Chương 124: Chương 123: Gậy ông đập lưng ông

Edit: Cá Mặn

-----

La Văn nuốt nước bọt ực ực. Nếu không có giọng nói đe dọa của cấp trên bên tai, anh ta chắc chắn khó lòng cưỡng lại được sự quyến rũ trước mắt.

Mặt anh ta đỏ bừng, vội né sang một bên, nào ngờ va phải thìa canh bên miệng, khiến thứ chất lỏng màu trắng đổ hết lên người.

"Ôi! Đổ hết rồi, đừng hoảng, để em lau cho!" Nhan Hoan Hoan vội rút khăn giấy, giúp anh ta lau vết súp trên người. Thấy trên mặt anh ta cũng dính không ít, cô vừa lau vừa trách yêu: "Anh xem này, vội vàng gì chứ? Làm dính cả mặt rồi."

Giọng cô gái mềm mại, lời trách móc chẳng có chút trách cứ nào, động tác lau chùi nhẹ nhàng dịu dàng, từng làn hương thơm thoang thoảng chui vào mũi La Văn.

Anh ta đờ đẫn nhìn cô gái xinh đẹp quyến rũ trước mặt, thậm chí quên cả phản kháng.

Chưa đầy một phút, phòng thủ của đối phương đã hoàn toàn sụp đổ.

Trong mắt Nhan Hoan Hoan lóe lên vẻ tinh quái, khóe miệng khẽ nhếch lên một đường cong khó nhận thấy, nhanh chóng liếc nhìn về phía góc phòng.

Gậy ông đập lưng ông, cảm giác thế nào nhỉ?

Tuy cô không biết rõ thân phận của người đàn ông trước mặt, nhưng cũng đoán được trên đời này chẳng có thứ gì tiền không mua được.

Nhìn cách ăn mặc và cử chỉ của anh ta, có vẻ là một quý ông thành đạt, chiếc đồng hồ đeo tay tuy không đắt bằng Hạ Hành nhưng cũng phải vài chục vạn.

Cũng có thể liệt vào danh sách dự bị.

Nhưng mà muốn trêu chọc người nào đó thì cường độ này vẫn chưa đủ.

Chẳng phải người nào đó thích kích thích sao?

Cô đã chơi là phải kích thích!

Lần đầu tiên thấy có người tự nguyện mọc sừng, cô không giúp một tay thì còn gì công bằng!

Vì lau chùi cho La Văn, Nhan Hoan Hoan đã từ ngồi đối diện sang ngồi bên cạnh anh ta. Giữa hai người còn cách một cánh tay, nhưng từ góc nhìn của Hạ Hành, Nhan Hoan Hoan che khuất hoàn toàn La Văn, chỉ thấy hai người dường như sát lại gần nhau.

Tuy nhiên, cả hai dường như không cảm nhận được ánh mắt u ám như muốn nuốt chửng người ta kia, vẫn cứ "quyến luyến" bên nhau.

Nhìn những bong bóng hồng không ngừng tỏa ra từ phía đó, trên trán Hạ Hành nổi gân xanh, cảm thấy việc nhờ người đi gặp mặt thay thực sự không phải quyết định sáng suốt.

Cậu chủ Hạ vốn luôn nắm thế chủ động này, một lần nữa nếm trải cảm giác thất bại trước Nhan Hoan Hoan.

"Có thể kết thúc rồi, tìm đại lý do gì đó, lập tức rời khỏi nhà hàng." Hạ Hành lạnh lùng ra lệnh.

Không biết có phải ảo giác không, La Văn thậm chí còn nghe thấy chút bực bội trong tai nghe.

"À... cái đó... công ty tôi còn việc, cô về trước nhé." La Văn suýt nữa đã mở miệng đề nghị đưa cô về nhà, nhưng do e ngại có người nhìn chằm chằm phía sau, vội vàng ngưng lại, lưu luyến từ biệt Nhan Hoan Hoan.

"Ơ... nhanh vậy sao... mới ăn được mấy miếng..." Nhan Hoan Hoan đúng lúc tỏ vẻ không nỡ.

Mỹ nữ làm nũng, La Văn thực sự không chịu nổi, không tự chủ được dịu giọng an ủi: "Thật sự không có cách nào, có việc đột xuất, lần sau cùng ăn nhé."

"Được rồi... vậy để lại số điện thoại nhé, em sẽ hẹn anh~" Nhan Hoan Hoan vẫy vẫy điện thoại.

Thiếu nữ cười rạng rỡ quyến rũ, tim La Văn đập thình thịch, dù biết rõ đây là người phụ nữ của cấp trên nhưng thực sự không chịu nổi sự trêu chọc liên tục của cô.

Huống chi, thiếu nữ trước mắt rõ ràng rất thích anh ta, điều này khiến La Văn dấy lên niềm vui thầm kín, cùng với một số cảm giác ưu việt của đàn ông mà chính bản thân cũng không nhận ra.

-- Dù cậu chủ Hạ có xuất sắc đến đâu, người mà anh ta thích vẫn thích mình đấy thôi.

Nghe nói thời gian trước Hạ Hành mới có bạn gái, tỏ tình còn lên hot search, chưa được mấy ngày đã chat với người khác trên mạng, lại còn là hàng xịn thế này.

Có khi anh ta chỉ nhất thời mới mẻ thôi, sau này chán rồi...

Mang theo tâm lý nhặt được của rơi, La Văn để lại số điện thoại của mình.

Hai người vừa nói vừa rời khỏi nhà hàng.

Gì cơ, bạn hỏi hóa đơn á?

Đương nhiên là do cậu chủ Hạ hào phóng trả rồi!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...