Edit: Cá Mặn
------
Có vẻ như tối qua vẫn chưa làm cho cô ngoan ngoãn, cho nên giờ mới dám lén lút tán tỉnh đàn ông sau lưng anh.
[Vậy em muốn để tôi làm kẻ thứ ba sao?]
[Đâu có, cái gì mà kẻ thứ ba chứ, nghe khó nghe quá. Tụi mình là chân ái mà, chẳng phải anh thích em sao?]
Nhan Hoan Hoan nhanh chóng gõ chữ phản bác, quả nhiên chiêu trò quen thuộc của mấy gã trai đểu vẫn khá hiệu quả.
[Có rảnh hẹn em nhé, công việc thì làm không bao giờ hết đâu, cũng phải vừa làm vừa nghỉ chứ, đừng để mệt quá nhé~]
[Em sẽ luôn đợi anh.]
Nhan Hoan Hoan đắc ý nhấn nút gửi. Nếu không nằm ngoài dự đoán của cô, có lẽ cả đời này cô sẽ không có cơ hội chơi đùa với Hàn Giang Cô Hành nữa.
Có bài học từ lần trước, cô không tin Hạ Hành còn dám yên tâm để cô ở cùng người đàn ông khác.
Nhan Hoan Hoan vẫn còn chút tự tin đó.
Nhìn những tin nhắn mới liên tục hiện lên trên điện thoại, Nhan Hoan Hoan vẫn vô tư trêu chọc.
Dám bắt cá hai tay, anh sẽ tự tay cho cô biết hậu quả của việc đùa giỡn với anh.
Người đàn ông ngồi trước bàn làm việc với vẻ mặt u ám khó đoán, đôi mắt vốn đã sắc lẹm giờ càng lạnh đến đáng sợ. Anh cất điện thoại đi, không còn trả lời bất kỳ tin nhắn nào của Nhan Hoan Hoan nữa.
Đang có ý đồ xấu xa ở phía bên kia, không hiểu sao Nhan Hoan Hoan bỗng cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng khiến cô tự dưng rùng mình.
Cô nhìn điện thoại, Hạ Hành vẫn chưa trả lời.
Một linh cảm không hay trỗi dậy trong lòng, tối qua mới bị làm cho sống không bằng chết, nếu lại chọc giận anh, có khi lại bị đè xuống làm cho đến mức không biết trời trăng gì nữa.
Tuy cô cũng rất sướng đấy, nhưng thực sự có hơi chịu không nổi.
Nhan Hoan Hoan cuối cùng cũng bắt đầu sợ sợ.
Nhận ra tình thế không ổn, Nhan Hoan Hoan lập tức quyết định thu dọn đồ đạc đi tránh nạn.
Nhan Hoan Hoan vốn định về trường, ai ngờ hôm nay cả ba người trong ký túc xá đều không có mặt. Xem tin nhắn trong nhóm mới biết Lâm Tích Sương mời họ đến nhà chơi, cũng có @ Nhan Hoan Hoan trong nhóm, nhưng vì cô không xem điện thoại nên mới bỏ lỡ.
Nhan Hoan Hoan đang lo không biết tìm đâu để tránh đầu gió, không chút nghĩ ngợi liền trả lời lời mời trong nhóm, theo địa chỉ Lâm Tích Sương cho đi đến biệt thự nhà cô ấy.
Biệt thự nhà Lâm Tích Sương nằm ở khu người giàu trong trung tâm thành phố, căn biệt thự này là gia đình mua ở gần trường để tiện cho cô ấy đi học. Tuy ở khu trung tâm nhưng khu này rất yên tĩnh, trừ nhà Lâm Tích Sương.
Nhan Hoan Hoan kéo vali nhỏ của mình, từ xa đã nghe thấy tiếng cười đùa rất lớn của mấy cô gái, còn có cả tiếng nhạc.
Mấy người đang nô đùa trong bể bơi thấy Nhan Hoan Hoan lập tức vẫy tay chào.
"Hoan Hoan! Bên này!"
Nhan Hoan Hoan đi đến cổng sắt có hoa văn, cổng tự động mở khi cảm ứng được, người giúp việc trong biệt thự tiến lên giúp Nhan Hoan Hoan xách hành lý, dẫn cô đến chỗ mọi người ở bể bơi.
"Hôm qua cậu đi đâu vậy Hoan Hoan? Không trả lời tin nhắn suốt, suýt tưởng cậu bị bắt cóc rồi chứ!" Giản Đan nhét hai quả anh đào vào miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn phồng lên hai bên.
"Hẹn hò với bạn trai chứ đâu." Nhan Hoan Hoan cố gắng để câu trả lời của mình tự nhiên và kín đáo nhất có thể, cũng không muốn nhớ lại một số cảnh không phù hợp với trẻ em tối qua.
Dù đã rất thân với các bạn cùng phòng, nhưng cô vốn là người sĩ diện nên đương nhiên sẽ không kể ra đầu đuôi câu chuyện lừa tiền của mình, dù sao trước mặt mọi người cô vẫn đang diễn vai tiểu thư nhà giàu.
Nếu cứ thế nói ra, cô còn giữ được thể diện không?
Nhưng cô không nói, mấy cô gái lại rất quan tâm đến chuyện hẹn hò ấy. Ai nấy đồng loạt tò mò xúm lại trước mặt cô, tràn đầy phấn khởi mà nhìn cô.
"Hẹn hò? Hẹn hò cả đêm không về? Tin nhắn cũng không trả lời!" Lâm Tích Sương nhìn cô đầy ẩn ý, kéo dài giọng.
Nhan Hoan Hoan bị nhìn đến nỗi mặt đỏ lên, Giản Đan và Uông Tú cũng hùa theo: "Cái gì cái gì vậy?"
"Hẹn hò kiểu gì mà phải cả đêm vậy?"
Bạn thấy sao?