Chương 138: Chương 137: Có tiến triển

Edit: Cá Mặn

------

"Đừng nói hai người..." Giản Đan bụm miệng, trợn mắt có vẻ không dám tin.

Với biểu cảm của Giản Đan, trong đầu mấy cô gái lập tức liên tưởng đến mấy thứ 18+.

"Nhưng các cậu mới quen nhau không lâu mà?"

"Trời ơi đừng nói hai người thật sự làm chuyện đó rồi nha?"

"Cảm giác thế nào thế nào?"

"Hoan Hoan cậu đã tròn 18 tuổi chưa?"

"Nếu bố mẹ cậu biết thì sao? Nếu là tớ chắc sẽ bị bố mẹ giết mất..."

"Cậu ngốc à, không cho bố mẹ biết là được rồi, ngoan ngoãn nghe lời làm gì?"

"Nhưng mà..."

Nhan Hoan Hoan còn chưa nói gì, các bạn cùng phòng đã xôn xao thảo luận.

"Dù sao cũng là người trưởng thành mà, hơn nữa Hạ Hành vừa giàu vừa đẹp trai, cho dù tìm người khác cũng chưa chắc tốt hơn." Nhan Hoan Hoan cười trừ, coi như đã thừa nhận. Thực sự là có khổ mà không nói được, hoàn toàn không dám than thở với các bạn cùng phòng.

"Tuyệt quá, lần đầu yêu đương ở đại học đã gặp được trai đẹp giàu có. Cô Nhan mở lớp học đi, cầu xin luôn đó."

"Chuyện này quá kinh khủng rồi, cậu đã lên cao tốc rồi, bọn tớ vẫn còn ở đây maca baca..." Lâm Tích Sương nhìn đầy ngưỡng mộ.

"Tú Tú cũng cố gắng lên nhé! Gần đây hình như cậu cũng đang nói chuyện với một nam sinh khoa Văn hóa - Truyền thông đúng không?" Giản Đan đưa tay huých huých Uông Tú.

"Tớ đâu có... chỉ là thỉnh thoảng nói chuyện trong hoạt động câu lạc bộ thôi. Làm thêm đã bận chết rồi, đâu có thời gian yêu đương..." Tuy nói vậy, nhưng ánh mắt Uông Tú không ngừng né tránh, bộ dạng như có chuyện giấu giếm, nhìn là biết có vấn đề.

"Con nhóc cậu có tiến triển gì phải không? Có phải không có phải không~" Nhan Hoan Hoan cũng hứng khởi lên, nắm tay Uông Tú Tú lắc lắc, cố gắng chuyển hướng chủ đề.

Nhưng Uông Tú vẫn cứ e thẹn, đỏ mặt không chịu nói.

Thấy lại có chuyện để bàn tán, Giản Đan và Lâm Tích Sương cũng tham gia vào trận chiến, vừa ép vừa dụ Uông Tú, cuối cùng cũng cạy được miệng cô nàng.

"Ai da thực ra cũng không có gì, chỉ là đang trong giai đoạn mập mờ thôi. Cơ mà mỗi ngày anh ấy đều gửi tin nhắn chúc ngủ ngon và chào buổi sáng, tụi tớ nói chuyện hàng ngày, trước đây anh ấy còn rủ tớ đi tự học..." Khuôn mặt nhỏ của Uông Tú đỏ bừng, rõ ràng là bộ dạng e thẹn của người đang yêu.

"Thật không thật không? Anh ấy có đẹp trai không? Có ảnh không?"

"Anh ấy đã tỏ tình với cậu chưa?"

"Các cậu nói chuyện được bao lâu rồi?"

Giản Đan và Lâm Tích Sương bám lấy Uông Tú hỏi không ngừng. Cuối cùng Uông Tú phải khó khăn lục trong điện thoại ra tấm ảnh của nam sinh đó: "Đây là anh ấy, chụp trong hoạt động câu lạc bộ trước đây."

Ba người cùng ghé đầu vào xem, sau đó một sự im lặng kỳ lạ bao trùm.

Hồi lâu sau, Giản Đan mới phá vỡ sự im lặng, nhíu mày như đang cố nhớ lại: "Hình như tớ đã gặp người này ở đâu đó."

"A! Người này! Trước đây từng xin WeChat của tớ, nhưng mà tớ sợ giao tiếp xã hội, bảo anh ta thêm rồi nhưng tớ không chấp nhận." Lâm Tích Sương đột nhiên nhớ ra, vỗ đùi kêu lên.

"Cậu nói vậy tớ cũng nhớ ra rồi, trước đây hình như anh ta cũng từng kết bạn với tớ! Anh ta tên gì nhỉ, để tớ tìm trong WeChat xem có không." Giản Đan vội lấy điện thoại ra tìm kiếm.

Uông Tú nghe vậy, khuôn mặt nhỏ lập tức tái đi:"Anh ấy tên Giang Khải."

Giản Đan tìm trong WeChat, quả nhiên đã kết bạn, Giản Đan lại bảo Nhan Hoan Hoan xem WeChat.

Nhan Hoan Hoan vừa xem, quả nhiên cũng đã kết bạn, nhưng cô ghi chú cho đối phương là "Giang Khải Adidas Nike trông bình thường ước chừng 175 không cần quan tâm".

Nhan Hoan Hoan nhớ lại một lúc lâu, cuối cùng cũng có chút ấn tượng mơ hồ hình như có một người như vậy. Chỉ là quá không nổi bật, sau khi kết bạn cô đã bật chế độ không làm phiền cho tin nhắn của đối phương.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...