Chương 111: Chương 111: Mày đánh cô ấy à?

Edit: Cá Mặn (Nặm)

-----

Trương Trạch mờ mịt, nhưng cơn giận đã đánh bay lý trí. Cậu ta không quan tâm đến gì khác, chỉ muốn dạy cho con đàn bà thối tha này một bài học trước đã rồi nói sau.

Cậu ta siết chặt nắm đấm, hung hãn tiến về phía Nhan Hoan Hoan. Cơ mà nắm đấm chưa kịp đáp xuống người Nhan Hoan Hoan thì trên mặt bỗng truyền đến cơn đau dữ dội. Một sức mạnh khổng lồ đấm bay cậu ta ngã lăn ra đất.

"Con mẹ —" Trương Trạch bụm mặt, bị đánh đến nổi mắt nổ đom đóm. Định mở miệng chửi, nhưng khi nhìn thấy Hạ Hành cậu ta lập tức im bặt, lời chửi rủa nghẹn lại trong cổ họng: "Hạ...Hạ Hành?"

"Mày đánh cô ấy à?" Gương mặt tuấn tú của chàng trai đọng đầy sương lạnh. Ánh mắt nhìn Trương Trạch đầy hung ác. Ánh mắt âm u ấy như lóe lên ánh sáng lạnh lùng đáng sợ trong bóng tối, hệt như con sói bị xâm phạm lãnh địa.

"Cậu..đm cậu điên rồi sao?" Trương Trạch bị nhìn chằm chằm đến sợ hãi, song vẫn cứng đầu chửi lại, tức giận bất bình nói: "Một người phụ nữ mà thôi, cmn cậu vì một người phụ nữ mà đánh bạn mình ư —"

"Bụp!"

Trương Trạch chưa kịp nói hết câu đã bị Hạ Hành túm cổ áo, đấm thêm một cú mạnh vào mặt. Mũi Trương Trạch đau nhói, một dòng chất lỏng ấm nóng mau chóng ào ào chảy ra từ mũi.

"Đcmm..." Liên tục bị đấm hai cú, Trương Trạch cũng nổi điên. Cơ mà đầu óc cậu ta đã bị đánh tới mụ mị, cố gắng đứng đứng dậy đánh trả thì bị Hạ Hành nghiêng người né dễ dàng, đã vậy cậu ta còn hứng thêm hai cú vào bụng nữa.

Hạ Hành bình thường trông có vẻ nho nhã, lúc nào cũng mặc áo sơ mi trắng, bộ dạng thanh lịch. Đến lúc đánh nhau thì lại tàn nhẫn vô cùng, ra tay toàn nhắm chỗ hiểm.

"Bụp bụp" mấy cú đấm liên tiếp, Trương Trạch không kìm được kêu la thảm thiết.

Nhan Hoan Hoan nghe tiếng đánh đấm mạnh mẽ, trong lòng không chút dao động nào, ngược lại còn thấy thú vị.

Cô cứ tưởng Hạ Hành từ nhỏ được sống an nhàn sung sướng, là kiểu thiếu gia có giáo dưỡng tốt, dù có tức giận đến đâu cũng không hạ thấp mình đi đánh nhau.

Nhưng mà cô thích vậy.

Đối với một số người, lịch sự sẽ chỉ trở thành cơ hội cho đối phương tự mãn.

Trương Trạch bị đánh đến mức không dậy nổi, cuối cùng không chịu nổi nữa đau khổ cầu xin tha thiết: "Anh Hành! Đừng đánh nữa...đừng đánh nữa...em đm..."

"Nhan Hoan Hoan là bạn gái tôi. Ngoài ra, 25 vạn kia khỏi trả lại, coi như là tiền thuốc men của cậu."

Hạ Hành liếc nhìn Trương Trạch bằng ánh mắt lạnh lẽo. Sau đó ngồi xổm xuống, đỡ Nhan Hoan Hoan đứng dậy. Giọng anh dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước, hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh lùng như nãy: "Em có sao không?"

"Ừm...em...em..." Cô gái được Hạ Hành ôm vào lòng. Cô rụt rè liếc nhìn Trương Trạch đang nhe răng trợn mắt nằm trên đất, đôi mắt đen to tròn lập tức ứa đầy nước mắt.

Dáng vẻ Nhan Hoan Hoan trông nhát gan và e sợ, nào còn vẻ kiêu ngạo ngang ngược thường ngày nữa, khiến lòng Hạ Hành mềm nhũn thành một cục. Ánh mắt anh nhìn về phía Trương Trạch ngày càng sắc lạnh, hệt như lưỡi dao băng giá.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...