này đúng là bắt nạt trẻ con."

Trong lòng Hạ Vân vẫn hơi thấp thỏm: "Thật vậy sao?"

Bà nội gật đầu: "Hồi ba con cấp hai được chọn tham gia cuộc thi bơi lội cấp tỉnh, nhưng ba con chê chỗ đấy không được tự do, đi trải nghiệm mấy ngày đã quay về."

Hạ Vân: "..." Cô chẳng hề biết gì về chuyện này.

"Ba con ấy à, hồi còn trẻ ngông nghênh lắm, học hành sáng dạ, chơi thể thao giỏi, có bao nhiêu cô theo đuổi. Về sau mới 17 tuổi đã có con, bà còn nghĩ đứa con trai này coi như vất đi rồi, ai ngờ âu khi con ra đời ba con lại hồi tâm chuyển ý, nghiêm túc làm một người ba thật tốt." Bà nội thở dài, "Chỉ tiếc mẹ của con... haiz, dù sao cũng còn trẻ tuổi nên vẫn ham chơi."

Hạ Vân thích nghe chuyện hồi xưa của ba, nhưng lại không thích nghe chuyện gì liên quan đến mẹ, cô nói: "Bà nhắc đến mẹ con làm gì, từ bé đến giờ con có bao giờ thấy mặt đâu."

Hai bà cháu ngồi nói chuyện, ở bên kia, Hạ Minh Viễn bơi tới tảng đá ngầm trước Tống Ninh một khoảng cách lớn, khiến cho mấy người trẻ tuổi trên bờ trợn tròn mắt.

Hạ Vân vui sướng hoan hô, phấn khởi vô cùng.

Cô đưa bảo bảo vừa được bú no sữa cho bà nội bế, đứng dậy cởi áo khoác ngoài để lộ bộ áo tắm màu trắng kiểu dáng khá truyền thống, nói: "Bà nội, bà trông thằng bé giúp con, con đi bơi một lát."

"Đi đi, chú ý an toàn."

Ở phía bên kia, hai người đàn ông ngồi trên tảng đá nghỉ ngơi nói chuyện, Hạ Vân hơi tò mò bọn họ đang nói gì.

Cô đứng trên bờ khởi động tay chân một lát xong xuống nước bơi về phía tảng đá ngầm. Do từng bơi đến đây một lần rồi nên lần này cô bơi rất nhẹ nhàng.

Hai người ngồi nói chuyện, thấy cô bơi qua liền vẫy tay.

Chờ tới khi cô bơi gần đến nơi, Hạ Minh Viễn xuống nước đón cô, ôm cô để cô bám dựa vào mình.

Tống Ninh nghiêng mặt cười với cô, nói: "Ba cậu rất lợi hại, tôi nhận thua."

Hạ Vân đắc ý ôm lấy vai ba: "Ba tôi lớn lên ở vùng biển nên bơi giỏi là đương nhiên."

Tống Ninh nhìn hai người họ, rồi lại nhìn xuống hai chân đang quấn lấy eo ba của Hạ Vân, nói như đang ám chỉ điều gì: "Tình cảm hai cha con tốt thật đấy."

Hạ Vân trong lòng hơi hốt hoảng, cô theo bản năng định hạ chân xuống nhưng lại bị ba ôm chặt lấy eo hơn nữa. Cô đáp: "Không được sao?"

Tống Ninh nhìn tư thế quá mức gần gũi của bọn họ, đột nhiên cười khổ rồi nói: "Không phải không được, chỉ là tôi thấy rất ngưỡng mộ."

Hạ Vân ngẩn người rồi lại nghe thấy cậu ta nói tiếp: "Ba mẹ tôi ly hôn, tôi sống với mẹ, mối quan hệ giữa tôi với mẹ... trước giờ vẫn rất căng thẳng."

"Hai người không nói chuyện thẳng thắn với nhau sao?" Hạ Vân hỏi.

Tống Ninh lắc đầu: "Mẹ không muốn nói chuyện nghiêm túc với tôi, chỉ muốn tôi nhanh chóng kết hôn."

Hạ Minh Viễn nhìn dáng vẻ hồn bay phách lạc của cậu ta, đột nhiên hỏi: "Có phải cậu phát sinh quan hệ với mẹ cậu không?"

Mặt Tống Ninh lập tức trắng bệch, cả người ngồi một không vững nên rơi thẳng xuống biển, 'tùm' một cái nước bắn lên tung toé.

Hạ Vân cũng bị lời nói của ba dọa sợ: "Ba, sao ba lại..."

Hạ Minh Viễn nói: "Nhìn cậu ta phản ứng thế này chứng tỏ ba đoán đúng rồi."

Hạ Vân: "......"

Mãi một lúc Tống Ninh mới giãy giụa leo lên được tảng đá ngầm, cả người ướt sũng, dáng vẻ vô cùng chật vật.

"Chú, chú đừng nói linh tinh." Cậu nói đầy khó xử.

"Vậy tôi đoán đúng không?" Hạ Minh Viễn hỏi.

Tống Ninh không trả lời cũng không phủ nhận, chỉ nói: "Cháu vốn dĩ muốn từ từ theo đuổi Hạ Vân, bởi cậu ấy còn có một đứa con trai, thực sự rất hợp ý cháu."

Nói xong, cậu ta cười cười chua chát: "Xin lỗi, cháu không biết hai người cũng là kiểu tình huống này."

Hạ Vân ngẩn ra, mãi không hiểu được ý trong lời nói của hai người đàn ông.

"Ba?"

Hạ Vân quay đầu nhìn ba, lại không ngờ Hạ Minh Viễn bỗng nhiên kéo cô áp sát lấy anh, ngay trước mặt Tống Ninh hôn lấy môi cô thật sâu...

————————

Góc tham khảo ý kiến: với cặp phụ, nam thì gọi là 'cậu ta', còn nữ gọi là gì giờ? Gọi là 'cô' thì trùng :()

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...