Edit: Cá Mặn (Nặm)
-----
"?"
Nhan Hoan Hoan hơi mù mờ. Cậu ta đang nói gì vậy?
Chơi trò cô bé Lọ lem tới nghiện rồi hả?
Tuy không định ở bên chàng trai này, nhưng Nhan Hoan Hoan cũng không muốn bị người ta đem ra làm trò đùa.
"Đàn anh nói giỡn cũng vừa vừa thôi chứ. Trò đùa này chẳng vui chút nào đâu~ Nếu anh không giàu thì trước đó mời em ăn cơm rồi mua túi xách lấy tiền ở đâu?" So với nghèo mạt thì Nhan Hoan Hoan thà tin cậu ta đang giả nghèo, cố tình chơi đùa ác ý hơn.
Cơ mà xin lỗi nhé, cô thật sự không có hứng thú chơi với cậu ta đâu.
Thấy Nhan Hoan Hoan không trở mặt ngay lập tức, Trương Trạch cảm thấy mình vẫn còn hy vọng, tinh thần phấn chấn lên, nói thẳng ra hết với Nhan Hoan Hoan: "Anh nói thật đấy, tiền trước đây đều là mượn bạn bè."
Nói thêm một chữ là nụ cười trên mặt Nhan Hoan Hoan càng thêm rạn nứt. Nhưng cô vẫn cố giữ chút thể diện cuối cùng: "Vậy cái đồng hồ Patek Philippe trước đây anh đeo thì sao? Cũng là mượn à?"
"Sao em biết?" Trương Trạch ngạc nhiên nhìn cô, hơi xấu hổ gãi đầu, đỏ mặt nói: "Anh sợ em nghĩ anh nghèo nên mượn đồ của bạn... Nhưng mà em yên tâm đi! Anh vô vùng thật lòng với em!"
Ô hô!
GAME OVER!
Hóa ra cô bị một kẻ nghèo kiết giả làm thiếu gia nhà giàu lừa cả buổi trời?!
"Những bộ quần áo hàng hiệu đó thì sao? Cũng là mượn luôn?" Trên mặt Nhan Hoan Hoan vẫn còn ý cười chưa tan song ẩn hiển trong đó là sự giận dữ.
"Đều là mượn cả... Nhưng anh làm vậy là vì quá yêu em! Thế nên, em có đồng ý ở bên anh không?" Trương Trạch chan chứa tình cảm hỏi lại, đưa bó hoa lại gần Nhan Hoan Hoan.
Nhan Hoan Hoan lạnh lùng nhìn bó hoa héo rũ trong tay đối phương. Cảm giác mâu thuẫn trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng được giải đáp.
Cmn lâu như vậy, hóa ra là quỷ nghèo!
"Đàn anh, anh chọn chỗ này...có camera không?" Nhan Hoan Hoan không trả lời câu hỏi của cậu ta mà đột nhiên đổi chủ đề, ngẩng đầu nhìn xung quanh tìm kiếm camera.
Trương Trạch tưởng cô đang vui vẻ, muốn làm điều gì đó không tả được với mình. Cậu ta tức thì kích động, cười có chút bỉ ổi: "Không có đâu, anh đặc biệt chọn chỗ không có camera!"
Cậu ta đặc biệt chọn một chỗ không có camera và không có người vì sợ khi nói thật với Nhan Hoan Hoan sẽ bị người khác nhìn thấy——
Dù cậu ta nghèo nhưng không thể nghèo mặt mũi. Ra ngoài vẫn cần thể diện.
"À...hóa ra không có à..."
Trương Trạch thấy tim bắt đầu đập loạn xạ liên tục, máu nóng sôi trào. Cậu ta nhìn thiếu nữ xinh đẹp trước mặt mà chỉ thấy miệng khô lưỡi khát, toàn thân nóng rực. Trương Trạch kích động mở miệng: "Vậy...Hoan Hoan...em ——"
"Hoan Hoan Hoan! Hoan cái quần què!"
Trương Trạch còn chưa kịp nói hết câu đã bị Nhan Hoan hoan mất kiên nhẫn ngắt lời: "Hoan Hoan là để anh gọi à! Ở đấy mà Hoan Hoan, Hoan cái cmm. Bà đây kéo đầu ba anh xuống vặn 360 độ ném lên trời thì anh mới biết gọi bà đây là Nhan Hoan Hoan đúng không!"
"Em..." Trương Trạch nhất thời chưa kịp phản ứng, trố mắt nhìn cô.
"Em em em, anh ngu à! Đm anh nghĩ mình là bánh trái thơm ngon hả? Nghèo kiết xác thì tránh xa tôi ra! Nhìn đã thấy ghét rồi! Còn vay tiền theo đuổi tôi, chắc nghĩ vậy tôi sẽ cảm động hả? Loại ngu ngốc như anh tôi đã gặp nhiều rồi. Lúc tôi ra đời lăn lộn là anh con bú sữa mẹ đấy! Có phải nghĩ rằng theo đuổi được tôi thì sẽ để tôi trả nợ giùm luôn không?"
Nụ cười ngọt ngào trên gương mặt cô gái nháy mắt biến mất, thay vào đó là sự chán ghét và chê bai. Cô vừa châm biếm vừa lùi về sau hai bước lớn, còn dùng tay liên tục quạt không khí trước mặt —
Lần này chẳng phải vì mùi mồ hôi trên người Trương Trạch mà còn là sợ bị cái mùi nghèo kiết xác của cậu ta lây sang.
"Phục anh luôn, không có tiền mà còn bày đặt học theo người ta tán gái? Không có bản lĩnh thì đừng ra ngoài làm mất mặt! Một bó hoa héo úa mà đòi tán tỉnh tôi, ngủ với tôi? Đcm anh nằm mơ chưa tỉnh hả?!"
-----
Không có khinh thường người nghèo vì bản thân tôi cũng là người nghèo (ôm đầu khóc), chỉ là khinh thường những tên nghèo kiết mà còn muốn lợi dụng người khác! (giơ ngón tay giữa)
Bạn thấy sao?