Chương 112: Chương 112: Lẽ nào là anh ta?

Edit: Cá Mặn (Nặm)

-----

Nguyên nhân ban đầu Nhan Hoan Hoan gọi Hạ Hành tới tối nay chỉ là để gây chút xích mích giữa họ.

Cho dù Trương Trạch không tỏ tình với cô, cô vẫn sẽ giả vờ bị bắt nạt lúc Hạ Hành tới, lợi dụng Hạ Hành để giải quyết triệt để Trương Trạch.

Đàn ông vốn là những kẻ xảo quyệt. Ngoài miệng nói là không có mưu đồ gì nhưng thực tế là ai cũng nhiều mưu tính, đụng đến lợi ích của mình thì sẽ điên khùng lên.

Hiện giờ cô đã là bạn gái của Hạ Hành, thuộc về Hạ Hành.

Mà Trương trạch liên tục xâm phạm lãnh địa của Hạ Hành, thậm chí còn chõ tới bạn gái của anh.

Chỉ cần Hạ Hành không phải là con rùa rụt cổ thì sẽ không chịu đựng nổi chuyện này.

Mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi, nhưng Nhan Hoan Hoan lại phát hiện ra một điều đáng sợ—

Cái cảm giác đến từ Hạ Hành quá đỗi quen thuộc, luôn khiến cô vô thức nghĩ đến tên biến thái đã nhiều lần cưỡng ép mình.

Nhan Hoan Hoan nằm trên lưng Hạ Hành, để anh cõng mình rời khỏi đây. Cơn gió đêm mát rượi thổi qua, ánh đèn đường mờ nhạt kéo dài bóng hình hai người.

Dưới ánh đèn mờ ảo, Nhan Hoan Hoan nghiêng đầu, lần đầu tiên chăm chú quan sát gương mặt Hạ Hành.

Vì tư thế của họ, cô chỉ có thể thấy một bên mặt của Hạ Hành. Mặt mày chàng trai anh tuấn, mũi cao, môi mỏng, đường nét hàm dưới rõ ràng và hoàn hảo càng làm cho gương mặt thêm phần cương nghị.

Lúc này, đôi môi mỏng của anh khẽ nhếch, như nhận thấy ánh nhìn của Nhan Hoan Hoan, anh quay đầu cười một cái với cô. Khuôn mặt vốn lạnh lùng như băng tuyết bỗng chốc tan chảy, khiến tim người ta đập thình thịch.

Tuy nhiên khi nhìn nụ cười của anh, cảm giác quen thuộc trong lòng Nhan Hoan Hoan ngày càng mãnh liệt. Nhớ lại nửa khuôn mặt mà mình đã từng thấy, cô không kìm được mà nảy lên một suy nghĩ hoang đường—

Lẽ nào là anh ta?

"Em ổn chứ?" Hạ Hành thấy Nhan Hoan Hoan có vẻ ủ rũ, nghĩ rằng cô bị Trương Trạch dọa sợ. Bình thường  trước mặt anh, cô giống như một con mèo hoang kiêu ngạo. Bây giờ bị bắt nạt đáng thương như vậy, thật khiến Hạ Hành thấy đau lòng.

Giọng của anh trầm ấm và cuốn hút, pha lẫn chút trong trẻo đặc trưng của người thiếu niên. Càng nghe Nhan Hoan Hoan lại càng thấy quen thuộc.

"Em...không, không sao hết..." Nhan Hoan Hoan lắc đầu, cố gắng gạt bỏ suy nghĩ kỳ lạ trong đầu đi, vô thức tránh né phỏng đoán đó.

Nghĩ cũng biết là tào lao. Nếu như Hàn Giang Cô Hành thật sự là Hạ Hành thì Hạ Hành đã biết rõ cô là hạng người gì, sao còn có thể tỏ tình với cô nữa?

Chẳng lẽ tên biến thái đó muốn bị cô đá lần nữa hả?

Vậy chẳng phải là bị điên à...

Hơn nữa, Hạ Hành có là kiểu người bên trong cuồng nhiệt đi chăng nữa thì nó cũng hoàn toàn khác với cái loại biến thái như Hàn Giang Cô Hành!

Nghĩ cũng biết là không thể nào, tuyệt đối không thể nào!

Chắc chắn là cô nghĩ quá nhiều rồi.

Nhan Hoan Hoan tự an ủi lòng mình,  phải khó khăn lắm mới đè nén được cảm giác quen thuộc kỳ quái đó xuống.

Xe của Hạ Hành đỗ ở cổng trường, anh đỡ Nhan Hoan Hoan ngồi vào ghế phụ, chuẩn bị đưa cô đến bệnh viện, nhưng lại bị Nhan Hoan Hoan kéo góc áo: "Em không cần đến bệnh viện đâu, chỉ cần mua chai cồn về bôi là được rồi."

Hạ Hành cau mày, cúi xuống xem xét vết thương trên chân Nhan Hoan Hoan, tháo đôi giày cao gót mười phân của cô ra: "Chân em bị trẹo rồi, không đi khám sao được?"

"Chân em không bị trẹo, ai nói anh là em bị trẹo? Đôi giày này làm đau chân em, nó cứ mài vào gót chân mãi, làm trầy da ra, anh xem này..." Nhan Hoan Hoan vô tội chớp chớp mắt, chu môi nũng nịu, bàn chân nhỏ bị bàn tay ấm áp của anh nắm lấy còn không yên mà đong đưa.

Hạ Hành ngây người. Chợt nhớ ra vừa nãy cô chỉ nói là đau chân chứ không nói bị trẹo, tại do anh quá lo lắng mà nghĩ quá lên, thấy cô nước mắt lưng tròng nên vô thức nghĩ nghiêm trọng lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...