Chương 108: Chương 108: Còn tệ hơn là gặp ma.

Edit: Cá Mặn (Nặm)

-----

Một cơn gió lạnh thổi qua khiến Nhan Hoan Hoan rùng mình. Cô liền lùi lại một bước, sợ gặp phải thứ gì không sạch sẽ nên quay người định rời khỏi đây.

"Nhan Hoan Hoan!"

Phía sau đột nhiên có người gọi tên cô. Nhan Hoan Hoan đứng lại, quay người sang thì thấy Trương Trạch chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh những ngọn nến kia. Cậu ta mặc chiếc áo Fendi, tay cầm một bó hoa nhỏ, nhìn cô với ánh mắt trìu mến.

Thấy cảnh này, Nhan Hoan Hoan mới nhận ra, thì ra tên ngốc này tìm đủ mọi cách hẹn cô ra ngoài chỉ để tỏ tình?!

Nhan Hoan Hoan bước lại gần hai bước mới thấy rõ những cây nến trắng trên mặt đất được xếp thành một hình trái tim méo mó. Gió đêm trong rừng khá lớn, một cơn gió thổi qua làm tắt một nửa số nến làm bầu không khí càng thêm u ám.

"Đm!" Trương Trạch thấy thế, thấp giọng mắng một câu rồi ngồi xổm xuống dùng bật lửa thắp lại nến.

Nhan Hoan Hoan cạn lời nhìn cảnh tượng tỏ tình giản dị đến mức khó tin, mắt giật giật. Cô thật sự chưa từng thấy ai tỏ tình nghèo nàn như vậy.

Chẳng biết tại sao Trương Trạch cho cô cảm giác không giống người giàu, mà ngược lại giống mấy tên nghèo mà mình từng gặp hơn. Nếu không phải thỉnh thoảng thấy cậu ta mặc đồ hàng hiệu thì cô thật sự nghi ngờ cậu ta có phải là thiếu gia con nhà giàu không.

Tốn thêm ít tiền thì chết hả?

Từ nhỏ đến lớn Nhan hoan Hoan đã nhận được biết bao nhiêu lời tỏ tỉnh, nhưng chưa bao giờ thấy ai nghèo cỡ này.

Cô khó hiểu nhìn lại mình. Trên người là bộ váy mới nhất của Chanel, rốt cuộc là sai chỗ nào mà khiến tên ngốc này có can đảm dùng cách tỏ tình như thế để sỉ nhục cô?

Hay là cậu ta đang chơi trò Lọ Lem và hoàng tử?

Phải trải qua hàng loạt thử thách của anh hoàng tử, chứng minh mình không phải là cô gái hám giàu mới có thể nhận được tình yêu quý giá của hoàng tử?

Nhưng mà hình như cậu ta chọn sai người rồi thì phải??

Cô chẳng hứng thú với mấy trò ngốc nghếch như vậy!

Những trò chơi kiểu như Lọ lem coi tiền bạc như cỏ rác này, chơi sơ ý một chút chỉ tố phí công!

Nhan Hoan Hoan hiểu rõ mình là loại người nào. Cô ước gì tất cả mọi người đều thấy khắp người mình dính đầy mùi tiền.

Vậy rốt cuộc tên ngốc này đang làm gì đây?

Ban đầu khi nhìn thấy những cây nến cắm đầy trên mặt đất xấu xí đó, cô đã định rời đi. Nhưng nghĩ đến trò hay sắp diễn ra, cô quyết định nín nhịn để không bỏ lỡ.

Nhan Hoan Hoan nghĩ mãi cũng chẳng hiểu Trương Trạch đến cùng muốn làm gì. Rất nhanh Trương Trạch đã cho cô câu trả lời.

Trương Trạch thắp lại nến xong. Ánh nến chiếu sáng một vùng nhỏ, trong khu rừng âm u lại có chút ấm áp kỳ dị.

Nhan Hoan Hoan cao 1m65, hôm nay còn đi đôi giày cao gót 10cm. Đứng trước Trương Trạch cô còn cao hơn cậu ta gần nửa cái đầu nên Trương Trạch phải ngẩng đầu lên nhìn.

Cậu ta cầm bó hoa lên lần nữa, nhìn cô với ánh mắt chan chứa tình cảm, bắt đầu nói lời tỏ tình đã chuẩn bị sẵn: "Hoan Hoan, từ lần gặp đầu tiên hôm chào đón tân sinh viên thì anh đã thích em rồi. Chúng ta quen biết nhau cũng được một khoảng thời gian, mỗi lần gặp em thì tim anh lại loạn nhịp. Bây giờ, cuối cùng anh cũng đã có can đảm đứng ở đây để tỏ tình với em, đồng thời cũng muốn nói thật một chuyện."

Quả nhiên là tỏ tình.

Trong khoảnh khắc đó, Nhan Hoan Hoan cảm thấy bị tên ngốc này tỏ tình còn tệ hơn là gặp ma.

"Ôi..." Nhan Hoan Hoan kinh ngạc thốt lên một tiếng. Cô thầm lùi lại một bước, đưa tay che miệng, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Cô gái nở nụ cười ngọt ngào động lòng người: "Đàn anh muốn nói thật chuyện gì ạ?"

Tên ngốc này nói nhanh coi, xong rồi tôi còn gọi 120.

Trương Trạch có vẻ hơi xấu hổ mà cúi đầu, lấy hết can đảm nói: "Thực ra anh đã lừa em. Anh không hào nhoáng giống như những gì mình đã thể hiện. Gia đình anh thực sự không có giàu, anh cũng chẳng phải thiếu gia gì cả! Những điều trước đây anh nói đều là giả dối —"

"Nhưng! Có một điều là thật! Tình yêu anh dành cho em! Là thật!"

"Vậy nên, em có bằng lòng ở bên một người không có gì cả nhưng mãi mãi chỉ yêu mình em không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...