⚠️ Chương này có tình tiết có thể gây khó chịu, hãy cân nhắc
——————————-
Bốn xung quanh là mùi gió biển mằn mặn, khoang mũi hít vào toàn bộ là hơi thở của ba, đầu lưỡi hai người quấn lấy nhau phát ra tiếng nước dính nhớp ái muội.
Hạ Vân chỉ cảm thấy cả người tê dại, cơ thể mềm nhũn đung đưa theo từng nhịp sóng biển, cũng may ba đang ôm cô rất chặt, nếu không cô cũng sẽ mau chóng bị cuốn đi mất.
Sao ba có thể làm như vậy chứ, anh dám hôn cô ngay trước mặt Tống Ninh, còn hôn nồng nhiệt như vậy? Dương vật dưới háng anh kề ngay sát tiểu bức của cô cũng dập dềnh theo nhịp sóng nước, nơi riêng tư hai người như có như không cọ xát lẫn nhau.
Kích thích từ cơ thể lẫn tâm trí khiến trái tim Hạ Vân cũng tê dại theo, cả người cô tựa như muốn hòa tan vào đại dương vô tận này.
Tình cảm cha con ruột vốn cho là không thể đưa ra ánh sáng, xã hội không chấp nhận, ngay lúc này lại được ba mạnh mẽ công khai, tuy bên cạnh chỉ có một người xem nhưng chỉ vậy cũng làm Hạ Vân thấy chấn động tột độ.
"Ưm..."
Nụ hôn say đắm khiến Hạ Vân khó nhịn được kêu ra tiếng, tiếng rên nhẹ ngắn ngủi ấy lại cất chứa sự mập mờ khó phai.
Tống Ninh ghé dựa vào tảng đá ngầm, cậu bị dọa cho sợ ngây người. Cậu há miệng, ngây ngốc nhìn chằm chằm hai cha con đang triền miên hôn nhau. Có lẽ do khoảng cách quá gần, cậu thậm chí còn có thể nhìn thấy đầu lưỡi hai người họ quấn quýt dây dưa lẫn nhau khi thay đổi góc độ hôn môi.
Sau khi hồi thần, Tống Ninh cuống quít dịch tầm mắt ra một nơi xa, rồi theo bản năng dịch người che tầm mắt của mọi người từ trên bờ giúp hai cha con Hạ Vân, với khoảng cách từ bờ đến tảng đá ngầm chắc hẳn sẽ không nhìn rõ.
Hai tai cậu ta đỏ bừng, trong đầu đột nhiên hồi tưởng lại cái buổi tối 2 tháng trước đó, mẹ đi xã giao về muộn, cả người toàn mùi rượu, đến đi cũng không vững. Cậu tiến lên đỡ lấy mẹ nhưng lại bị mẹ ôm chặt lấy, mạnh mẽ lôi kéo cổ áo ép cậu cúi đầu, sau đó, đôi môi đỏ mang theo mùi rượu hung hăng hôn lấy môi cậu...
Chỉ là một đoạn hồi ức ngắn ngủi ướt át, thế mà cây gậy thịt của Tống Ninh lại không biết xấu hổ dựng thẳng dậy.
Mẹ, con nhớ mẹ quá.
Hai cha con ở bên kia tảng đá ngầm vẫn đắm chìm trong nụ hôn kia. Bọn họ tựa một cặp tình nhân thông thường, khi tình đã say thì bất chấp hoàn cảnh xung quanh, chỉ mải mê sa vào thế giới của riêng họ.
Đều là mối quan hệ như vậy, tại sao hai người họ có thể ngọt ngào như thế, mà bản thân và mẹ kaji khổ sở dày vò nhau như vậy?
Rõ ràng... rõ ràng mỗi lần ép buộc cậu, mẹ đều rất hưởng thụ, nhưng sau khi thanh tỉnh lại trở nên vô cùng tuyệt tình, thậm chí còn muốn cậu mau chóng cưới vợ sinh con...
"A..." Khoảnh khắc Hạ Vân được ba buông ra, cô gấp gáp há miệng thở dốc, cảm giác cô sắp bị ba hôn đến mức hít thở không thông.
Tuy bên cạnh có người đứng xem, cả hai người vẫn động tình vì nụ hôn này. Vùng nhạy cảm của Hạ Vân tê ngứa điên dại, cô không nhịn được mà kẹp hai chân quấn lấy hông ba chặt hơn.
Gậy thịt ẩn trong quần bơi của Hạ Minh Viễn đã hoàn toàn dựng thẳng. Anh cứng đến mức thấy khó chịu, nên đã nhanh tay kéo quần bơi xuống đến bắp đùi, làm cho câu gậy mau chóng bật ra.
Cả ba người đều dựa nửa người lên tảng đá ngầm, hạ thân vẫn chìm trong nước biển nên Tống Ninh không nhìn thấy động tác nhỏ của Hạ Minh Viễn. Mà cho dù có nhìn thấy, với tính cách của cậu, cậu cũng sẽ giả vờ như chưa nhìn thấy gì.
Khi Hạ Vân từ trên bờ bơi gần tới nơi, quần lót đã sớm lệch khỏi vị trí, toàn bộ đáy quần đều chui tọt vào trong âm hộ cô. Vậy nên, khi củ khoai gân guốc của ba tiếp xúc với tiểu huyệt cô, cô lập tức cảm nhận được sức nóng từ nó.
Cơ thể không khỏi nhẹ nhàng run rẩy một chút, cô theo bản năng liếc nhìn về phía Tống Ninh, thấy cậu ta đang mải nhìn về xa xăm không biết đang suy nghĩ cái gì, lúc này mới thấy yên tâm, cô quay đầu lại giận dỗi trừng mắt với ba một cái.
Hạ Minh Viễn bị cô lườm bèn nhếch khóe miệng, dáng vẻ ta đây chả sợ gì cả, ở trong nước luồn bàn tay to khẽ vuốt ve bên ngoài quần lót cô, sau đó anh dùng ngón tay vạch quần lót cô sang một bên.
Hô hấp Hạ Vân càng dồn dập hơn nữa, cô muốn ngắn động tác của ba lại nhưng không dám thể hiện quá rõ ràng, chỉ có thể dùng ánh mắt nhìn anh, ý muốn nói anh đừng xằng bậy nữa, bên cạnh vẫn có người kìa.
Hạ Minh Viễn lại không thèm để ý, tiếp tục ép sát dương vật thô ráp xù xì của anh lên hai cánh hoa, rồi nương theo nước biển dập dềnh mà nhẹ nhàng cọ xát.
Thật thoải mái...
Hạ Vân cắn môi, nhịn để không buột miệng kêu ra tiếng rên rỉ.
Tống Ninh đứng phái bên kia đột nhiên hỏi: "Hai người vẫn định giữ mối quan hệ như này sao?"
Hạ Minh Viễn vừa dùng quy đầu, như có như không định cắm vào miệng huyệt con gái, vừa trả lời: "Sao lại không?"
Sao lại không?
Giọng điệu nói như thể chuyện đương nhiên.
Tống Ninh đột nhiên cảm nhận được cơn tức giận đang sục sôi trong lòng, bởi vì cậu ta thật sự vừa ngưỡng mộ, vừa ghen tị
"Chẳng lẽ..." Cậu muốn phản bác lại, "Hai người không lo lắng sao? Nói không chừng chẳng may một ngày nào đó bị phát hiện, trưởng bối trong nhà cũng sẽ không để cho hai người cứ mãi độc thân, đứa nhỏ rồi cũng sẽ lớn lên..." Cậu ta nhắc đến đủ khó khăn, nhưng lại không dám nói hai chữ "loạn luân".
Thực ra cậu biết khó khăn lớn nhất của thứ tình cảm như vậy là cậu ta có huyết thống với người thương.
Cho nên, đạo đức luân lí không dung, thế tục không cho phép, đến chính họ trong nội tâm cũng là sự kháng cự.
Nhưng đối với cảm xúc phức tạp đến vậy của cậu ta, Hạ Minh Viễn chỉ đưa ra câu trả lời vô cùng đơn giản: "Chỉ cần tự thân đủ mạnh mẽ, tất cả đều không phải là vấn đề."
Anh vừa dứt câu nói, hông cũng dùng sức nắc thật mạnh dương vật cương cứng vào sâu bên trong tiểu huyệt của con gái.
"A!"
Hạ Vân hô nhỏ một tiếng, thân thể bị đâm cho này lên trên mặt nước.
Khoái cảm của dâm huyệt khi bị căng ra cùng với cảm giác kích thích, lo lắng sợ bị Tống Ninh phát hiện khiến cô nháy mắt thấy sướng đến choáng váng, không nhịn được mà nhỏ giọng làm nũng: "Ba!"
Hạ Minh Viễn cười khẽ ra tiếng, hôn lên khóe môi cô xong lại nói tiếp với Tống Ninh: "Có vẻ nhóm bạn của cậu đang đợi cậu trở về đấy."
Tống Ninh còn đang chìm đắm trong sự bi thương của chính mình, nghe vậy liền mờ mịt quay đầu nhìn lên bờ. Xong, thấy dáng vẻ mất kiên nhẫn không muốn tiếp chuyện của Hạ Minh Viễn, cậu ta mới nói: "Vậy cháu bơi về trước."
Hạ Vân đỏ mặt trốn ở trong lồng ngực ba, căn bản không dám nhìn Tống Ninh.
Cô không ngờ ba lại to gan như vậy, dám đứng ngay cạnh Tống Ninh làm cô, quả thực khiến người ta xấu hổ muốn chết.
Nhưng Tống Ninh vừa bơi được vài bước đã nhanh chóng quay lại, vẻ mặt khổ sở nói: "Hình như chân bị chuột rút rồi..."
Hạ Minh Viễn vốn đã chuẩn bị xong tinh thần lâm trận với con gái, nghe thấy cậu ta nói vậy bèn nhíu mày: "Giờ cậu định bảo tôi giãn cơ cho cậu hay gì?"
Tống Ninh gác một chân lên phiến đá ngầm, tự mình dùng sức duỗi chân, nói: "Không cần, cháu nghỉ một lát là được."
Cậu ta có thể nghỉ ngơi, nhưng Hạ Vân và ba bên này nào có thể nói nghỉ được. Dương vật to lớn nổi đầy gân xanh chôn thật sâu bên trong hoa huyệt cô đang đung đưa theo nhịp sóng, nhẹ nhàng cọ xát khiến cô nứng điên lên. Cô theo bản năng co rút nhục huyệt lại để đạt được nhiều khoái cảm hơn nữa.
Hạ Minh Viễn cũng bị thịt non của con gái xoắn cho vô cùng sảng khoái, không nhịn được mà đong đưa phần hông dưới nước, liên tục đưa đẩy ra vào huyệt mềm ướt át.
"Ư.... Ưmmm..." Hạ Vân nhỏ giọng rên rỉ, cô bị ba ôm lấy eo di chuyển về phía bên kia của tảng đá ngầm, hoàn toàn tránh khỏi tầm mắt Tống Ninh.
Tống Ninh đang ép chân, nghe thấy tiếng rên khẽ của Hạ Vân rốt cuộc cũng hiểu ra hai cha con này đang làm gì, mặt đỏ bừng trong nháy mắt. Cậu ta muốn nhanh chóng rời đi song chân vẫn còn đau, nhưng nán lại đây nghe hai người làm tình có vẻ không thích hợp.
Nhưng dù sao người trong cuộc cũng không thấy xấu hổ, vậy cậu cũng không cần thấy ngại giùm họ. Tống Ninh nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Vân ở nhà cô họ, từ ánh mắt đầu tiên cậu đã thấy đối phương thật sự rất dịu dàng, rất xinh đẹp, là cô gái phù hợp nhất với cậu ta trên danh nghĩa hôn nhân.
Nhưng cậu ta ngàn vạn lần không nghĩ tới, cô và cha ruột lại... lén lút chơi hoang dã như vậy!
"A, đừng..." Tiếng thở gấp quá mức quyến rũ của Hạ Vân không ngừng truyền tới từ phía bên kia phiến đá ngầm chỉ nghe thôi cũng biết cô đang bị người đàn ông nắc cho sung sướng nhường nào.
Tống Ninh muốn che hai lỗ tai lại, nhưng rồi lại cảm thấy như thế quá ra vẻ, cuối cùng úp gương mặt đỏ lựng vào trong khuỷu tay.
Phía bên kia, Hạ Vân cũng không muốn kêu ra tiếng, nhưng lực đạo ba cắm vào rút ra quá mạnh, quy đầu to tướng đâm từng cú vào sâu miệng tử cung cô làm bụng nhỏ cô bủn rủn, khoái cảm tựa nước biển đánh úp cô từ bốn phương tám hướng.
Quá xấu hổ! Cho dù Tống Ninh ở bên kia tảng đá không nhìn thấy nhưng chắc chắn có thể nghe thấy âm thanh của bọn họ, nhưng cô vốn không thể kiềm chế được, một mặt cô lại xảm thấy làm tình như vậy lại phá lệ kích thích.
Tiểu huyệt dùng sức xoắn mút lấy dương vật ba như muốn nuốt anh vào sâu bên trong hơn nữa.
Nhìn sắc hồng vương trên gương mặt con gái, Hạ Minh Viễn bị kích thích đến run người, eo hông nhanh chóng đẩy về phía trước đâm đjt, khoái cảm cuồn cuộn tuôn trào trong cơ thể hai người.
Anh đưa tay vạch áo ngực con gái xuống. Hạ Vân hoảng sợ vội đưa tay che đậy hai bầu vú, sợ chẳng may bị Tống Ninh nhìn thấy, nửa người dưới ở trong nước thì không sao, chứ nửa người trên của cô đang lõa lồ trên mặt nước.
"Không được..." Cô khẽ rên.
Nhưng sức cô chống đẩy quá nhỏ, Hạ Minh Viễn vẫn nhẹ nhàng giật tung áo ngực của cô ra.
Khi sợi dây buộc cuối cùng nâng đỡ bị bung ra, hai bầu ngực lớn của Hạ Vân lập tức nảy ra lắc lên lắc xuống trong không khí, đầu vú đỏ thẫm nháy mắt dựng đứng.
Nhìn hai núm vú ướt át sưng đỏ của cô, hầu kết Hạ Minh Viễn lăn lăn, anh mau lẹ cúi đầu ngậm lấy một bên cắn mút.
Núm vú ướt nước biển mút vào có vị mằn mặn, nhưng khi anh mút mạnh lấy, dòng sữa lại tràn đầy khoang miệng rồi trôi xuống cổ họng, để lại dư vị ngọt ngào nơi đầu lưỡi.
"A a..." Hạ Vân bấu chặt lấy bả vai ba, lắc mông nhún theo từng cú nắc của anh.
Tiểu huyệt bị cắm, núm vú bị mút, cả người cô chìm trong khoái cảm vô biên. Cô đã sớm quẳng Tống Ninh ra sau, đầy dâm đãng kêu rên thành tiếng: "A... A... Sướng quá, ba ơi, mạnh nữa lên... Ha... A..."
Quá dâm đãng...
Hạ Minh Viễn thầm mắng một tiếng, anh bóp lấy eo cô rồi càng dùng sức thọc vào rút ra.
Nước biển vây quanh hai người bị xô đẩy kêu tiếng bạch bạch, bắn đầy bọt nước lên mặt bọn họ. Hai cha con cũng chẳng quan tâm, chỉ mải sa vào sung sướng ngập đầu, căn bản chẳng để bụng bị người khác nghe thấy.
Bên kia phiến đá, Tống Ninh nghe xong mặt đỏ tai hồng, chờ đến khi cẳng chân hết chuột rút liền vội vàng rời khỏi chỗ này, không dám dừng lại. Cậu ta thật sự sợ bản thân sẽ mất kiểm soát mà cương cứng...
—————————-
P/s: Chương này dài x2 các chương khác nhưng bù lại được cái cháy vl 🥵 Các bạn rảnh tay cho sốp xin 1 sao và 1 follow nhoé! Thấy ít sao là toi dỗi đấy 😠
Bạn thấy sao?