Chương 125: Chương 124: Anh đã bị từ chối

Edit: Cá Mặn

-----

Hạ Hành cầm hóa đơn từ người phục vụ đưa tới, gương mặt đen như đáy nồi.

Chẳng bao lâu sau, La Văn vốn đã rời nhà hàng lại quay trở lại, đứng trước mặt Hạ Hành. Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Hạ Hành, anh ta lúng túng gãi mũi rồi rụt rè nói: "Sếp nhỏ, chúng ta... về công ty chứ?"

Hạ Hành không đáp lời, chỉ im lặng đánh giá La Văn bằng ánh mắt u ám.

Vốn dĩ anh chọn La Văn thay mình đi gặp mặt cũng là sau khi đã cân nhắc kỹ lưỡng.

Trước tiên không thể chọn người quá xấu, sợ bị chê.

Thứ hai không thể chọn người đẹp trai, lỡ cô nhóc vô tâm kia đem lòng yêu người khác thì anh biết than thở với ai?

Vì thế sau khi Hạ Hành sàng lọc kỹ càng, anh đã chọn thư ký của mình - người có ngoại hình bình thường, khí chất bình thường, ít nhất mọi mặt đều không bằng anh!

Hạ Hành vốn tưởng Nhan Hoan Hoan muốn cắt đứt hoàn toàn với Hàn Giang Cô Hành, dù sao nhìn thế nào thì người bình thường cũng sẽ chọn anh mới đúng, huống hồ là cô nàng tham tiền đó?

Anh đường đường là người thừa kế tập đoàn Hạ thị với tài sản hàng tỷ, rốt cuộc đã sai ở đâu?

Chi bằng anh tìm một người xấu xí còn hơn!

La Văn bị ánh mắt Hạ Hành nhìn đến phát rợn, anh ta muốn nói gì đó để xao lãng sự chú ý, nhưng Hạ Hành không đáp lại, chỉ chăm chú nhìn anh ta.

Hạ Hành bắt đầu có chút thiếu tự tin, không biết trong mắt con gái, kiểu như La Văn có phải đẹp trai hơn không?

Không đúng chứ.

Từ nhỏ đến lớn, dù không biết về gia thế của anh, vẫn có không ít cô gái tỏ tình, thư tình nhận được cũng không ít...

Vậy mà hôm nay Nhan Hoan Hoan lại khiến anh mất tự tin.

Vậy có phải cô ấy thích kiểu người như La Văn hơn?

Hay là cô ấy thích kiểu người trắng tay làm nên, tự mình phấn đấu, vất vả lắm mới kiếm được vài đồng lẻ?

Không đúng chứ, với tính tiêu xài hoang phí của cô ấy, La Văn nuôi nổi cô ấy sao?

Hạ Hành rất nghi ngờ điều đó.

Anh suy nghĩ miên man, ánh mắt nhìn La Văn càng thêm phức tạp khó tả. Cuối cùng La Văn không chịu nổi nữa, mở miệng thanh minh: "Sếp nhỏ, chuyện hôm nay anh không thể đổ lỗi cho tôi được, hơn nữa vừa rồi cũng là cô Nhan chủ động xin số điện thoại của tôi..."

"Cô ấy xin là cậu cho? Còn hẹn lần sau?" Hạ Hành cáu kỉnh cắt ngang.

Đúng lúc này, chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên. Hạ Hành cầm lên, liền thấy trên màn hình điện thoại là tin nhắn Nhan Hoan Hoan gửi cho Hàn Giang Cô Hành:

[Cuộc gặp này thật bất ngờ và thú vị, cảm giác chúng ta có thể nói chuyện hợp.]

[Hình trái tim.JPG]

[Nhớ khi nào rảnh thì hẹn em nhé, lần sau em mời anh đi xem phim ~]

Hạ Hành suýt bật cười vì tức giận, cô chưa từng rủ anh đi xem phim! Giờ lại rủ một người mới gặp mặt, chưa nói được mấy câu đi xem phim!

Sao không thấy cô chủ động với anh như vậy?

Rõ ràng trước đây còn tỏ ra ghét bỏ Hàn Giang Cô Hành, sao giờ đổi người lại như đổi tính vậy?

Thật không công bằng!

Chưa kịp trả lời, tài khoản Hạ Hành của anh cũng nhận được tin nhắn:

[Đàn anh, anh còn ở hội sinh viên không? Có muốn đi ăn cơm với nhau không ~]

[Hình mèo thò đầu.JPG]

Còn là bậc thầy quản lý thời gian nữa chứ, ăn xong với người đàn ông khác mới nhớ ra tìm anh?

Cô nghĩ anh dễ bị lừa vậy sao?!

Hạ Hành lạnh mặt, trước tiên dùng tài khoản Hàn Giang Cô Hành hẹn Nhan Hoan Hoan tối nay đi xem phim, sau đó chuyển sang tài khoản Hạ Hành hẹn Nhan Hoan Hoan ăn tối cùng thời điểm.

Anh muốn xem khi hai tài khoản cùng hẹn, cô định ứng phó thế nào.

Tuy nhiên chỉ vài giây sau, tin nhắn Nhan Hoan Hoan gửi đến khiến Hạ Hành hoàn toàn sụp đổ:

[Xin lỗi đàn anh, tối nay em đã hẹn bạn đi xem phim rồi ~]

Vậy là, anh đã bị từ chối.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...