Chương 118: Chương 118: Xem ai chơi ai!

Edit: Cá Mặn (Nặm)

-----

"À Sương Sương, lát nữa cậu xem giúp tớ cái này với nhé." Nhan Hoan Hoan vội gọi Lâm Tích Sương đang chuẩn bị đi rửa mặt lại, kéo cô ấy đến bàn của mình ngồi xuống và đưa hộp trang sức cho cô ấy.

Lâm Tích Sương mù mịt, thắc mắc mở hộp ra thì suýt bị mấy món trang sức bên trong lóe mù con mắt. Cô ấy kinh ngạc trừng to mắt, sau đó biểu cảm dần trở nên kỳ lạ: "Đây là..."

"Ờm...đây là ba tớ mua cho tớ. Tớ hỏi ba mua ở đâu nhưng ông ấy chẳng chịu nói. Tớ nghĩ nhà cậu làm về trang sức, có khi nào mua từ nhà cậu không. Cậu có biết bộ trang sức này không?" Nhan Hoan Hoan thử thăm dò hỏi. Nếu bộ trang sức này mua từ nhà Lâm Tích Sương, nói không chừng thông qua Lâm Tích Sương có thể biết được thân phận của người mua.

"Tớ có biết bộ trang sức này, nhưng không phải của nhà tớ. Hình như là 2 năm trước, bộ trang sức bằng đá sapphire này đã được đấu giá công khai tại một buổi đấu giá ở nước A. Ba tớ cũng muốn mua nhưng tiếc là giá vượt quá mức dự đoán, bị một người bí ẩn mua mất." Lâm Tích Sương vừa nhớ lại vừa nói, say mê ngắm nhìn viên đá sapphire nằm trên tấm nhung đen, đang định chạm vào thì ngừng lại, trong mắt đầy ngưỡng mộ: "Nó thật đẹp, còn đẹp hơn cả trong ảnh."

Nhan Hoan Hoan như có điều suy nghĩ gật đầu, chẳng quan tâm mấy tới việc thưởng thức viên đá quý lộng lẫy rực rỡ. Nếu đây là đồ sưu tầm thì giá của nó hẳn là không rẻ. Mà người mua là người bí ẩn thì cô chẳng thể xác định được thân phận của đối phương.

Ngay lúc cô đang thất vọng, Lâm Tích Sương lại nói tiếp: "Cơ mà có một công ty trang sức thuộc tập đoàn của Hạ thị, do là đối thủ cạnh tranh nên ba tớ đặc biệt chú ý tới. Tớ từng thấy chiếc dây chuyền trên trang web của họ! Lúc đó tớ thấy sợi dây chuyền này chỉ để triển lãm, ba cậu có thể mua được để tặng cậu thì cũng quá giỏi!"

"Loại trang sức đẳng cấp này được bán đi thế này mà trong ngành không có động tĩnh gì nhỉ...thật kỳ lạ..."

Lâm Tích Sương tự mình lẩm bẩm hai câu. Nhan Hoan Hoan không nghe rõ song khi nghe đến bốn chữ "Tập đoàn Hạ thị" cô nào còn tâm trí để nghĩ đến những chuyện khác.

"Tập đoàn Hạ thị" Nhan Hoan Hoan quan sát bộ trang sức sapphire trong tay Lâm Tích Sương, ánh mắt sáng rực, lấp lóe không yên. Suy đoán trong lòng đã phần nào được xác định.

Nhận được câu trả lời, Nhan Hoan Hoan không hỏi thêm nữa. Lâm Tích Sương ngồi thưởng thức viên đá quý một hồi, thấy Giản Đan và Uông Tú đã tắm xong, cô ấy cũng cằm khăn đi tắm,

Nhan Hoan Hoan mở máy tính, chụp lại hình ảnh sợi dây chuyền và tìm kiếm trên trình duyệt. Nhiều hình ảnh về trang sức sapphire bắt đầu xuất hiện, nhưng Nhan Hoan Hoan nhanh chóng nhắm vào một liên kết, đó là trang web của một công ty trang sức.

Nhan Hoan Hoan từng bước tra cứu mối quan hệ doanh nghiệp của công ty này, đúng như lời Lâm Tích Sương nói, đây chính là một công ty con do tập đoàn Hạ thị kiểm soát.

Ha!

Thật sự là anh ta!

Cuối cùng cũng bị cô bắt!

Kết hợp với mấy chỗ mình thấy kỳ quái trước đó, nếu đặt Hạ Hành vào vị trí của Hàn Giang Cô Hành thì mọi thứ đều trở nên hợp lý.

Bề ngoài kiểu ra dáng lắm, ai ngờ tên ngốc biến thái ngầm này chính là tội phạm cưỡng gian!

Ánh sáng từ máy tính chiếu rọi lên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy âm u của cô gái. Nói không tức giận là xạo.

Nhan Hoan Hoan nhớ lại lần Hàn Giang Cô Hành ép buộc mình, cô còn khờ dại dùng tên Hạ Hành để đe dọa đối phương, kết quả cmn là cùng một người!

Cuối cùng cô đã hiểu tại sao Hạ Hành lại tỏ tình với mình mà trước đó chẳng hề có dấu hiệu gì, đó là do đã có âm mưu từ lâu!

Tên ngốc đó chắc rất đắc ý, chơi hai vai, một mặt giả và đứng đắn tán tỉnh cô, mặt khác lại cưỡng bức và đùa giỡn cô. Núp trong bóng tối nhìn cô hoảng loạn, luống cuống.

— Cuối cùng để thỏa mãn cái tâm lý biến thái của anh ta!

Cô như một con ngốc, lo sợ bị Hạ Hành phát hiện, kết quả chính tên khốn đó cố tình chơi cô!

Nhan Hoan Hoan càng nghĩ càng giận, xém tí nữa là nổi điên lấy con chuột đập nát màn hình máy tính.

Bộ ngực đồ sộ phập phồng kịch liệt. Cô hung dữ hớp một ngụm nước lạnh nhưng vẫn tức đến điên người.

Đúng lúc này, điện thoại trên bàn rung rung, màn hình sáng lên, là tin nhắn từ Hàn Giang Cô Hành.

[Cục cưng à, nhớ em]

Nhan Hoan Hoan bị cái tên khốn không biết xấu hổ này chọc cho tức đến cười. Hóa ra cậu chủ còn thích chơi cái trò tình thú, một tài khoản giả vờ thuần khiết, muốn lên giường lại trơ trẽn dùng tài khoản khác.

Ban đầu Nhan Hoan Hoan còn thấy áy náy khi lừa Hàn Giang Cô Hành 100 vạn. Bây giờ bị đối phương chơi đùa xoay vòng vòng như vậy, một mặt làm tình với cô, một mặt giả vờ thanh cao, diễn xuất tệ hại muốn chết, cô có gì phải áy náy?

Muốn chơi chứ gì?

Yêu giỡn đúng không?

Cô sẽ chơi cùng!

Xem ai chơi ai!

Mắt Nhan Hoan Hoan xoay tròn, miệng nở nụ cười lạnh, cầm điện thoại trả lời bên kia—

[?] 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...