(っ◔◡◔)っ ♥ Chương 59 Thích một người vô điều kiện ♥
Edit: Vũ Quân
Quả nhiên mấy vòng đầu tiên Tô Việt phải uống rất nhiều rượu. Mặc dù anh có tửu lượng tốt nhưng mỗi lần đều phải uống hai chén liên tục, Hứa Thanh Giai vẫn cảm thấy rất áy náy.
Cô nhiều lần nhìn Tô Việt, định nói nhưng lại thôi, Tô Việt vì an ủi cô nên cúi đầu nói bên tai cô: "Em xem thường tửu lượng của tôi à?"
Hứa Thanh Giai không nói chuyện.
Mấy vòng tiếp theo cô chơi rất cẩn thận, vừa nghe Tô Việt dạy, vừa quan sát biểu cảm và cách gọi số của mọi người. Dần dần cô cũng học được cạc 'giả nai'. Dù sao cô cũng đâu phải con ngốc chỉ biết ngồi chờ chết.
Cuối cùng cô cũng lừa được một người, đối phương ngạc nhiên nói: "Tô Việt, bạn gái cậu bị dạy hư rồi..." Tô Việt chỉ cười đắc ý rồi rót rượu cho cậu ta.
Sau đó Hứa Thanh Giai đã thắng rất nhiều vòng, vì vậy cô xin Tô Việt để cho mình tự uống. Tô Việt không đồng ý, Hứa Thanh Giai nũng nịu nói: "Cũng đâu phải em uống với người khác đâu, có anh ở bên cạnh em mà, nếu như em say thật thì anh cũng sẽ đưa em về nhà an toàn, không phải ư?"
"..." Tô Việt không cãi được. Hứa Thanh Giai duỗi ngón trỏ ra: "Một chút, chỉ một chút thôi mà."
Giọng nói mềm mại của cô khiến Tô Việt không thể chối từ. Với Hứa Thanh Giai, anh chẳng có chút giới hạn nào. Tửu lượng của Hứa Thanh Giai rất bình thường, khi say cô không quá lộ liễu, chỉ là choáng váng muốn đi WC. Tô Việt muốn đi với cô lại bị bạn bè ngăn lại, họ mắng anh có phải đang chăm trẻ đâu, sao ngay cả WC cũng muốn đi theo.
Lúc này vừa vặn Văn Phù cũng định đi WC, nên hai người cùng đi với nhau. Gương trong nhà WC trong vắt, Hứa Thanh Giai giải quyết nỗi buồn xong đi ra rửa tay, Văn Phù đứng bên cạnh cô, cuối cùng cô ấy hỏi điều mà cô ấy luôn muốn biết trong buổi tối hôm nay: "Đàn chị ơi, chị với anh Tô Việt ở bên nhau từ bao giờ thế?"
Hứa Thanh Giai lau tay nói: "Kì nghỉ đông của năm nhất."
"Hả?" Văn Phù cảm thấy rất kinh ngạc: "Em tưởng là hai người đã quen nhau từ sớm cơ."
"Vì sao em lại nói như vậy?" Hứa Thanh Giai nghiêng đầu nhìn cô.
"Chị không biết à? Trước đây em chụp hình chị ý, ở trận bóng rổ kia, anh Tô Việt cũng có ở đó."
Cô ấy lấy điện thoại ra, zoom ảnh lên cho Hứa Thanh Giai xem. Cô đã rất vất vả tìm ra tấm ảnh này trong ổ cứng của ảnh chụp tập thể. Tấm ảnh ghi lại cầu thủ của hai đội.
Khi đó Hứa Thanh Giai đứng sau Diệp Hành Viễn, Tô Việt đứng ở bên kia, nhưng anh không nhìn về máy ảnh và quay sang bên trái... hướng về phía Hứa Thanh Giai.
Văn Phù nói: "Em nhớ trước trận bóng rổ đó, anh Tô Việt cũng từng đánh mấy trận với đội bóng của trường mình, chị không biết à?"
Đương nhiên Hứa Thanh Giai không biết. Lúc ấy cô chỉ đơn thuần đến xem đội của Diệp Hành Viễn thi đấu thôi, nào biết trong đội đối phương có những ai.
"Wow" Văn Phù giống như phát hiện ra bí mật gì đó: "Cho nên anh Tô Việt đã thích chị từ lâu rồi sao? Anh ấy không phải vì chị cho nên mới đến Đại học Kiều đấy chứ?"
"..." Hứa Thanh Giai im lặng.
Điều kiện của gia đình Tô Việt không tốt, học phí đều do anh tự kiếm được. Học phí ở Thanh Nam mỗi năm lên đến hàng chục nghìn nhân dân tệ, mà với điểm thi của Tô Việt, Thanh Nam không phải sự lựa chọn tốt nhất. Vậy nên có rất nhiều khả năng Tô Việt không thi được vào Đại học Kiều nên đành lựa chọn Cao đẳng Thanh Nam, ngôi trường dùng chung tài nguyên với Đại học Kiều.
Mũi Hứa Thanh Giai đau nhức nhưng cô không nhịn được mỉm cười. Anh đúng là đồ ngốc.
*
Hứa Thanh Giai nói đi vệ sinh nhưng mãi không về, Tô Việt ngỗi cũng không yên, anh đang chuẩn bị đứng dậy đi tìm cô thì thấy hai người quay lại.
Tô Việt thấy cô ngồi xuống bên cạnh, hốc mắt hơi đỏ lên. "Sao vậy?" Ngón cái của anh chạm nhẹ lên khóe mắt cô.
Hứa Thanh Giai ôm lấy tay anh, cô ghé sát lại: "Em không sao. Vừa rồi trong WC có người hút thuốc nên bị hun."
Trực giác của Tô Việt nói cho anh biết rằng tâm trạng của cô đang không tốt, nhưng có nhiều người ở đây nên anh không tiện hỏi. Anh lấy lon sữa Vượng Tử từ trong túi áo hoodie đưa cho cô, nó vẫn còn ấm:
"Đừng uống nữa, anh gọi sữa cho em rồi. Em có đói không? Muốn ăn gì thì gọi đi."
Hứa Thanh Giai lắc đầu, Tô Việt mở nắp lon sữa cắm ống hút vào giúp cô: "Tô Việt." Hứa Thanh Giai gọi anh.
"Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau anh cũng đưa cho em một lon Vượng Tử." Địa điểm cũng ở trong quán bar, anh cũng cho vào trong túi để giữ ấm.
"Sao mới lần đầu tiên gặp mà anh đã đối xử tốt với em thế?"
Nghe thấy câu hỏi của cô tầm mất của Tô Việt trở nên mất tự nhiên.
Hứa Thanh Giai cố ý hỏi: "Hay là đối với cô gái nào anh cũng tốt như vậy?"
Mặt anh ngây lập tức biến sắc: "Em nói linh tinh gì thế, mau uống đi."
"A Việt." Hứa Thanh Giai dựa đầu vào vai anh, hơi thở của cô khiến anh thấp thỏm.
"Sao anh lại chửi bậy?" Hình như Hứa Thanh Giai say rồi. Tô Việt nghĩ... lúc cô say thật là dễ thương. Trên mặt cô có rặng mây đỏ ửng. Lạc Châu vào ban đêm, trên đường treo đèn lồng và có thuyền đi trên sông, đây là hương vị độc đáo thuộc về các thị trấn nhỏ ở phía Nam dòng Trường Giang.
Hứa Thanh Giai nằm trên lưng Tô Việt, anh cõng cô suốt quãng đường về nhà. Bờ vai anh mạnh mẽ và rộng lớn, thoải mái đến mức khiến người ta buồn ngủ. Hứa Thanh Giai gần như thiếp đi, giọng của cô trở nên mơ màng: "Bạn của anh vui tính ghê." Cô nói.
Mặc dù Tô Việt không biết nhóm người đầu óc đơn giản và tứ chi phát triển ấy có gì thú vị nhưng cũng không ngắt lời cô.
"Mọi lần các anh có hay đi chơi như hôm nay không?"
"Hầu như lần nào cũng vậy." anh trả lời, trên thực tế mọi người không thích đi bar, ở đó quá ồn, nhưng các quán bar ở Lạc Châu có bầu không khí hơn.
"Vậy sau này anh có thể thường xuyên đưa em ra ngoài chơi với bọn họ không?"
"Được." Sau khi lấy được câu trả lời khẳng định, Hứa Thanh Giai mỉm cười.
Khoang mũi của Tô Việt ngập tràn mùi rượu trái cây trên người cô. Hứa Thanh Giai nhớ tới trò thật hay thách vừa rồi trên bàn nhậu, có chàng trai hỏi một cô gái rằng cô ấy sẽ chọn người mình thích hay người thích cô ấy. Nếu ai sáng suốt đều có thể nhìn ra chàng trai ấy thích cô gái kia, câu hỏi như vậy nhằm tạo một cơ hội tinh tế cho hai người. Nhưng tiếc rằng cô gái kia nói cô ấy sẽ chọn người mà mình thích.
Hứa Thanh Giai hỏi Tô Việt: "Anh sẽ chọn người anh thích hay người thích anh?" Tô Việt trả lời không hề do dự: "Chọn người tôi thích."
"À..." cô kéo dài giọng của mình. "Anh không thấy mệt khi phải quan tâm một người không thích anh à?" Tô Việt cho rằng cô đang ám chỉ chuyện của Diệp Hành Viễn, nên anh im lặng.
Hứa Thanh Giai vỗ vai anh: "Vậy anh hỏi em đi."
"..." Tô Việt hơi dừng một chút: "Vậy em chọn như thế nào?"
"Nếu được chọn thì em vẫn chọn người em thích, cho dù anh ấy không thích em."
Ánh sáng trong mắt Tô Việt ảm đạm hơn.
"Bởi vì khi thích một người em sẽ muốn bản thân mình trở nên tốt hơn." Hứa Thanh Giai nhớ lại lúc trước khi cô thích Diệp Hành Viễn.
"Thật ra không chỉ là thích anh ấy, mà là thích bản thân càng ngày càng trở nên tốt hơn."
"Nhưng đôi khi, việc em cứ đuổi theo và cố gắng để trở nên tốt hơn khiến em mệt mỏi, em luôn có cảm giác kiệt sức vì không đuổi kịp."
"Cho đến khi em phát hiện ra em cũng đâu tệ như em tưởng tượng, hơn nữa còn có người sẵn sàng bao dung tất cả những khuyết điểm của em nữa mà."
Bạn thấy sao?