Chương 100: Chương 100: Là sợ bị chơi nát bím dâm thì có

Edit: Cá Mặn (Nặm)

-----

Trong tíc tắc, hô hấp của Hạ Hành trở nên nặng nề. Mắt anh hơi đỏ lên, giọng nói khàn khàn: "Hay là về nhà anh đi. Đúng lúc biệt thự anh ở gần đây, rồi mai anh đưa em về."

Biệt thự nhà Hạ Hành?

Nhan Hoan Hoan thoáng run sợ. Không phải tại lo Hạ Hành làm gì mình, mà bởi ký ức đêm lần trước ở lại nhà anh thực sự chẳng mấy tốt đẹp. Cô sợ tên biến thái đó sẽ xuất hiện giống như lần trước.

Cô cũng không muốn nhanh chóng phát sinh quan hệ với Hạ Hành. Nghĩ tới nghĩ lui, trường học vẫn là nơi an toàn nhất.

Bây giờ ngoài trường học ra, cô sẽ không đi đâu cả!

Nhan Hoan Hoan nhanh trí nghĩ ra một lý do, ngay tức thì từ chối đề nghị của Hạ Hành: "Không! Không cần đâu, em vẫn nên về trường thôi. Ba em không cho em qua đêm ở nhà con trai đâu..."

Cô gái mắc cỡ đỏ mặt, ra vẻ thẹn thùng. Hạ Hành nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia âm u.

— Là sợ bị chơi nát bím dâm thì có.

"Giờ về có lẽ cũng muộn rồi, đến trường thì ký túc xá cũng đã đóng cửa. Trước tiên đến nhà anh tạm nghỉ một đêm, đúng lúc anh còn một số thứ chưa đưa cho em. Đợi sáng sớm mai anh sẽ đưa em về nhé."

Người đàn ông nhẹ nhàng dụ dỗ. Anh khẽ chạm vào lọn tóc bên má Nhan Hoan Hoan, ngón tay mập mờ quấn quanh, dẫn dụ con mồi ngây thơ bước vào bẫy rập của mình lần nữa.

Sớm mai trở về với điều kiện tiên quyết là em phải dậy nổi.

Bàn tay to ấm áp thi thoảng chạm vào gương mặt ửng đỏ của cô gái, chọc cho cô rùng mình. Nghe thấy Hạ Hành còn có thứ muốn đưa cho mình, Nhan Hoan Hoan bắt đầu thiếu nghị lực mà động lòng, nhưng rất nhanh đã tỉnh táo lại.

Cô vẫn phân biệt được nặng nhẹ, so với việc nhận món quà của Hạ Hành rồi phải lo lắng sợ hãi cả đêm thì cô thà không nhận.

Huống chi, món quà vẫn ở đó sẽ không chạy đi đâu. Đợi cô giải quyết hậu họa của Hàn Giang Cô Hành xong rồi mới có thể yên tâm làm bạn gái của Hạ Hành được.

Xem xét một lát, Nhan Hoan Hoan vẫn không vì chút lợi của người đàn ông mà đổi ý, khăng khăng muốn về. Cô bịa đại một lý do, lúng túng nói: "Ngày mai em còn có lớp, lại còn là môn chuyên ngành. Nếu ngày mai không trở về kịp, thầy điểm danh..."

Cô gái trông như một con thỏ nhỏ bị kinh hoàng, hoảng loạn muốn trở về tổ an toàn. Cô khờ dại nghĩ rằng cái hàng rào mỏng manh ấy có thể ngăn cản con thú hung ác bên ngoài.

Con chuột nhỏ đã thông minh lên rồi, không còn dễ lừa nữa.

Ánh mắt Hạ Hành lóe lên, chẳng cưỡng ép nữa, chỉ gật đầu đồng ý với yêu cầu của Nhan Hoan Hoan về việc trở về trường.

Không vội.

Dù sao người đã bị anh thu vào tay, muốn chạy trốn cũng trốn không thoát.

Nghĩ đến đây, trên mặt Hạ Hành vẫn treo nụ cười ôn hòa, chỉ là đôi mắt lúc quan sát Nhan Hoan Hoan dường như đang lột bỏ tầng tầng lớp lớp quần áo che khuất trên người cô ra, trần trụi đánh giá cơ thể sớm đã bị người đàn ông chơi tới chín muồi.

Ánh mắt người đàn ông si mê và hưng phấn. Thân dưới đã cứng như sắt, căng đau khó chịu.

Anh đem hạ bộ sưng to dời đi chút, để tránh cô gái chim sợ cành cong phát hiện dục vọng đáng sợ của mình.

Nhan Hoan Hoan cứ cảm thấy có ai đó đang lén lút theo dõi mình trong bóng tối làm cô lạnh cả sống lưng. Cô không muốn ở lại đây thêm phút nào nữa, thúc giúc Hạ Hành ra về.

Con thỏ ngây thơ, đơn thuần làm sao biết mình đã sớm sa chân và cái bẫy của đối phương giăng ra. Dù trốn chạy cỡ nào cũng chỉ làm tăng thêm cái tình thú.

Sau khi bị bắt sẽ lấy lý do trừng phạt mà bị chịch càng ác hơn.

Ngồi lên xe thể thao của Hạ Hành, Nhan Hoan Hoan liền cứng đờ người ra. Tư thế ngồi khiến trứng rung trong người càng chen sâu vào, liên tục nghiền ép điểm G yếu ớt mẫn cảm, dây ra từng đợt nước dâm.

Nhan Hoan Hoan ngồi im thin thít dựa vào cửa sổ xe, lo sợ không biết khi nào cái thứ trong người sẽ hoạt động lại. Cũng may là dọc đường đi cái trứng rung kia rất biết điều mà nằm im.

Trái lại là Nhan Hoan Hoan tự mình căng thẳng quá độ ra một thân mồ hôi. Dâm dịch giữa hai chân cứ tiết ra mãi, bắp đùi ướt đẫm một mảng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...