Chương 104: Chương 104: Cung phụng cái túi như ông bà nội

Edit: Cá Mặn (Nặm)

-----

[Mày là cái thứ rác rưới ra ngoài bán không ai thèm mua thì có tư cách gì mà nói chuyện? Câm cái miệng thối của mày lại và cút đi!]

[Đồ đần, không có được thì ghen tị chứ gì? Mà có ghen tị thì cũng không phải của mày! Đồ bỏ đi còn dám lên mạng. Nên đi khám cái lỗ bị người ta xx tới nát của mày đi!]

[Thấy nhiều người chửi như thế, chắc mày sướng muốn chết rồi nhỉ? Đồ rác rưởi!]

Anh Trạch xã hội dễ dàng bị đánh bại. Gã tức giận đối đầu với những người này mấy lần nhưng không thể chống lại vì lực lượng quá đông đảo, cuối cùng tự bản thân tức đến nội thương.

Trương Trạch trừng to mắt nhìn màn hình đầy những lời mắng chửi, giận đùng đùng tắt điện thoại. Cậu ta ứ thèm so đo với mấy đứa ngu trên mạng.

Chẳng qua thấy người ta có tiền nên vội vàng tới nịnh chứ gì!

Nịnh mấy tên đó dữ vậy rồi họ sẽ cho mày một xu à!

Một lũ ngu đần!

Cậu ta thèm vào!

Dù cậu ta không có tiền nhưng cũng có thể dựa vào năng lực để tán gái. Chắc chắn mạnh hơn cái thằng tối nay!

Nhớ lại số tiền hơn 20 vạn đã tiêu vào Nhan Hoan Hoan và số tiền bỏ ra mua túi hôm đó mà chẳng thu được gì, Trương Trạch thấy đau đớn vô cùng.

Đm, con đàn bà này đã tiêu hơn 20 vạn của cậu ta rồi, dù thế nào cũng tán được thôi?

Đâu có ai theo đuổi con gái mà tốn hơn 20 vạn mà vẫn không tán được?

Trương Trạch cảm thấy Nhan Hoan Hoan nên biết điều một chút.

Cậu ta lại mở khung chat với Nhan Hoan Hoan ra. Trước đó cậu ta đã gửi hơn chục tin nhắn, Nhan Hoan Hoan chỉ trả lời bằng biểu tượng cảm xúc hoặc là hahaha qua loa, khiến Trương Trạch càng thêm lo lắng, sợ rằng số tiền hơn 20 vạn của mình sẽ đổ sông đổ biển.

Cmn đã mua cho cô ta cái túi 20 vạn rồi chẳng lẽ còn chưa đủ mặt mũi à?

Bạn bè của cô ta chắc phải hâm mộ chết đi được!

Trương Trạch gãi cái đầu đã một tuần chưa gội. Dầu dính đầy tay, lại còn có gàu rơi trên gối nhưng cậu ta chẳng để ý mấy.

Nghĩ nghĩ, Trương Trạch lại ấn mở khung chat gửi tin nhắn cho Nhan Hoan Hoan.

Có lẽ vì đã tiêu một khoản tiền lớn cho Nhan Hoan Hoan nên cậu ta cũng mạnh dạn hơn nhiều.

[Hôm nay có mang cái túi mà anh mua cho em không (đầu chó)]

[Hình như hôm nay em đi chơi với bạn bè hả, sao không thấy em đăng gì lên vòng bạn bè thế? Hẳn là em mang cái túi đó chứ? Sao không đăng lên vòng bạn bè đi (đầu chó)]

[Cái túi hôm qua anh mua cho em rất đẹp đó, sau này em hãy mang cái túi đó nhé]

[Đăng lên vòng bạn bè đi, dù sao cũng là túi 20 vạn đó (đầu chó)]

Nhan Hoan Hoan đang vui vẻ xem video, quên cả những chuyện phiền lòng. Kết quả Wechat đột nhiên hiện ra mấy tin nhắn phá hỏng bầu không khí.

Khi nhìn rõ nội dung tin nhắn, cô liếc mắt lên đầy ngao ngán.

Cậu ta có vấn đề hả?

Một cái túi thôi có cái gì đáng khoe?

Rõ ràng chỉ có 18 vạn mà còn khoe mẽ nói 20 vạn?

Trước đây Hàn Giang Cô Hành mua cho cô nhiều như vậy, cô còn không có tâm trạng đăng lên vòng bạn bè chứ ở đó mà đi khoe cái túi 18 vạn của cậu ta?!

Nếu chẳng phải bực mình vụ túi giả thì cô ứ thèm để ý cậu ta đâu!

Từ hôm qua tới giờ Trương Trạch cứ liên tục gửi tin nhắn cho cô, giả mù sa mưa hỏi thăm bạn cô ở bệnh viện như thế nào, kết quả vòng vo lại tới cái túi.

Nội dung đại khái là—

[Bạn em khỏe không? Em chạy thẳng tới bệnh viện nên chắc cô ấy đã thấy cái túi của em rồi nhỉ?]

[Bạn em thấy em mang cái túi xịn chắc không ghen tị chứ😂]

[Cái túi này đắt lắm. Bệnh viện nhiều người phức tạp, em nhớ giữ gìn cái túi kẻo bị lấy mất]

[Nếu cái túi bị mất thì anh không mua lại cho em đâu 😂😂😂]

Câu nào cũng nhắc tới cái túi.

Bộ muốn cô cung phụng cái túi này như ông bà nội hả?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...