Edit: Cá Mặn
-----
Ngày hôm sau.
La Văn mặc vest chỉnh tề, đeo tai nghe bluetooth không quá nổi bật, ngồi như ngồi trên đống lửa ở vị trí gần cửa sổ nhà hàng Pháp.
Ở góc phòng, người đàn ông giả vờ dùng thực đơn che mặt, thậm chí còn đeo kính đen trong nhà một cách lố bịch.
Từ vị trí của anh, có thể nhìn thấy rõ ràng tình hình bàn của La Văn đối diện.
Là thư ký của Hạ Hành, La Văn cảm thấy công việc này ngày càng khó làm, giúp xử lý việc vặt trong công việc của Hạ Hành thì được, giờ còn phải phụ cậu chủ nhà họ Hạ chơi trò hẹn hò qua mạng.
Công việc thường ngày đã đủ mệt, La Văn cũng không muốn trong thời gian nghỉ ngơi còn phải hì hục làm ngựa.
Nhưng không còn cách nào, sếp nhỏ trả công quá hậu hĩnh.
Chỉ vì sếp nhỏ rộng rãi như vậy, việc này dù thế nào cũng phải giúp!
Chỉ là anh ta hơi thắc mắc, sếp nhỏ cũng đâu có xấu xí gì, thậm chí còn đẹp trai hơn cả những ngôi sao giải trí, sao còn phải nhờ người giúp hẹn hò?
Suy nghĩ của người giàu càng ngày càng khó đoán.
Hôm nay Nhan Hoàn Hoàn dậy sớm, đã sớm đặt một phòng ở khách sạn đối diện nhà hàng Pháp, từ cửa kính phòng khách sạn có thể quan sát được tình hình khách ra vào nhà hàng.
Để quan sát tốt hơn, Nhan Hoàn Hoàn còn mua cả ống nhòm.
Cô ngồi trước cửa sổ quan sát hồi lâu, cuối cùng cũng đợi được người mình muốn đợi.
Hạ Hành dẫn theo một chàng trai tướng mạo bình thường mặc vest chỉnh tề bước vào nhà hàng, trong tay chàng trai còn cầm tín vật hẹn hò của họ, một đóa hồng trắng.
Hai người ngồi ở các vị trí khác nhau. Không lâu sau, Nhan Hoàn Hoàn nhận được tin nhắn WeChat từ Hàn Giang Cô Hành.
[Bé yêu, anh đến rồi, ở bàn số 3.]
Nhan Hoàn Hoàn nhìn qua ống nhòm, bàn số 3 đúng là vị trí người đàn ông lạ mặt kia đang ngồi.
Mưu đồ rõ ràng như vậy, còn gì Nhan Hoan Hoan không hiểu.
Cô biết ngay, Hạ Hành con cáo già xảo quyệt này không thể nào thẳng thắn thừa nhận với mình.
"Muốn chơi vậy sao?" Nhan Hoan Hoan cười lạnh một tiếng, đôi mắt hạnh sáng ngời hơi nheo lại, nhanh chóng nghĩ ra cách đối phó.
Đã muốn chơi, cô sẽ chơi với anh cho thỏa!
Nhan Hoan Hoan nhanh chóng thu dọn đồ đạc, đeo túi LV rời khỏi khách sạn, đi vòng một lúc mới đến cửa nhà hàng Pháp.
Khoảnh khắc đẩy cửa, Nhan Hoan Hoan cảm nhận được vô số ánh mắt dồn về phía mình. Cũng hết cách, mỹ nữ như cô thì đi đến đâu cũng là đối tượng được mọi người chú ý~
Cô giả vờ không để ý, ánh mắt quét một vòng, cuối cùng dừng lại trên người vị khách ở bàn số 3.
Khi thấy vị khách ở bàn số 3 ngồi nghiêm chỉnh với vẻ mặt nghiêm túc, mắt cô lập tức sáng lên, đôi giày cao gót lộc cộc đi tới rồi ngồi xuống đối diện anh ta, trên mặt treo nụ cười ngọt ngào: "Xin lỗi em đến muộn, đợi lâu rồi phải không?"
Cô gái trước mặt có đường nét tinh xảo, mái tóc đen xoăn sóng buông tự nhiên sau lưng càng làm nổi bật làn da trắng và đôi môi đỏ thắm, đôi mắt to sáng ngời không chớp, cười tươi nhìn anh ta.
La Văn không ngờ người đến gặp mình lại là một cô gái xinh đẹp như vậy. Dù anh ta sắp ba mươi tuổi, vẫn không nhịn được đỏ mặt thổn thức như chàng trai mười bảy mười tám.
Nhất là khi đối phương cười với anh ta vừa kiều diễm vừa ngọt ngào, lúm đồng tiền bên má ngọt như chứa mật khiến La Văn có chút choáng váng, suýt nữa chết đuối trong nụ cười ngọt ngào của cô gái.
"Đã nhìn đủ chưa?"
Giọng cảnh cáo lạnh lẽo của cấp trên truyền qua tai nghe, La Văn mới như bị một gáo nước lạnh dội tỉnh, vội vàng ho khan che giấu, ngượng ngùng xua tay nói: "Không có không có, tôi cũng vừa mới—"
"Bình thường tôi nói chuyện có nhiệt tình như vậy không?" Trong tai nghe, giọng người đàn ông có vẻ chua lè lè khó chịu.
"Khụ khụ... Không sao, tôi cũng vừa mới đến." La Văn lập tức sửa lời, chỉ dám thầm oán trong lòng, cậu chủ tự mình không chịu lộ mặt, người ta giúp thì lại không cho nhìn nhiều.
Bạn thấy sao?