Chương 135: Chương 134: Đây là lần đầu tiên của anh /ngượng ngùng/

Edit: Cá Mặn

------

Hôm sau, Nhan Hoan Hoan tỉnh dậy trong biệt thự của Hạ Hành nhưng không thấy anh đâu.

Cầm điện thoại lên, cô thấy ngay tin nhắn.

[Chào buổi sáng, anh đã đi làm rồi.]

[Anh để sẵn ít quần áo mới trong tủ, nếu em không thích thì gọi điện bảo người ta mang đến những bộ em thích. Có gì cần cứ gọi dì trong nhà nhé.]

[Tối qua rất vui /ngượng ngùng/.]

[Xin lỗi vì hơi quá, tại lần đầu không có kinh nghiệm /ngượng ngùng/.]

[Đợi anh tan làm về nhé /ngượng ngùng/.]

"Hả?" Nhan Hoan Hoan trợn tròn mắt, suýt làm rớt điện thoại.

Sao lại có người mặt dày không biết xấu hổ đến thế này chứ?

Tối qua hùng hổ như muốn nuốt chửng cô, miệng thì liên tục nói những lời cợt nhả. Vốn không lo lộ tẩy mà suýt làm cô tới chết, xin hỏi cô làm sao có thể tin đây là lần đầu của anh được?

Nhan Hoan Hoan vừa tức vừa buồn cười, chỉ muốn tát cho gã đàn ông trơ trẽn này một cái.

Còn muốn cô ngoan ngoãn đợi anh về, mơ đi!

Hôm nay là cuối tuần, những ngày không có tiết học, Hạ Hành phải đến công ty làm việc. Có thể nói lịch làm việc kín mít, vậy mà một người bận rộn như thế vẫn có thời gian chơi game, còn có thể yêu đương trên mạng với cô.

Nhan Hoan Hoan không khỏi thầm thán phục, chẳng trách người ta kiếm được nhiều tiền như vậy.

Cô bước vào phòng thay đồ bên cạnh, mở tủ quần áo ra, quả nhiên thấy cả một tủ đồ nữ chưa bóc tem chất đầy. Nhan Hoan Hoan lật qua lật lại, toàn là trang phục cao cấp mới nhất của mùa này, trong tủ kính bên cạnh còn có trang sức, mũ, giày dép, túi xách để phối đồ.

Nhan Hoan Hoan nhìn mà mắt sáng lên, rất hài lòng với sự chu đáo của Hạ Hành, cầm lên hai chiếc váy và soi gương thử.

Thấy anh biết điều như vậy, cô có thể tạm tha thứ cho việc anh trêu chọc mình trước đó. Ai bảo cô vốn là người tốt bụng, tinh tế và dễ bị đánh động bởi tấm chân tình chứ?

Tuy nhiên tha thứ là một chuyện, nhưng không có nghĩa là sẽ không chơi đùa anh nữa.

Nhan Hoan Hoan thử đồ trong phòng thay đồ một lúc lâu, cuối cùng chọn được một bộ váy Chanel. Sau khi trang điểm xong theo phong cách tiểu thư, đeo túi da cá sấu Hermes, đi giày cao gót YSL, cô tự tin bước xuống lầu.

"Chào buổi sáng cô Nhan, bữa trưa đã chuẩn bị xong rồi, cô dùng bữa ngay bây giờ chứ?" Một người phụ nữ trung niên mặc đồng phục nhìn thấy Nhan Hoan Hoan xuống lầu liền tươi cười chào hỏi, bà là quản gia của biệt thự nhà Hạ Hành.

"Không ăn đâu, tôi đi đây."

Nhan Hoan Hoan khoát tay, đi thẳng ra cửa.

"Ơ cô Nhan! Cậu Hạ dặn mời cô đợi cậu ấy tan làm về, xin cô hãy ở lại biệt thự đợi cậu chủ." Bà quản gia vội vàng chặn đường Nhan Hoan Hoan, trên mặt vẫn tươi cười híp mắt nhưng động tác có phần cứng rắn.

Nhan Hoan Hoan dừng bước, khoanh tay trước ngực, cười khẩy: "Anh ta bảo là tôi phải nghe à? Anh ta tan làm không có chân à, nhất định bắt tôi đợi ở đây, không biết tự đi tìm tôi sao?"

Mấy câu nói khiến bà quản gia nghẹn họng, nụ cười xã giao trên mặt có một thoáng rạn nứt.

"Thần kinh!"

Nhan Hoan Hoan trợn mắt, vượt qua bà quản gia rời khỏi biệt thự.

Cô có thể hiểu bà quản gia làm vậy là vì công việc, nhưng cô vốn là người ăn mềm không ăn cứng, không biết nói chuyện tử tế mà còn muốn cho cô biết mùi đời, cũng không xem cô là ai.

Trong biệt thự, nữ quản gia bị thái độ kiêu ngạo của Nhan Hoan Hoan làm cho tức đến nỗi ngực phập phồng dữ dội, trừng mắt nhìn bóng lưng uyển chuyển của Nhan Hoan Hoan, suýt nữa tức đến ngất đi.

Bà làm việc cho nhà họ Hạ mấy chục năm, trước đây Hạ Hành chưa từng đưa cô gái nào về nhà, ai ngờ lần đầu tiên đưa về lại là một con nhóc quê mùa không có giáo dục như thế này!

Chẳng có chút tôn trọng kính nể nào đối với người lớn tuổi!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...