Chương 113: Chương 113: Nhan Hoan Hoan mê muội

Edit: Cá Mặn (Nặm)

-----

Hạ Hành không yên tâm, kiểm tra tới kiểm tra lui đôi chân trắng ngọc ngà của cô. Xác định cô không bị trẹo chân, chỉ là bị ma sát làm sưng đỏ lên chút xíu, cũng chẳng nghiêm trọng đến mức trầy da như cô nói.

"Còn trên người? Có bị thương chỗ nào không? Vừa nãy cậu ta đã đánh em ở đâu?"

"Hồi nãy Trương Trạch không có đánh em... Trái lại là anh đó, vừa lao lên đã đánh người, làm em sợ hết hồn..." Nhan Hoan Hoan vẫn còn sợ hãi, vỗ vỗ vào ngực, nhưng đôi mắt đen láy sáng ngời lại chứa đầy vẻ gian xảo.

Làm chuyện xấu còn dùng anh làm bia đỡ đạn, dùng xong còn phản đòn ngược lại?

Hạ Hành lập tức hiểu ra con nhóc hư hỏng này đã làm gì, anh vừa bực mình vừa buồn cười, ác ý cù lòng bàn chân cô—

"Ai da! Đáng ghét! Anh có thấy dơ không vậy..." Nhan Hoan Hoan bị cù chân, cười khanh khách tránh né, hai cái chân núp trên ghế phụ không cho Hạ Hành cù tiếp.

Nhưng Hạ Hành lại muốn trêu, càng thấy cô tránh né, anh càng muốn trêu cô. Anh cúi người đè Nhan Hoan Hoan xuống ghế phụ, tay lớn nắm lấy đôi nhỏ mà cù.

"Hahahahaha buông ra... Ai lại làm thế chứ..."

"Còn định lừa người ta nữa không?"

"Em đâu có lừa anh...là do anh ngốc... Hahaha em sai rồi, em sai rồi..."

Sức lực hai người chênh lệch, Nhan Hoan Hoan bị Hạ Hành đè xuống mà cù, chơi đùa một lúc, tiếng cười trong trẻo của cô gái khiến Hạ Hành có cảm giác hai người đúng là đang yêu nhau thật sự. Một lúc sau chơi tới chán mới ngừng "bắt nạt" cô.

Nhan Hoan Hoan tựa vào ghế thở hổn hển không ngừng. Ngực phập phồng lên xuống, vì đùa giỡn mà mặt hơi ửng hồng, mái tóc đen như rong biển rối tung xõa phía sau lưng, vài sợi tóc lòa xòa dính vào đôi môi đầy đặn của cô.

Người đàn ông chống hai tay hai bên cô, vây cô dưới người mình. Hạ Hành nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc đó ra sau tai cô, mắt đối mắt.

Không khí đột nhiên trở nên yên lặng, chẳng biết từ giây phút nào bầu không khí đã trở nên mập mờ. Hormone tràn ngập trong không gian chật hẹp của chiếc xe, nhịp thở của Nhan Hoan Hoan vốn gấp gáp dần chậm lại, bốn mắt nhìn nhau. Dưới ánh sáng mờ tối, cặp mắt đen sâu thẳm nọ như muốn nuốt chửng cô vào trong.

Hạ Hành thăm dò mà từ từ cúi đầu xuống, ánh mắt rơi trên đôi môi đỏ mọng của cô gái.

Có lẽ ánh mắt của người đàn ông quá nóng bỏng, hoặc có lẽ bầu không khí quá xao động, đối diện với gương mặt đẹp trai gần trong gang tấc, Nhan Hoan Hoan có hơi không kìm được.

Cô biết lúc này mình nên giữ sự đoan trang, dù sao hai người cũng chỉ mới bên nhau chưa đầy 24h.

Cơ mà...chỉ hôn một cái chắc không sao đâu ha?

Dù sao tối qua cũng đã hôn rồi mà.

Nhan Hoan Hoan đang mê muội. Cô khẽ đặt hai tay lên cổ Hạ Hành như một tín hiệu. Hơi thở của Hạ Hành chớp mắt trở nên nặng nề, anh cúi xuống và hôn lên đôi môi mềm mại của cô gái.

Hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau, môi chạm môi. Hạ Hành cố kiểm soát cái khao khát muốn tiến xa hơn. Anh chỉ dám chạm nhẹ chứ không làm gì thêm, sợ dọa cô chạy.

Nhưng dường như Nhan Hoan Hoan không thỏa mãn với cái chạm tựa chuồn chuồn lướt nước như thế. Cô nhắm hờ đôi mắt, cái lưỡi đinh hương khẽ lè ra, dịu dàng liếm lấy cánh môi của người đàn ông.

Hạ Hành chẳng ngờ tới Nhan Hoan Hoan lại chủ động như vậy. Sự thử nghiệm nhỏ bé của cô gái như mở ra miệng lũ, lý trí của người đàn ông hoàn toàn sụp đổ, dây thần kinh căng cứng trong não nháy mắt đứt phụt. Hạ Hành kích động nắm lấy gáy cô gái, mở miệng bao trọn đôi môi non mềm của cô.

Cái lưỡi to tiến vào miệng ngọt mà xâm chiếm. Anh liếm qua hàm răng ngọc, rồi thành thạo quấn lấy chiếc lưỡi thơm tho mềm mại mà mút mút, húp lấy dòng nước ngọt ngào của cô gái.

"Ưm...đừng..." Đầu của Nhan Hoan Hoan bị giữ chặt. Cô phải ngửa ra sau tiếp nhận nụ hôn cuồng nhiệt của người đàn ông, môi và lưỡi bị mút tới tê dại.

Nụ hôn của người đàn ông vừa tình ý vừa mạnh mẽ, hoàn toàn khác với nụ hôn kiềm chế như tối qua, tựa như một con thú đói khát lâu ngày, thèm muốn nuốt chửng cô vào bụng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...