(っ◔◡◔)っ ♥ Chương 71 Được thiên vị là sự tự tin lớn nhất ♥
Edit: Vũ Quân
Sao anh có thể tốt như vậy?
Tất cả bất bình đều muốn phát tiết ra ngoài, ở bên cạnh Tô Việt, cô có thể không cần gò bó bất cứ điều gì, thậm chí có thể tùy hứng, không cần che đậy các cảm xúc tiêu cực.
Cô không còn đói nữa, cũng không còn khổ sở. Chỉ là muốn ôm, muốn khóc trong lòng anh.
Bởi vì cô biết sẽ được anh ưu ái.
Được thiên vị chính là sự tự tin lớn nhất của cô.
Tô Việt ôm cô, anh nhẹ nhàng thong thả vuốt ve cổ cô.
Để cô khóc một lát, thấm ướt mảng nhỏ trước ngực anh mới nói: "Ngoan đừng khóc nữa nào, thức ăn sắp nguội rồi."
Anh mang theo rất nhiều thứ cô thích, anh mở nắp hộp lẩu cay, trong phòng ngay lập tức tràn ngập mùi cay nồng.
Hứa Thanh Giai thấy khớp xương trên mu bàn tay của anh có miệng vết thương do bị cọ xát.
Cô khụt khịt nói: "Tay anh sao vậy?"
Tô Việt nâng mắt lên: "Không sao."
Tay anh lạnh quá, bị đóng băng không còn cảm giác, nếu Hứa Thanh Giai không nói anh cũng không biết.
Có lẽ bị xước do trèo tường. Hứa Thanh Giai lau nước mắt, cô đứng dậy vào phòng tắm cầm khăn ướt.
"Em lau cho anh đã."
Cô ngồi xổm trước mặt Tô Việt, nói.
Tay Tô Việt rất lạnh, bình thường sẽ không như vậy, do bên ngoài thời tiết quá lạnh, lúc trèo lên chắc chắn tay anh đã bị đông cứng rồi.
Hứa Thanh Giai ngập tràn cảm giác áy náy, cô cẩn thận tránh miệng vết thương, dùng khăn lông thấm nước ấm lau vết bẩn trong lòng bàn tay anh.
"Em đi xuống lấy thuốc mỡ cho anh."
"Không cần đâu, qua hai ngày là hết rồi, em muốn đánh thức mẹ em à?"
Tô Việt giữ cô lại, vết thương nhỏ này với anh mà nói thật sự không đáng là gì.
"Vậy... Anh chờ em một chút." Hứa Thanh Giai đứng dậy, cô tiến vào phòng để quần áo tìm kiếm một hồi, tìm ra một túi chườm nóng nhỏ màu trắng ngà, bên ngoài thêu hình chú cún nhỏ lông xù.
Túi nước ấm tinh xảo đáng yêu đặt lên lòng bàn tay thô ráp của anh cũng không thấy kì cục lắm.
Tô Việt gãi lông nhung mềm mại phía trên. Trên đó còn lưu lại mùi hương ngọt ngào mềm mại của cô gái.
Hứa Thanh Giai có khả năng tự chủ tốt chính những hành động cực đoan và giọng điệu lạnh lùng của Tống Như đã khiến cô khơi dậy khát vọng với đồ ăn. Cho dù bây giờ rất đói nhưng cô vẫn không ăn ngấu nghiến, cái muỗng nhỏ gạt lớp mỡ bên trên, miếng đầu tiên là gắp rau ngó xuân (cải thơm).
Cô không ăn nhiều, chỉ cắn một ngụm hamburger và bánh quy.
Tô Việt nhìn cô ăn như mèo nhỏ, đôi mắt sưng đỏ, mấy ngày không gặp không biết có phải ảo giác hay không mà cô gầy đi và tái nhợt hơn nhiều.
Anh đè nén cảm xúc hỗn loạn, chua xót và vô lực trong lòng.
Anh buồn vì cô bị bắt nạt nhiều ngày như vậy nhưng anh không biết, anh cũng không có cách nào để đối phó với người bắt nạt cô.
Anh biết chắc chắn ba mẹ của Hứa Thanh Giai sẽ không đồng ý cho hai người ở bên nhau, huống chi mẹ cô đối xử với con ruột còn có thể nhẫn tâm như vậy thì đối phó với anh chắc chắn không phải việc gì khó.
Nếu Hứa Thanh Giai không thích anh, cô vứt bỏ anh cũng được, cùng lắm thì anh sẽ ngoan ngoãn rời đi không làm phiền cô nữa. Nhưng bây giờ cô đã chọn anh, cô đã thích anh nên anh phải gánh vác trách nhiệm, mặc kệ trong tương lai hai người có thể đi bao xa.
Hứa Thanh Giai uống canh xương, cô buông thìa xuống, đẩy chén nhựa đến trước mặt anh.
"Em ăn thêm đi." Tô Việt nói.
Hứa Thanh Giai lắc đầu, cô uống Coca, viên đá đang trôi nổi trong cốc.
Trong nhà có máy sưởi đầy đủ, cô cắn ống hút, nhìn Tô Việt không chớp mắt.
Tô Việt ăn gì cũng không giống cô, anh ăn một miếng là xong bò viên.
Đang ăn mà bị nhìn chằm chằm cũng hơi kì, Tô Việt nhìn lại cô một cái. Hứa Thanh Giai giơ Coca lên trước miệng anh. Anh uống một ngụm từ tay cô.
"Những thứ này em cũng không ăn nữa, anh ăn đi." Hứa Thanh Giai nói chỗ thức ăn thừa. Nói xong cô lại nhìn anh. Sao anh lại đẹp trai thế chứ.
Hứa Thanh Giai rung động gọi anh: "Tô Việt."
"Hửm?"
"Anh vừa ôm em vừa ăn có được không?"
"..."
Anh sửng sốt, vành tai đỏ lên, mở rộng vòng tay. Hứa Thanh Giai thỏa mãn bò vào lòng anh. Cơ thể anh tạo thành hàng rào bảo vệ. Cô ôm eo anh, ghé đầu lên vai anh, cọ chóp mũi vào cổ anh.
Hương thơm cực kì dễ chịu, cô giống như con cún nhỏ lặng lẽ hít hà. Chờ Tô Việt ăn gần xong mí mắt cô cũng bắt đầu đánh nhau.
Tô Việt cúi đầu, nghe thấy Hứa Thanh Giai hỏi anh:"Tô Việt, đêm nay anh có thể ở lại cùng em không?"
"Không được, nếu mai mẹ em phát hiện thì em định trả lời như thế nào?"
Trời sáng sẽ không thể trèo tường được nữa, nếu không bị Tống Như phát hiện cũng sẽ bị bảo vệ phát hiện.
"...À." Hứa Thanh Giai có hơi thất vọng.
"Anh có thể chờ em ngủ rồi mới đi." Tô Việt nói.
Hứa Thanh Giai ôm sát cổ anh: "Được."
Tô Việt ôm cô vào phòng tắm rửa mặt. Anh lấy khăn ướt dấp nước lạnh đắp lên mắt cô, như vậy sáng hôm sau tỉnh lại sẽ không bị sưng.
Anh nói: "Ngày mai anh sẽ đến tìm em.".
Miệng Hứa Thanh Giai đầy bọt kem đánh răng, cô nhìn anh qua gương, ánh mắt cô sáng lên nhưng rồi lại tối đi.
Cô mơ màng nói: "Buổi tối á? Thôi anh đừng tới, trèo tường nguy hiểm lắm.".
Tô Việt dùng tay túm mái tóc tản ra của cô, anh không nói chuyện.
Đánh răng xong cô đi rửa mặt. Sau khi trên người thơm tho, Hứa Thanh Giai xoay lại dính lên người anh.
Cô đặc biệt thích ôm.
Ngay cả quãng đường từ nhà tắm đến giường cũng muốn anh ôm về. Tô Việt nhét cô vào trong ổ chăn, vừa dém chăn vào Hứa Thanh Giai lại xốc lên: "Anh vào đây với em đi."
"Anh bị bẩn rồi."
"Không sao." Hứa Thanh Giai nói: "Tô Việt, em muốn anh ngủ với em."
Tô Việt không thể từ chối. Anh tắt đèn trần, để lại chiếc đèn màu vàng ấm ở đầu giường. Hứa Thanh Giai kể về những món ăn không dành cho người mấy hôm nay, cô còn nói mẹ cô bắt mỗi ngày phải chạy 5km trên máy chạy bộ.
Lúc chạy rất nhiều lần cô cảm thấy mình sắp không chịu nổi. Nghe thấy điều này Tô Việt nhăn mày lại.
"Đã hứa rồi đấy, anh phải chờ em ngủ mới được đi."
"Ừ."
"Ít nhất phải chờ em ngủ được nửa giờ."
"Ừ."
"Anh về phải cẩn thận nhé, về đến nhà nhớ nhắn tin cho em."
"Anh biết rồi."
Có gửi tin nhắn thì cô đang ngủ cũng không đọc được.
"Túi nước nóng anh cũng mang về đi, mùa đông đừng để bị nứt nẻ."
"Được."
"Tô Việt......"
Giọng cô càng ngày càng nhỏ, Tô Việt cúi đầu, cô đang nhắm mắt lại, đầu cọ vào cánh tay anh theo bản năng: "Em rất thích anh."
Cô lẩm bẩm nói.
"Anh biết, Hứa Thanh Giai ngủ đi." Tô Việt hôn lên chóp mũi cô: "Ngủ ngon."
Bạn thấy sao?