Edit: Cá Mặn (Nặm)
-----
Nghĩ vậy, Nhan Hoan Hoan lập tức chụp màn hình và gửi đoạn tin nhắn cho Hạ Hành.
[Đàn anh, hôm nay Hội sinh viên có hoạt động gì quan trọng hả?]
Đầu này Hạ Hành đang ngồi trong văn phòng sáng sủa sạch sẽ xử lý công việc của Hội sinh viên. Điện thoại trên bàn rung rung, màn hình sáng lên. Anh nhìn lướt qua, phát hiện tin nhắn của "Cục cưng yêu dấu" gửi tới, tức thì vui vẻ cầm điện thoại —
Quả nhiên có danh phận sướng thiệt, bà xã còn chủ động nhắn tin cho mình.
Thấy ảnh chụp màn hình bà xã gửi tới, sắc mặt vốn hớn hở gió xuân chớp mắt trở nên u ám.
Chỉ lo phạt vợ yêu mà quên mất Trương Trạch.
Mượn tiền anh chưa trả còn chưa tính, thế mà còn chưa chịu bỏ ý định cưa cẩm vợ anh?
[Hội sinh viên không có chuyện gấp gì, đừng để ý đến cậu ta.]
Hạ Hành nói vậy song Nhan Hoan Hoan lại khéo hiểu lòng người mà đáp: [Anh Trương Trạch có vẻ rất gấp. Tối nay em vẫn đi xem sao, em sợ một mình anh ấy không lo liệu được...]
Hạ Hành thấy cô thực sự muốn đi, rõ ràng Trương Trạch đang hẹn ra ngoài chơi sao cô lại không nhìn ra.
Đúng là quá ngây thơ, không hiểu được sự mưu mô hiểm ác của đàn ông.
Hạ Hành bất lực, nhiều lần nhấn mạnh thật sự không có chuyện gì nhưng Nhan Hoan Hoan tốt bụng vẫn kiên quyết không thể để mọi việc ném cho đám anh chị bọn họ được, mặc kệ lời khuyên của Hạ Hành mà đồng ý lời hẹn của Trương Trạch.
Hạ Hành đen mặt, gửi tin nhắn thúc giục Trương Trạch trả tiền.
[Trước kia mượn 25 vạn cũng đến lúc trả rồi chứ?]
Đầu kia Trương Trạch thấy Nhan Hoan Hoan đồng ý lời mời của mình, đang đắc ý trang trí nơi tỏ tình thì nhận được tin nhắn đòi nợ của Hạ Hành, tâm trạng lập tức rơi xuống đáy.
[Anh Hành à, mới có bao lâu đâu chứ. Dù sao anh cũng chẳng thiếu tí tiền này, cho em thêm chút thời gian được không.]
Nhưng Hạ Hành bên kia lại không dễ nói chuyện như trước —
[Bao lâu?]
Nhìn từng từ lạnh lùng từ đối phương, Trương Trạch càng thêm tức giận. Biết ngay mà, mấy người càng giàu thì càng keo!
Nhà Hạ Hành có công ty lớn như vậy, 25 vạn đối với anh ta chẳng khác gì hạt mưa. Có rơi xuống đất cũng lười cúi xuống nhặt vậy mà giờ lại thúc giục mình trả tiền!
Rõ ràng biết điều kiện gia đình cậu ta không tốt, trả không nổi mà còn ép cậu ta!
Cmm, loại người này đúng là giàu mà bất nhân!
Có gì mà ghê gớm chứ!
Chờ tối nay Nhan Hoan Hoan trở thành bạn gái cậu ta đi ha, 25 vạn đó có là gì nữa!
Trương Trạch cười lạnh một tiếng. Trong lòng hùng hổ chửi rủa song vẫn lễ phép nhắn trả lời: [Một tháng được không? Anh Hành yên tâm, một tháng sau em trả anh 30 vạn luôn! Không để anh thiệt đâu!]
Cậu ta nói rất hào phòng như thể tiền của nhà Nhan Hoan Hoan đã là của cậu ta rồi.
Đầu bên kia không trả lời nữa, Trương Trạch khinh thường xì khẽ một tiếng, quay đầu tiếp tục xếp nến. Cậu ta đã hẹn Nhan Hoan Hoan buổi tối gặp mặt, giờ chỉ đợi cô đến thôi.
Đợi đến khi sắc trời dần tối, tiếng chuông báo giờ học vang lên. Người lên lớp thì lên lớp, người về ký túc xá thì về ký túc xá. Khu rừng phía sau trường vốn đã vắng vẻ nay càng thêm hiu quạnh.
Nhan Hoan Hoan đeo cái túi 18 vạn theo như lời Trương Trạch liên tục dặn. Cô muốn xem thử tên đần này định giở trò gì.
Nhan Hoan Hoan đi qua sân vận động vắng người, từ xa đã thấy rừng cây bên cạnh khu đất trống có những cây nến trắng đang cháy sáng.
Cô không kìm được rùng mình. Những ngọn nến trắng này bình thường chỉ dùng khi nhà mất điện hoặc trong đám ma....
Điện thoại hiển thị 7h30, trời đã hoàn toàn tối đen.
Trường quy định sau 7h không cho học sinh ở lại sân vận động. Mà lúc này bốn bề vắng lặng đến đáng sợ, chỉ có chỗ kia là có ánh đèn vàng mờ mờ sáng.
Nhan Hoan Hoan càng đi lông tơ càng dựng đứng. Bước chân từ từ ngừng lại, cô nắm chặt điện thoại, tim đập loạn nhịp—
Chẳng lẽ là gặp ma?
Đừng có xui xẻo vậy chứ?
Bạn thấy sao?