Chương 117: Chương 117: Ba mặt một lời

Edit: Cá Mặn (Nặm)

-----

Hôm qua vừa mới bên nhau với Hạ Hành, hôm nay đã bị bắt quả tang. Cơ mà cô cũng chẳng định giấu giếm các bạn cùng phòng.

"Là người mà tớ luôn nhắm đến đó, người mà tớ đã kể với mấy cậu, chủ tịch Hội sinh viên." Nói đến đây, Nhan Hoan Hoan cuối cùng cũng nhớ ra phải khoe một chút. Cô mở điện thoại ra và cho các bạn cùng phòng xem bức ảnh chụp tối qua. Đắc ý báo cáo thành quả lao động của mình: "Tối qua anh ấy đã tỏ tình với tớ rồi, không uổng công tớ chăm chỉ chạy tới Hội sinh viên!"

"Cái gì?! Có phải là anh chàng giàu có mà cậu đã nói trước đây không?!" Giản Đan lập tức nhích tới nhìn, khi nhìn thấy bức ảnh biển hoa và du thuyền trên điện thoại liền hét lên một tiếng: "Đm! Tối qua tớ còn lướt thấy nè! Hóa ra là cậu! Giấu kỹ thật đấy?! Tối qua về mà chẳng nói tiếng nào!"

"Haha..." Nhan Hoan Hoan cười gượng gạo, không biết làm gì khác ngoài im lặng. Cô có nỗi khổ mà không thể nói ra.

"Cô Nhan có thể mở lớp không, cầu xin đó. Làm sao để kiếm tiền từ đàn ông được vậy, tớ xin quỳ xuống lắng nghe." Lâm Tích Sương diễn trò, quỳ trên đất trông mong nhìn Nhan Hoan Hoan.

"Cậu thì thôi đi! Trước đây chẳng phải có một nam sinh khoa truyền thông tặng cậu trà sữa à? Tránh như tránh tà vậy, vậy mà còn muốn tiêu tiền của đàn ông hả?" Uông Tú lườm qua, cà khịa một cái, rồi lại cùng Giản Đan xem bức ảnh trên điện thoại: "Trời ạ, cái này chắc tốn nhiều tiền lắm nhỉ?"

Các cô bạn cùng của Nhan Hoan Hoan rất xinh đẹp. Thỉnh thoảng đi trên đường sẽ có người tới xin Wechat, Lâm Tích Sương có người theo đuổi cũng chẳng phải chuyện gì lạ.

"Huhuhu, bộ giống nhau hả?! Tớ sợ nhận trà sữa của cậu ta rồi thì cậu ta chửi tớ là kẻ hám lợi thì sao? Một cốc trà sữa mà muốn mưu đồ với tớ!" Lâm Tích Sương rất lý lẽ.

"Tiền của đàn ông thì cứ từng chút từng chút vớt, từ từ sẽ được thôi." Nhan Hoan Hoan vuốt mái tóc dài đến eo của mình, truyền kinh nghiệm cho các bạn cùng phòng. Nói đến một nửa sực nhớ đến điều gì đó, bắt đầu phàn nàn với đám bạn: "Nói tới đây mới nhớ, tối nay tớ thật sự tức muốn chết. Các cậu đoán tớ vừa đi đâu về?"

"Hẹn hò?"

"NO! Các cậu còn nhớ Trương Trạch chứ, cái người tặng túi giả á."

"À là cái người keo kiệt đó ấy hả? Mà sao? Đúng rồi, cái túi cậu mang ra ngoài đâu rồi? Chẳng lẽ cái túi đó cũng là giả? Đừng nói là dưới mí mắt cậu mà còn có thể mua đồ giả luôn á?" Giản Đan chợt phát hiện cái túi Nhan Hoan Hoan mang ra ngoài không thấy đâu nữa, lập tức trừng to mắt, lòng đầy phẫn nộ chuẩn bị mắng chửi.

"Cái túi đó là hàng thật, nhưng tên ngốc đó giả vờ mình giàu có! Mượn tiền mua túi cho tớ, còn muốn tớ giúp trả nợ!" Nhan Hoan Hoan nói đến đây liền bực, tức giận bốc phốt, nói rõ ngọn ngành, còn mở lại tin nhắn để chứng minh. Mọi người ai nấy nghe xong cũng tức giận, ba cô bạn cùng phòng còn muốn lao ra ngoài xé xác Trương Trạch. Trông còn phẫn nộ hơn người trong cuộc là Nhan Hoan Hoan.

"Ôi trời, sao tên ngốc đó lại vô liêm sỉ vậy chứ! Vậy là anh ta thấy cậu có tiền nên muốn làm kẻ ăn bám à?!"

"Quá sức chịu đựng rồi, tớ phải lén tìm người đánh anh ta một trận mới được!" Lâm Tích Sương vẫn như xưa muốn tìm người đánh một trận.

"Không có tiền mà còn phùng má giả làm người mập, đã vậy còn mượn tiền bạn trai của cậu? Vậy chắc là anh ta không thể trả nổi rồi! Cậu thiệt rồi Nhan Hoan Hoan!"

"Thằng này còn muốn lừa cậu nữa chứ. Anh ta không cao, không đẹp trai, còn nghèo! Ở bên anh ta để làm gì? Không có gương thì ít nhất cũng có nước tiểu để soi lại mình chứ???"

Cuối cùng chủ đề tán gẫu từ chuyện Nhan Hoan Hoan có bạn trai rất giàu dần dần lệch sang đại hội lên án thằng ăn bám. Bốn người bực mình chửi rủa cả đêm.

Chửi đến khô miệng và họng bốc khói mấy chụy mới chịu giải tán. Ai về việc nấy, người thì tắm rửa, người thì chơi điện thoại

Nhan Hoan Hoan cuối cùng cũng nhớ ra đồ trang sức trong vali của mình. Ban đầu định hỏi Lâm Tích Sương ngay khi vừa về, kết quả lại bị đám bạn cùng phòng "ba mặt một lời" làm chệch hướng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...