Edit: Cá Mặn
------
Nhan Hoan Hoan liếc nhanh về phía chiếc tai nghe mà La Văn đang đeo, giả vờ như không thấy dáng vẻ cứng ngắc và bối rối của anh ta.
Như thể không hề nhận ra ánh mắt âm trầm từ một góc khuất nào đó, cô thản nhiên gọi phục vụ, gọi món xong mới chống cằm, đôi mắt sáng long lanh nhìn La Văn, giọng nói rộn ràng đầy thích thú: "Sao trước giờ anh không nói là mình đẹp trai vậy chứ?!"
"Hả?"
La Văn đang căng thẳng nghe chỉ thị từ đầu bên kia tai nghe, chẳng ngờ Nhan Hoan Hoan đột nhiên buông ra một câu khiến tim người ta khựng lại.
Cô... cô ấy vừa khen mình đẹp trai sao?!
Từ bé đến giờ, một người có ngoại hình tầm thường như anh ta chưa từng được ai khen đẹp trai. Đây lại còn là một đại mỹ nhân cỡ như Nhan Hoan Hoan!
Gương mặt vốn dĩ đã ửng đỏ vì căng thẳng nay càng đỏ bừng, nóng ran đến tận mang tai. Chiếc cổ trắng ngần cũng nhanh chóng nhuốm sắc hồng, đỏ như tôm luộc.
"Rắc!"
Cùng lúc đó, tiếng thủy tinh vỡ vang lên khe khẽ từ một góc khuất.
Phục vụ gần đó giật mình hốt hoảng: "Ôi quý khách! Tay anh bị thương rồi! Để tôi dọn dẹp!"
Nhưng chút xao động ấy chẳng hề ảnh hưởng đến không khí vui vẻ bên bàn của hai người. Nhan Hoan Hoan thừa biết sức hút của mình, chẳng cần tốn công cũng đủ khiến đối phương đổ đứ đừ.
"Thật đấy, trông anh hoàn toàn hợp với gu thẩm mỹ của em luôn!" Thứ Nhan Hoan Hoan am hiểu nhất chính là khen vô tội vạ. Chỉ hai câu nói vu vơ nhưng đã khiến La Văn lâng lâng như đang đi trên mây.
"Ách... đây là lần đầu tiên có người khen tôi đẹp trai..." La Văn cười ngại ngùng.
"Trời ơi, dễ thương quá đi! Anh đỏ mặt rồi kìa! Em chưa từng thấy chàng trai nào đáng yêu thế này luôn á! Ngoài đời còn dễ thương hơn khi nói chuyện trên mạng nữa!"
Dường như vẫn chưa đủ kích thích, Nhan Hoan Hoan Hoan tiếp tục nâng cao giọng, cố tình nhấn mạnh câu cuối, trên mặt lộ vẻ vui cười: "Thật ra trước khi gặp anh em còn băn khoăn không biết nên mở lời thế nào. Nhưng giờ thì không cần lo nữa rồi. Anh chính là hình mẫu lý tưởng của em đấy!"
Cô bỏ lửng câu nói, không giải thích mình từng băn khoăn vì điều gì. Nhưng chính sự mập mờ đó lại như một mũi dao vô hình xoáy thẳng về góc khuất kia.
Đồ biến thái kia, có tự trọng thì chắc anh cũng hiểu tôi đang khó chịu chuyện gì.
Chỉ với vài câu ngọt ngào, Nhan Hoan Hoan đã khiến La Văn xao nhãng hoàn toàn nhiệm vụ ban đầu của mình.
Khi món ăn được dọn lên, Nhan Hoan Hoan cuối cùng mới yên lặng đôi chút, bắt đầu dùng bữa.
Chỉ là không yên lặng được bao lâu, một cảnh tượng khiến Hạ Hành lại lần nữa đứng tim xuất hiện.
Chỉ thấy Nhan Hoan Hoan cắt một miếng bít tết, dùng nĩa xiên lên rồi chìa đến trước mặt La Văn, đôi môi cong cong tinh nghịch: "Miếng bít tết này mềm lắm, ngon cực! Để em đút cho anh ăn nhé?"
Tim La Văn vốn đã đập thình thịch không dưới một trăm lần từ khi cô xuất hiện. Anh ta chợt thấy thay sếp nhỏ đi gặp mặt không phải là chuyện khó khăn chịu đựng gì.
Có mỹ nữ vừa cười vừa đút mình ăn, đúng là vụ mua bán lời, đời còn gì sướng hơn nữa hì hì.
Bít tết mỹ nữ đưa tới mang theo hương thơm, La Văn nhất thời hơi rung động, miệng vừa hé ra thì từ tai nghe truyền đến nụ cười uy hiếp của người nào đó: "Cậu thử ăn xem."
Vừa dứt lời, miệng hơi hé của La Văn cứng đờ, hàm răng chưa kịp chạm miếng bít tết đã vội đóng chặt. Gương mặt đầy tiếc nuối, anh ta rụt rè lắc đầu: "Thôi, cô ăn đi..."
"Em ăn ít lắm, no rồi!" Nếu không phải bít tết ở đây dở tệ thì ai rảnh mà bày trò trêu hắn chứ?
Cô thừa biết vì sao La Văn chùn bước, nhưng cô không ngại trêu chọc thêm.
Đôi mắt đen láy đảo nhanh một vòng, Nhan Hoan Hoan cầm lấy chiếc thìa, múc một thìa canh nóng hổi rồi lại đưa về phía La Văn.
------
Khổ thân cậu trợ lý bị kéo vào trò vui của cặp đôi oái ăm này~
Bạn thấy sao?