Chương 121: Chương 120: Có chút chờ mong~

Edit: Cá Mặn

-----

Nghĩ đến đây, Nhan Hoan Hoàn chợt nảy ra ý tưởng, lại nghẹn ngào khóc lóc: "Anh còn bảo thích em, đồ dối trá! Chỉ biết bắt nạt em, thấy em khóc thì anh vui lắm chứ gì... hu hu..."

"Làm sao anh lừa em được? Anh bắt nạt em chỉ là—" Hạ Hành nói đến đây thì chợt nghẹn lời, làm sao anh có thể thừa nhận chỉ vì nhất thời thích đùa nên cố tình bắt nạt cô một cách trẻ con như vậy?

Cậu chủ Hạ cảm thấy mất mặt, một lúc sau mới miễn cưỡng nói: "... Xin lỗi bé yêu, anh thực sự biết sai rồi, sau này sẽ không như vậy nữa."

Thực ra cúi đầu xin lỗi nhận sai cũng đâu có gì là mất mặt.

"Em không nghe không nghe không nghe! Em không muốn nghe gì hết! Anh hoàn toàn không thích em, chỉ muốn đùa giỡn với em thôi!" Nhan Hoan Hoan khóc, là giả vờ khóc.

"Không phải vậy! Anh thực sự thích em! Anh chỉ là bị lừa nên có chút không phục, lại sợ em thật sự không muốn anh nữa nên mới nhất thời xúc động... Trước đây là lỗi của anh, anh hứa với em sau này sẽ không như vậy nữa được không?"

Mình làm người ta khóc thì phải dỗ dành. Hạ Hành hiếm khi hạ mình và bộc lộ với cô những điều mềm yếu sâu thẳm nhất trong lòng. Anh thổ lộ nỗi sợ hãi của mình, đặt tất cả chân tình trước mặt Nhan Hoan Hoan.

Chỉ tiếc rằng, chân tình của anh đã bị phí hoài.

Nhan Hoan Hoan làm sao tin lời tào lao của anh được. Lúc ở trên giường, cũng đâu thấy anh có chút miễn cưỡng nào, giờ còn muốn quay đầu lại chơi trò tình yêu trong sáng với cô?

"Thật không?"

Đầu dây bên kia, cô gái nghẹn ngào nức nở, nửa tin nửa ngờ hỏi lại, giọng nói mềm mại khiến Hạ Hành tan chảy cả trái tim, không chút do dự khẳng định: "Đương nhiên là thật!"

Thật sự thích cô sao, vậy thì dễ xử lý rồi.

Trong tình cảm mà đem chân tình ra thì chẳng phải là đã trao át chủ bài cho đối phương sao?

Chơi chết anh!

Nhan Hoan Hoan cũng không đòi hỏi trong tình yêu của anh có bao nhiêu phần chân thành, chỉ cần hiện tại anh còn hứng thú với cô, cô sẽ khiến anh xoay như chong chóng.

Ai quy định chỉ có anh được trêu đùa cô mà cô không thể dùng kế hoạch để phản công lại?

Hihi.

"Nếu anh thật sự thích em, vậy anh nên tôn trọng em! Đến giờ em còn không biết anh là ai, trông như thế nào, anh còn luôn làm những chuyện đó với em! Nếu anh thật sự thích em, vậy hãy gặp mặt em một lần! Chúng ta nói rõ mọi chuyện!" Nhan Hoan Hoan cuối cùng cũng nói ra mục đích của mình.

"Gặp mặt?" Giọng Hạ Hành trở nên cứng nhắc, Nhan Hoan Hoan ra chiêu không theo lẽ thường rõ ràng nằm ngoài dự đoán của anh.

Hạ Hành vốn định sau này sẽ không dùng tài khoản Hàn Giang Cô Hành để trêu cô nữa, không ngờ Nhan Hoan Hoan lại chủ động đề nghị gặp mặt.

"Có vài lời em muốn nói rõ với anh trực tiếp, nếu anh không muốn nghe thì thôi, em cúp máy đây." Nhan Hoan Hoan nói xong, hoàn toàn không cho Hạ Hành cơ hội suy nghĩ, làm bộ định cúp điện thoại.

Hạ Hành vội vàng ngăn cản, đồng ý lời mời gặp mặt của Nhan Hoan Hoan, hai người hẹn trưa mai gặp nhau tại một nhà hàng Pháp.

Nhan Hoan Hoan lúc này mới đắc ý cúp điện thoại. Còn về việc cô có lời gì muốn nói với Hàn Giang Cô Hành, thực ra chỉ là để giữ Hạ Hành trong trạng thái căng thẳng, cụ thể nói gì thì vẫn chưa nghĩ ra.

Chủ yếu là muốn xem Hạ Hành sẽ đối phó thế nào với cuộc gặp mặt bất ngờ ngày mai.

Thời gian ngắn như vậy, cô không tin Hạ Hành còn có thể chạy đi phẫu thuật thẩm mỹ?

Chỉ nghĩ đến việc tối nay Hạ Hành chắc sẽ không ngủ được, tâm trạng Nhan Hoan Hoan vui vẻ đến mức tắm rửa cũng hát.

Nằm lên giường ngủ ngon lành.

Anh sẽ làm thế nào đây?

Có chút chờ mong~

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...