Chương 126: Chương 125: Con đường đã hẹp

Edit: Cá Mặn

-----

Nỗi ghen tuông và đố kỵ không ngừng trào dâng như muốn nhấn chìm Hạ Hành, khóe môi người đàn ông gượng gạo nở một nụ cười có thể gọi là dữ tợn.

Hạ Hành lạnh lùng liếc nhìn La Văn, càng nhìn càng thấy khó chịu, lạnh giọng cảnh cáo: "Chuyện hôm nay coi như chưa từng xảy ra, về đổi sim điện thoại ngay đi. Còn nữa, từ mai cậu hãy đi công tác ở chi nhánh thành phố B."

"Hả?"

La Văn cảm thấy mình thật oan, rõ ràng là sếp nhỏ bảo anh ta đi hẹn hò với bạn gái của anh mà, giờ người xui xẻo lại anh ta.

Người giàu đều biến thái thế này sao?

Không đợi La Văn phản đối, Hạ Hành đứng dậy bước nhanh rời khỏi nhà hàng.

Không điều anh ta đi thật xa, khó đảm bảo sau này Nhan Hoan Hoan sẽ không gặp lại La Văn, như vậy anh sẽ ăn thiệt thòi lớn!

...

Nhan Hoan Hoan cố ý từ chối lời mời ăn tối của Hạ Hành chính là muốn cho anh khó chịu.

Mới có thế là gì, muốn chơi cô, xem cô làm anh khổ sở thế nào!

Nhan Hoan Hoan vốn không lo sẽ chơi quá đà dẫn đến việc Hạ Hành thật sự chia tay.

Bản tính hèn kém của sinh vật gọi là đàn ông này định sẵn sẽ bị cô nắm trong lòng bàn tay. Lúc này là khi Hạ Hành hứng thú với cô nhất, thích cô nhất, cô có thể lợi dụng sự yêu thích của Hạ Hành với mình để kích thích sự ghen tuông của anh.

Hơn nữa, giữa họ còn có "người thứ ba" do chính Hạ Hành tạo ra xuất hiện.

Bản năng thú tính, khi con mồi của mình bị nhòm ngó sẽ càng cắn chặt con mồi không buông, thậm chí sẽ có ảo giác con mồi khó có được.

Hạ Hành tự mình đi vào đường hẹp, đến lượt cô ra tay rồi.

Trước đây bị anh bắt nạt như vậy, nếu cô không đòi lại, cô sẽ không còn là Nhan Hoan Hoan nữa!

Sau khi trêu Hạ Hành như đùa với chó xong, Nhan Hoan Hoan cất điện thoại, đón một chiếc taxi ven đường về trường.

Chỉ là không biết người đi xem phim với cô tối nay rốt cuộc sẽ là ai đây?

Thật là trông mong tháng ngày sau quá đi~

Bảy giờ tối, Nhan Hoan Hoan trang điểm tinh tế, ăn mặc lộng lẫy một phen, đúng hẹn xuất hiện ở cửa rạp chiếu phim, nhưng không đợi được "Hàn Giang Cô Hành" mà chính là Hạ Hành.

Nhan Hoan Hoan thấy Hạ Hành xuất hiện, đôi mày thanh tú khẽ nhướng lên, chỉ là không biết cậu chủ Hạ này là đứng trước mặt cô với thân phận gì?

Là định tâm sự thẳng thắn với cô, hay là có trò gì mới?

"Nghe bạn cùng phòng em nói em ở đây xem phim với người ta, bạn em đến chưa?" Hạ Hành tỉnh bơ đi đến bên cạnh Nhan Hoan Hoan, cố ý nhìn quanh bốn phía như đang tìm ai đó.

Đến chưa á, trong lòng anh không biết sao?

Đồ biến thái.

Nhan Hoan Hoan thầm mắng trong lòng, khuôn mặt xinh đẹp lại theo thói quen nở nụ cười ngọt ngào, giả ngốc nói: "Không biết nữa... bọn em hẹn bảy giờ, giờ đã gần bảy rưỡi rồi, phim sắp chiếu rồi..."

Vừa dứt lời, điện thoại cô nhận được một tin nhắn WeChat, là Hàn Giang Cô Hành gửi đến, nói tối nay có việc đột xuất không đến được vân vân.

Nhan Hoan Hoan suýt nữa không nhịn được trợn trắng mắt, diễn trò cái gì.

Nhưng trên mặt vẫn phải diễn trọn vẹn, cô cúi đầu, lộ ra một đoạn cổ trắng nõn thon thả, tâm trạng có vẻ hơi buồn bã: "Có vẻ anh ấy không đến được rồi..."

Không thấy La Văn, cô thất vọng đến vậy sao?

Lòng Hạ Hành không khỏi chua xót, lại thầm mừng may mà đã đuổi người đi rồi.

"Dù sao cũng mua vé rồi, hay để anh đi xem với em?" Hạ Hành làm ra vẻ không quan tâm, lại đưa tay ra: "Lấy vé chưa?"

Anh cố ý đưa bàn tay bị mảnh thủy tinh cắt trong nhà hàng, vết thương dài một tấc trong lòng bàn tay vẫn chưa đóng vảy, máu thịt lồi ra khá là ghê rợn, chỉ được xử lý sơ qua, chưa băng bó.

Chỉ cần Nhan Hoan Hoan không mù thì sẽ thấy tay anh bị thương.

Nhưng anh ra đòn, không có nghĩa là Nhan Hoan Hoan phải đỡ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...