Chương 115: Chương 115: Đừng mà~

Edit: Cá Mặn (Nặm)

-----

Trong lòng Hạ Hành đã lên kế hoạch cho những địa điểm chơi "xếp hình" sau này. Anh không trêu chọc cô nữa, đứng dậy rời khỏi người Nhan Hoan Hoan, đóng cửa ghế phụ rồi sang ghế lái.

"Nếu chân không sao rồi, vậy anh đưa em về nhà nhé?" Hạ Hành như vô tình hỏi.

Chẳng biết có phải là ảo giác hay không, Nhan Hoan Hoan cứ cảm thấy khi Hạ Hành hỏi câu này, dường như rất muốn cô về nhà.

Cô bất giác nghĩ đến lần trước Hàn Giang Cô Hành, tên biến thái đó nửa đêm đột nhập vào nhà riêng. Giờ nghĩ lại vẫn thấy bực mình.

Nhan Hoan Hoan nhìn thoáng qua người đàn ông trên ghế lái với vẻ nghi ngờ. Để an toàn nên cô quyết định không ở nhà, cơ mà đúng là cô cần phải về nhà một chuyến.

"Ừ, đúng lúc em phải về nhà lấy một số thứ. Nhưng tối nay em vẫn phải về trưởng ở, sáng mai còn có tiết." Nhan Hoan Hoan vừa nói vừa cẩn thận quan sát biểu cảm Hạ Hành, không bỏ lỡ bất kỳ thay đổi nào trên gương mặt anh, cuối cùng lại không thu hoạch được gì. Hạ Hành chỉ gật đầu, khởi động động cơ, xe thể thao chậm rãi lăn bánh hòa vào dòng xe.

Nhan Hoan Hoan hơi thất vọng.

Tốt nhất Hạ Hành đừng là Hàn Giang Cô Hành. Nếu đúng là Hàn Giang Cô Hành, hahha...

Nhan Hoan Hoan về nhà không lấy gì khác. Lần trước Hàn Giang Cô Hành xông vào nhà cô, còn lên cơn tặng cô một bộ trang sức trông rất có giá trị. Cô định mang về ký túc xá nhờ Lâm Tích Sương xem giúp, tốt nhất là có thể thông qua quan hệ của Lâm Tích Sương để tra thử xem ai là người mua bộ trang sức này.

Cô sợ cầm hộp trang sức ra thì quá rõ ràng, thế là đặt hộp vào một cái vali nhỏ, rồi tìm thêm hai bộ quần áo nhét vào, sau đó mới thản nhiên kéo vali xuống lầu để Hạ Hành đưa mình về trường.

Nhan Hoan Hoan không ở nhà, Hạ Hành rõ ràng có xíu thất vọng. Anh thích cái cảm giác kích thích trộm hương cướp ngọc vào ban đêm. Cơ mà nghĩ cũng biết nếu dùng trò này nhiều lần, Nhan Hoan Hoan chắc chắn sẽ đề phòng.

Có lẽ cần nghĩ cách khác.

Hạ Hành lái xe, nghiêm túc nhìn thẳng phía trước, song trong lòng lại đang nghĩ cách làm thế nào để nhân lúc Nhan Hoan Hoan không đề phòng, lại làm một trận nữa.

Nhan Hoan Hoan nào biết mình bị một tên biến thái để mắt đến. Cô tựa vào cửa sổ xe, nhìn dòng xe cộ vùn vụt lùi lại phía sau, cơn gió đêm phất phơ thổi rối mái tóc dài của cô, Nhan Hoan Hoan rất thích cảm giác mát mẻ này.

Dù tối nay Trương Trạch làm cô mắc ói thấy mẹ. Cơ mà không sao, cô tin rằng Hạ Hành nhất định sẽ không làm mình thất vọng.

Mặc kệ anh là Hạ Hành hay Hàn Giang Cô Hành.

Nhưng chắc chắn là anh sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Trương Trạch.

Chỉ dựa vào dáng vẻ đánh nhau của anh tối nay là biết, người đàn ông này chẳng phải đèn đã cạn dầu. Huống chi Hạ Hành còn xuất thân từ thế gia vọng tộc, Nhan Hoan Hoan chẳng lo anh sẽ nương tay.

Nếu anh là Hàn Giang Cô Hành thì khỏi cần phải nghĩ nữa, vì đây chính là tên biến thái đã được Nhan Hoan Hoan đóng dấu xác nhận.

Đến dưới tòa ký túc xá, Nhan Hoan Hoan kéo vali xuống xe, vẫy tay chào Hạ Hành, lúc định lên lầu thì lại bị anh kéo lại.

"Cứ vậy mà đi hả?" Người đàn ông ôm trọn cô vào lòng, lơ đãng toát ra dục vọng chiếm hữu đối với cô gái.

Đôi bàn tay to lớn nắm lấy eo thon của cô, Nhan Hoan Hoan giương mắt nhìn anh, lại thấy chàng trai cũng cúi đầu nhìn mình. Trong đôi mắt đen như mực ấy lại ẩn chứa ý tứ sâu xa, có ý riêng nhìn Nhan Hoan Hoan, từ đôi mắt cô rồi trôi xuống cánh môi căng mọng, tâm tư rõ rành rành.

Biết ngay anh không đơn giản vậy mà!

Lúc trước còn giả vờ lạnh lùng?

Còn bảo chẳng có hứng thú với cô nữa chứ?

Giả bộ cũng giỏi thật!

Nhan Hoan Hoan thầm cười lạnh, nhưng trên mặt vẫn tỏ ra e thẹn, hai tay chống trên ngực Hạ Hành làm điệu bộ muốn đẩy ra, nũng nịu nói: "Đừng mà~ Lát nữa có người tới đó... Với lại hồi nãy anh hung quá..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...