Edit: Cá Mặn (Nặm)
-----
Nhan Hoan Hoan nhìn bó hoa héo rũ trong tay cậu ta mà phát bực. Cô đưa tay tới nắm bó hoa ném xuống đất.
Thật là xui xẻo, ra đường không xem lịch chi để đụng phải quỷ nghèo!
Đời này phiền nhất là mấy tên đó!
Mà cậu ta đã nghèo thì thôi còn giả vờ giàu làm chi!
Trương Trạch chưa kịp phản ứng. Những lời châm biếm của Nhan Hoan Hoan chọc đúng những suy nghĩ thầm kín trong lòng cậu ta. Trương Trạch không chịu nổi nữa. Dựa vào việc nơi đây không có camera, cậu ta chẳng thèm vờ vĩnh tiếp, thẹn quá hóa giận mắng: "Đm biết ngay mà, biết ngay cô loại phụ nữ tham tiền! Đcm chẳng phải cô cũng vì tiền mà nhắm tới tôi à?"
"Đúng đúng đúng, bà đây đúng là tham tiền đó. Có tiền thì chính là ba tôi. Còn cmm không có tiền thì biến xa ra! Có liếm giày cũng chê!" Nhan Hoan Hoan cũng chẳng phản bác, ngược lại không ngần ngại vỗ tay "bốp bốp bốp" thừa nhận.
Cô tham tiền thì sao nào?
Đời này cô yêu nhất là tiền thì sai sao?
Yêu tiền thì có gì mà không dám nói?
Một số cô gái sợ bị gắn mác tham tiền mà nào biết rằng chính cái tâm lý xấu hổ khi bộc lộ ham muốn này lại tạo thành cái gông xiềng nặng nề cho họ, cứ hễ nói đến tiền là nhạy cảm ngay. Có vài tên đàn ông ngu ngốc lại lợi dụng điểm này để mơ tưởng ăn bánh không trả tiền.
Đáng tiếc tên ngu này đã tìm nhầm người rồi, Nhan Hoan Hoan đã luyện cho mình một bộ da dày vô cùng, không sợ gì cả.
Mặt Trương Trạch đỏ bừng, bị những lời vô liêm sỉ của Nhan Hoan Hoan làm cho nghẹn lời: "Nhan Hoan Hoan! Chớ khinh thiếu niên —"
Nhan Hoan Hoan mất kiên nhẫn lườm một cái, cắt ngang: "Chớ khinh thiếu niên nghèo, chớ khinh trung niên nghèo, chớ khinh người già nghèo, chớ khinh người chết nghèo? Anh có lúc nào không nghèo đéo đâu? Đồ ngu ngốc!"
Trương Trạch ngực phập phồng dữ dội, ngón tay chỉ vào Nhan Hoan Hoan run rẩy, suýt nữa tức điên. Nhìn thấy Nhan Hoan hoan còn đeo cái túi mà mình xót xa bỏ tiền mua, sắc mặt cậu ta trở nên vặn vẹo, tức giận nói: "Cái túi đó là tôi mua! Đcm cô không đồng ý thì trả lại đây!"
Trương Trạch không nói thì cô cũng chẳng nhớ. Nhan Hoan Hoan không nhiều lời cởi túi ra, lấy tiền và đồ đạc bên trong ra rồi ném mạnh vào mặt Trương Trạch: "Trả lại cho anh!"
Trương Trạch lúng túng không bắt được, khóa kim loại trên túi cào một vết trên mặt. Chiếc túi rơi xuống đất, dây đeo còn bị cây nến bên cạnh đốt cháy một nửa.
"Đây, tiền ăn uống trước đây cũng trả lại cho anh nốt! Khỏi thối! Tiền dư cứ coi như xua xui xẻo!" Nhan Hoan Hoan tiện tay mở ví, lấy một xấp tiền ném vào mặt Trương Trạch.
Tí nữa về nhà phải bước qua chậu than nữa!
Tiền rơi rải rác khắp nơi, Trương Trạch vội vàng nhặt, sợ bỏ sót một tờ nào.
Loại nghèo kiết xác này tốt nhất biến càng xa càng tốt. Nhan hoan Hoan cũng chẳng muốn chiếm lợi gì từ cậu ta, dứt khoát trả lại tiền ăn uống trước đây mà cậu ta đã mời.
Lợi dụng chiếm hời từ mấy tên nghèo là điều không thể chấp nhận được. Người giàu thì họ có tiền nên lấy chút ít cũng chẳng để ý.
Còn một số người nghèo thì khác. Vì họ không có tiền nên họ coi trọng từng đồng từng cắc, lợi dụng một xíu là đã khóc lóc van xin như thể mình đi lấy mạng cả nhà họ vậy. Rồi đến khi rơi vào cùng cực sẽ không biết họ sẽ làm ra những chuyện gì.
Nhan Hoan Hoan cảm thấy ở cùng tên nghèo này khó chịu vô cùng. Mới chỉ một lúc thôi mà cô đã cảm thấy mình phát ban rồi.
Cô thật sự dị ứng với cái nghèo.
Lạnh lùng nhìn Trương Trạch quỳ trên đất như con chó, Nhan Hoan hoan thấy buồn nôn. Cô cầm điện thoại lên coi giờ, lại quay đầu nhìn xung quanh, quả nhiên từ xa thấy có một bóng người đang đi về phía bên này.
Đôi mắt đen láy của Nhan Hoan Hoan xoay chuyển. Cô khoanh tay, bễ nghễ từ trên cao nhìn xuống Trương Trạch mà chế giễu: "Miệng thì chửi tôi tham tiền, mà xem ra anh cũng chẳng thanh cao đến mức nào nhỉ? Nếu anh không tham tiền thì đừng nhặt nữa! Đúng là vừa làm điếm còn đòi lập đền thờ!"
"Nhan Hoan Hoan, đmm..." Trương Trạch vừa nhặt tiền xong. Nhan Hoan Hoan vẫn liên tục trào phúng mình làm cậu ta máu nóng sôi trào, tức tới nỗi chỉ muốn dạy dỗ con đĩ hèn hạ này.
Trương Trạch đứng dậy, không chút nghĩ ngợi giơ nắm đấm về phía Nhan Hoan Hoan —
"A ——"
Cậu ta còn chưa kịp đụng vào người mà Nhan Hoan Hoan đã hét lên một tiếng thảm thiết, ôm mặt yếu ớt ngã xuống đất.
Bạn thấy sao?